Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 227

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 227: Sao ông lại nói con gái mình như vậy“Được rồi.”Vũ Hải Yến vô cùng hào hứng, vừa mới bị Nguyễn Kim Thanh dọa như vậy, nhưng cô ta cũng không có tâm trạng quan tâm đến chuyện của Nguyễn Kim Thanh.Cô ta lật người lại, chùm chăn than thở nói: “Đừng bảo con đi xuống, con không muốn gặp Vũ Linh Đan.”Vẻ mặt Nguyễn Kim Thanh bất đắc dĩ, đáng tiếc Vũ Hải Yến không hiểu tâm tư của bà ta, cũng chỉ có thể từ bỏ.Khi Nguyễn Kim Thanh đi xuống, Vũ Linh Đan và Vũ Phong Toàn đã giảng hòa. Vũ Phong Toàn đang hỏi Vũ Linh Đan định làm sao với Trương Thiên Thành.Vũ Linh Đan liếc mắt nhìn Nguyễn Kim Thanh một cái, sau đó mặt cô lập tức lộ ra vẻ dè dặt nói: “Con không quấy rầy hai người nữa.”Vũ Linh Đan còn chưa nói xong, Vũ Phong Toàn đã kéo Nguyễn Kim Thanh lôi ngồi xuống bên cạnh mình, ôm một tay rồi nói: “Linh Đan, dì của con cũng không có ác ý, tất cả chuyện trước đây mọi người đừng so đo nữa, từ nay về sau sống chung thật tốt.”Vũ Linh Đan lộ ra vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười, không phủ nhận, cũng không đồng ý.Theo ngay từ đầu, cô đã muốn sống chung thật tốt, nhưng phải xem người ta có đồng ý hay không.Ánh mắt Vũ Linh Đan vừa mới nhìn về phía trước, Nguyễn Kim Thanh đã lập tức thay đổi vị trí, đồng thời vẻ mặt quan tâm nhìn Vũ Phong Toàn nói: “Các người vừa mới nói cái gì vậy? Linh Đan và Trương Thiên Thành làm sao vậy?”Vũ Phong Toàn vừa mới tươi cười bỗng nhiên thu cảm xúc lại, tiện đà liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan dường như muốn hỏi ý kiến Vũ Linh Đan.Vũ Linh Đan mỉm cười, cúi đầu, làm bộ như không nghe thấy cái gì.Chuyện này cô và Vũ Phong Toàn vừa mới thỏa thuận xông, cô cũng muốn thừa dịp chuyện này, cố gắng tiếp xúc nhiều với Trương Thiên Thành tiếp, giải trừ hiểu lầm, đồng thời cũng có thể tranh thủ phục hồi quan hệ giữa hai người trở về như cũ. Điều kiện duy nhất chính là trước khi chuyện này hoàn, Vũ Phong Toàn phải tuyệt đối giữ bí mật, để tránh tạo thành hiểu lầm lớn với người bên ngoài.Kết quả mà Vũ Phong Toàn muốn là hai người kết hôn lại, về phần những điều kiện khác đương nhiên là hoàn toàn đồng ý.Bởi vậy, cuối cùng Vũ Linh Đan cũng có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi.Dù sao, hiện tại cô căn bản không muốn tiếp xúc quá nhiều với Trương Thiên Thành, chẳng qua là vì muốn tranh thủ một chút thời gian ở chỗ của Vũ Phong Toàn.Nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, đến lúc đó mặc dù Vũ Phong Toàn phát hiện, chính mình cũng có thể tố cáo một câu là không tiếp xúc được. Vũ Phong Toàn cũng không làm gì được mình.“Rốt cuộc vừa rồi hai người đã nói cái gì? Sao phải thần bí như vậy, ngay cả tôi cũng không được biết sao?”Giọng điệu Nguyễn Kim Thanh làm nũng, đẩy Vũ Phong Toàn. Vũ Phong Toàn ôm eo thon nhỏ của Nguyễn Kim Thanh, ôm chặt người vào trong ngực, vừa cười, vừa nói sang chuyện khác: “Hải Yến đâu? Con nhóc này bình thường không thường phải rất sôi nổi sao, hôm nay ở trên phòng làm gì vậy?”Nguyễn Kim Thanh không an lòng nhích người sang bên cạnh, theo tầm mắt của ông ta nhìn thoáng qua trên tầng, sau đó nói: “Ngày mai không phải con bé sẽ tới Tập đoàn Á Đông sao, lúc này đang chăm chỉ học tập ở trên phòng.”Nói xong, lại làm bộ như lơ đãng liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan một cái, thuận tiện quan sát phản ứng của cô.Vũ Linh Đan ngoài cười nhưng trong không cười, kiềm chế bên trong không để Nguyễn Kim Thanh nhìn ra cái gì.Nhưng Vũ Phong Toàn lại bị giật mình, đứng dậy nói: “Từ khi nào con bé có thể chăm chỉ như vậy? Không được, tôi phải đi lên xem,chắc không phải bị cái gì k*ch th*ch đấy chứ.”“Sao ông lại nói con gái mình như vậy.”

Chương 227: Sao ông lại nói con gái mình như vậy

“Được rồi.”

Vũ Hải Yến vô cùng hào hứng, vừa mới bị Nguyễn Kim Thanh dọa như vậy, nhưng cô ta cũng không có tâm trạng quan tâm đến chuyện của Nguyễn Kim Thanh.

Cô ta lật người lại, chùm chăn than thở nói: “Đừng bảo con đi xuống, con không muốn gặp Vũ Linh Đan.”

Vẻ mặt Nguyễn Kim Thanh bất đắc dĩ, đáng tiếc Vũ Hải Yến không hiểu tâm tư của bà ta, cũng chỉ có thể từ bỏ.

Khi Nguyễn Kim Thanh đi xuống, Vũ Linh Đan và Vũ Phong Toàn đã giảng hòa. Vũ Phong Toàn đang hỏi Vũ Linh Đan định làm sao với Trương Thiên Thành.

Vũ Linh Đan liếc mắt nhìn Nguyễn Kim Thanh một cái, sau đó mặt cô lập tức lộ ra vẻ dè dặt nói: “Con không quấy rầy hai người nữa.”

Vũ Linh Đan còn chưa nói xong, Vũ Phong Toàn đã kéo Nguyễn Kim Thanh lôi ngồi xuống bên cạnh mình, ôm một tay rồi nói: “Linh Đan, dì của con cũng không có ác ý, tất cả chuyện trước đây mọi người đừng so đo nữa, từ nay về sau sống chung thật tốt.”

Vũ Linh Đan lộ ra vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười, không phủ nhận, cũng không đồng ý.

Theo ngay từ đầu, cô đã muốn sống chung thật tốt, nhưng phải xem người ta có đồng ý hay không.

Ánh mắt Vũ Linh Đan vừa mới nhìn về phía trước, Nguyễn Kim Thanh đã lập tức thay đổi vị trí, đồng thời vẻ mặt quan tâm nhìn Vũ Phong Toàn nói: “Các người vừa mới nói cái gì vậy? Linh Đan và Trương Thiên Thành làm sao vậy?”

Vũ Phong Toàn vừa mới tươi cười bỗng nhiên thu cảm xúc lại, tiện đà liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan dường như muốn hỏi ý kiến Vũ Linh Đan.

Vũ Linh Đan mỉm cười, cúi đầu, làm bộ như không nghe thấy cái gì.

Chuyện này cô và Vũ Phong Toàn vừa mới thỏa thuận xông, cô cũng muốn thừa dịp chuyện này, cố gắng tiếp xúc nhiều với Trương Thiên Thành tiếp, giải trừ hiểu lầm, đồng thời cũng có thể tranh thủ phục hồi quan hệ giữa hai người trở về như cũ. Điều kiện duy nhất chính là trước khi chuyện này hoàn, Vũ Phong Toàn phải tuyệt đối giữ bí mật, để tránh tạo thành hiểu lầm lớn với người bên ngoài.

Kết quả mà Vũ Phong Toàn muốn là hai người kết hôn lại, về phần những điều kiện khác đương nhiên là hoàn toàn đồng ý.

Bởi vậy, cuối cùng Vũ Linh Đan cũng có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Dù sao, hiện tại cô căn bản không muốn tiếp xúc quá nhiều với Trương Thiên Thành, chẳng qua là vì muốn tranh thủ một chút thời gian ở chỗ của Vũ Phong Toàn.

Nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, đến lúc đó mặc dù Vũ Phong Toàn phát hiện, chính mình cũng có thể tố cáo một câu là không tiếp xúc được. Vũ Phong Toàn cũng không làm gì được mình.

“Rốt cuộc vừa rồi hai người đã nói cái gì? Sao phải thần bí như vậy, ngay cả tôi cũng không được biết sao?”

Giọng điệu Nguyễn Kim Thanh làm nũng, đẩy Vũ Phong Toàn. Vũ Phong Toàn ôm eo thon nhỏ của Nguyễn Kim Thanh, ôm chặt người vào trong ngực, vừa cười, vừa nói sang chuyện khác: “Hải Yến đâu? Con nhóc này bình thường không thường phải rất sôi nổi sao, hôm nay ở trên phòng làm gì vậy?”

Nguyễn Kim Thanh không an lòng nhích người sang bên cạnh, theo tầm mắt của ông ta nhìn thoáng qua trên tầng, sau đó nói: “Ngày mai không phải con bé sẽ tới Tập đoàn Á Đông sao, lúc này đang chăm chỉ học tập ở trên phòng.”

Nói xong, lại làm bộ như lơ đãng liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan một cái, thuận tiện quan sát phản ứng của cô.

Vũ Linh Đan ngoài cười nhưng trong không cười, kiềm chế bên trong không để Nguyễn Kim Thanh nhìn ra cái gì.

Nhưng Vũ Phong Toàn lại bị giật mình, đứng dậy nói: “Từ khi nào con bé có thể chăm chỉ như vậy? Không được, tôi phải đi lên xem,chắc không phải bị cái gì k*ch th*ch đấy chứ.”

“Sao ông lại nói con gái mình như vậy.”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 227: Sao ông lại nói con gái mình như vậy“Được rồi.”Vũ Hải Yến vô cùng hào hứng, vừa mới bị Nguyễn Kim Thanh dọa như vậy, nhưng cô ta cũng không có tâm trạng quan tâm đến chuyện của Nguyễn Kim Thanh.Cô ta lật người lại, chùm chăn than thở nói: “Đừng bảo con đi xuống, con không muốn gặp Vũ Linh Đan.”Vẻ mặt Nguyễn Kim Thanh bất đắc dĩ, đáng tiếc Vũ Hải Yến không hiểu tâm tư của bà ta, cũng chỉ có thể từ bỏ.Khi Nguyễn Kim Thanh đi xuống, Vũ Linh Đan và Vũ Phong Toàn đã giảng hòa. Vũ Phong Toàn đang hỏi Vũ Linh Đan định làm sao với Trương Thiên Thành.Vũ Linh Đan liếc mắt nhìn Nguyễn Kim Thanh một cái, sau đó mặt cô lập tức lộ ra vẻ dè dặt nói: “Con không quấy rầy hai người nữa.”Vũ Linh Đan còn chưa nói xong, Vũ Phong Toàn đã kéo Nguyễn Kim Thanh lôi ngồi xuống bên cạnh mình, ôm một tay rồi nói: “Linh Đan, dì của con cũng không có ác ý, tất cả chuyện trước đây mọi người đừng so đo nữa, từ nay về sau sống chung thật tốt.”Vũ Linh Đan lộ ra vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười, không phủ nhận, cũng không đồng ý.Theo ngay từ đầu, cô đã muốn sống chung thật tốt, nhưng phải xem người ta có đồng ý hay không.Ánh mắt Vũ Linh Đan vừa mới nhìn về phía trước, Nguyễn Kim Thanh đã lập tức thay đổi vị trí, đồng thời vẻ mặt quan tâm nhìn Vũ Phong Toàn nói: “Các người vừa mới nói cái gì vậy? Linh Đan và Trương Thiên Thành làm sao vậy?”Vũ Phong Toàn vừa mới tươi cười bỗng nhiên thu cảm xúc lại, tiện đà liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan dường như muốn hỏi ý kiến Vũ Linh Đan.Vũ Linh Đan mỉm cười, cúi đầu, làm bộ như không nghe thấy cái gì.Chuyện này cô và Vũ Phong Toàn vừa mới thỏa thuận xông, cô cũng muốn thừa dịp chuyện này, cố gắng tiếp xúc nhiều với Trương Thiên Thành tiếp, giải trừ hiểu lầm, đồng thời cũng có thể tranh thủ phục hồi quan hệ giữa hai người trở về như cũ. Điều kiện duy nhất chính là trước khi chuyện này hoàn, Vũ Phong Toàn phải tuyệt đối giữ bí mật, để tránh tạo thành hiểu lầm lớn với người bên ngoài.Kết quả mà Vũ Phong Toàn muốn là hai người kết hôn lại, về phần những điều kiện khác đương nhiên là hoàn toàn đồng ý.Bởi vậy, cuối cùng Vũ Linh Đan cũng có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi.Dù sao, hiện tại cô căn bản không muốn tiếp xúc quá nhiều với Trương Thiên Thành, chẳng qua là vì muốn tranh thủ một chút thời gian ở chỗ của Vũ Phong Toàn.Nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, đến lúc đó mặc dù Vũ Phong Toàn phát hiện, chính mình cũng có thể tố cáo một câu là không tiếp xúc được. Vũ Phong Toàn cũng không làm gì được mình.“Rốt cuộc vừa rồi hai người đã nói cái gì? Sao phải thần bí như vậy, ngay cả tôi cũng không được biết sao?”Giọng điệu Nguyễn Kim Thanh làm nũng, đẩy Vũ Phong Toàn. Vũ Phong Toàn ôm eo thon nhỏ của Nguyễn Kim Thanh, ôm chặt người vào trong ngực, vừa cười, vừa nói sang chuyện khác: “Hải Yến đâu? Con nhóc này bình thường không thường phải rất sôi nổi sao, hôm nay ở trên phòng làm gì vậy?”Nguyễn Kim Thanh không an lòng nhích người sang bên cạnh, theo tầm mắt của ông ta nhìn thoáng qua trên tầng, sau đó nói: “Ngày mai không phải con bé sẽ tới Tập đoàn Á Đông sao, lúc này đang chăm chỉ học tập ở trên phòng.”Nói xong, lại làm bộ như lơ đãng liếc mắt nhìn Vũ Linh Đan một cái, thuận tiện quan sát phản ứng của cô.Vũ Linh Đan ngoài cười nhưng trong không cười, kiềm chế bên trong không để Nguyễn Kim Thanh nhìn ra cái gì.Nhưng Vũ Phong Toàn lại bị giật mình, đứng dậy nói: “Từ khi nào con bé có thể chăm chỉ như vậy? Không được, tôi phải đi lên xem,chắc không phải bị cái gì k*ch th*ch đấy chứ.”“Sao ông lại nói con gái mình như vậy.”

Chương 227