Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 230
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 230: Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?Vũ Phong Toàn vốn không có hứng thú lắm nhưng vừa nghe thấy tiếng kêu của Nguyễn Kim Thanh cũng không nhịn được ngẩng đầu lên xem. Sau khi Vũ Hải Yến vội vàng đổi kênh, trong TV trung xuất hiện tên của Vũ Linh Đan.Trái tim của Vũ Linh Đan dường như đập chậm nửa nhịp, thầm nghĩ một câu không có khả năng.Chuyện đêm đó, Trương Thiên Thành đã nhanh chóng tới, tình thế cũng không nghiêm trọng lắm.Hơn nữa người thần bí kia cũng gọi mình là cô chủ lớn, vậy rõ ràng có thể phân biệt mình và Vũ Hải Yến, cũng loại bỏ khả năng là cách gọi của nhân viên công trường. Vậy hiện tại…Phải làm như thế nào?Trong tin tức không chỉ nói buổi tối hôm đó Vũ Linh Đan bị người ta cưỡng h**p, còn có tại sao sau đó Vũ Linh Đan không báo công an? Hoặc là tự xử lý, cũng có thể là bởi vì Vũ Linh Đan có tính lẳng lơ, cố ý dụ dỗ người khác.Nhưng cho dù như thế nào, thì chuyện hoang đường trong đêm đó chính là nhân chứng được tìm thấy ngay ở công trường, hơn nữa còn phỏng vấn ngay tại hiện trường.Trong phỏng vấn, Vũ Linh Đan nhìn thấy gương mặt quen thuộc, bắt đầu mang theo phóng viên xác nhận chuyện xảy ra đêm đó, hơn nữa còn tỏ vẻ là mình vô tình nhìn thấy.“Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?”Vũ Phong Toàn vừa nghe mấy công nhân nói trăm miệng một lời, ban đêm đều có công nhân vào phòng Vũ Linh Đan, thậm chí còn mập mờ với Vũ Linh Đan ở công trường. Trong khoảng thời gian này, mỗi buổi tối sẽ có một người đàn ông khác vào phòng. Được dịp tin tức ngày hôm qua, Dương Thanh My chỉ trích Vũ Linh Đan lẳng lơ.Vũ Hải Yến cảm thấy tin tức này quả thực là hả lòng hả dạ, sau khi trao đổi ánh mắt với Nguyễn Kim Thanh cũng đã ngầm hiểu, trực tiếp bĩu môi nói: “Đương sự không phải đang ở đây sao. Bố, nếu bố thật sự muốn biết, trực tiếp hỏi chị ta không phải là được sao.”Ánh mắt cả nhà lập tức chuyển từ TV sang nhìn Vũ Linh Đan.Vũ Phong Toàn tức giận tắt TV, điều khiển đặt mạnh lên bàn vang lên một tiếng “Bịch”. Ông ta nghiêm túc nhìn Vũ Linh Đan: “Đây rốt cuộc là chuyện gì? Trong tin tức nói rốt cuộc có đúng hay không?”“Không có.”Vũ Linh Đan trả lời đích rõ ràng lưu loát.“Được.”Vũ Phong Toàn hít sâu một hơi: “Vậy mày nói đi, nhìn thấy đàn ông lần lượt vào phòng mày là thế nào, hơn nữa còn là nửa đêm? Đừng nói với tao là mọi người đến tìm mày để bàn công việc.”“Tôi bảo sao chị cả lại không thích ở nhà, hiện tại xem ra, hiển nhiên là do trong nhà không tiện.”Vũ Hải Yến ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, bẻ cong tính chất chuyện này khiến người khác giận sôi máu.Cộng với lời nói tối qua của Vũ Linh Đan làm bằng chứng phụ, Vũ Phong Toàn tức giận, mạch máu ở huyệt thái dương nổi dương.Hai tay Vũ Phong Toàn ở trên bàn bắt đầu nắm chặt, dùng sức khống chế cảm xúc của mình nói: “Tối hôm qua ban đầu tao còn tin tưởng mày, nhưng hôm nay lại có tin tức này, một câu mày cũng không nói thì bảo tao còn đã tin tưởng mày được không?”“Nếu camera giám sát có thể nhìn thấy buổi tối hôm đó có người vào phòng tôi, vậy các người không nhìn thấy buổi tối hôm đó là Trương Thiên Thành tới tìm tôi sao?”Vũ Linh Đan trầm giọng hỏi.“Trời ạ!”Nguyễn Kim Thanh lại kinh hãi hét lên một tiếng, sợ tới mức bưng kín miệng: “Kia… Trên tin tức nói chắc không phải là sự thật sự chứ? Linh Đan thật sự bị người ta…”“Thật sự bị người ta h**p dâm còn chưa tính, bố nhất định đòi lại công lý giúp con. Nhưng nếu đúng là con lẳng lơ, không quản được nửa th*n d*** của mình, thì con không phải là con gái của Vũ Phong Toàn này.”Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng, tức giận buông chiếc đũa xuống. Mới sáng sớm đã nhìn thấy loại tin tức này, quả thực là muốn mạng người.Vũ Phong Toàn bắt đầu cảm thấy đầu hơi chóng mặt, Nguyễn Kim Thanh vội vàng đứng dậy cầm thuốc tới. Vừa uống thuốc vừa uống nước, qua một lúc lâu, Vũ Phong Toàn mới miễn cưỡng trở lại bình thường.Lúc này, Vũ Linh Đan mới nói: “Con đã nói, ban đêm quả thật có người vào phòng con, luôn mồm gọi con là cô chủ lớn. Thử hỏi ở trường hợp như thế nào mới phải phân chia cô cả, cô hai.”“Con nghĩ một người công nhân, cho dù có nổi lên thú tính, sau lưng gọi con là giám sát Đan cũng sẽ không gọi con là cô cả.”“Nếu gọi chị là giám sát Đan, vậy không phải sẽ để lộ thân phận của anh ta sao?” Vũ Hải Yến ở bên cạnh xen mồm vào nói, cười nhạt.
Chương 230: Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?
Vũ Phong Toàn vốn không có hứng thú lắm nhưng vừa nghe thấy tiếng kêu của Nguyễn Kim Thanh cũng không nhịn được ngẩng đầu lên xem. Sau khi Vũ Hải Yến vội vàng đổi kênh, trong TV trung xuất hiện tên của Vũ Linh Đan.
Trái tim của Vũ Linh Đan dường như đập chậm nửa nhịp, thầm nghĩ một câu không có khả năng.
Chuyện đêm đó, Trương Thiên Thành đã nhanh chóng tới, tình thế cũng không nghiêm trọng lắm.
Hơn nữa người thần bí kia cũng gọi mình là cô chủ lớn, vậy rõ ràng có thể phân biệt mình và Vũ Hải Yến, cũng loại bỏ khả năng là cách gọi của nhân viên công trường. Vậy hiện tại…
Phải làm như thế nào?
Trong tin tức không chỉ nói buổi tối hôm đó Vũ Linh Đan bị người ta cưỡng h**p, còn có tại sao sau đó Vũ Linh Đan không báo công an? Hoặc là tự xử lý, cũng có thể là bởi vì Vũ Linh Đan có tính lẳng lơ, cố ý dụ dỗ người khác.
Nhưng cho dù như thế nào, thì chuyện hoang đường trong đêm đó chính là nhân chứng được tìm thấy ngay ở công trường, hơn nữa còn phỏng vấn ngay tại hiện trường.
Trong phỏng vấn, Vũ Linh Đan nhìn thấy gương mặt quen thuộc, bắt đầu mang theo phóng viên xác nhận chuyện xảy ra đêm đó, hơn nữa còn tỏ vẻ là mình vô tình nhìn thấy.
“Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?”
Vũ Phong Toàn vừa nghe mấy công nhân nói trăm miệng một lời, ban đêm đều có công nhân vào phòng Vũ Linh Đan, thậm chí còn mập mờ với Vũ Linh Đan ở công trường. Trong khoảng thời gian này, mỗi buổi tối sẽ có một người đàn ông khác vào phòng. Được dịp tin tức ngày hôm qua, Dương Thanh My chỉ trích Vũ Linh Đan lẳng lơ.
Vũ Hải Yến cảm thấy tin tức này quả thực là hả lòng hả dạ, sau khi trao đổi ánh mắt với Nguyễn Kim Thanh cũng đã ngầm hiểu, trực tiếp bĩu môi nói: “Đương sự không phải đang ở đây sao. Bố, nếu bố thật sự muốn biết, trực tiếp hỏi chị ta không phải là được sao.”
Ánh mắt cả nhà lập tức chuyển từ TV sang nhìn Vũ Linh Đan.
Vũ Phong Toàn tức giận tắt TV, điều khiển đặt mạnh lên bàn vang lên một tiếng “Bịch”. Ông ta nghiêm túc nhìn Vũ Linh Đan: “Đây rốt cuộc là chuyện gì? Trong tin tức nói rốt cuộc có đúng hay không?”
“Không có.”
Vũ Linh Đan trả lời đích rõ ràng lưu loát.
“Được.”
Vũ Phong Toàn hít sâu một hơi: “Vậy mày nói đi, nhìn thấy đàn ông lần lượt vào phòng mày là thế nào, hơn nữa còn là nửa đêm? Đừng nói với tao là mọi người đến tìm mày để bàn công việc.”
“Tôi bảo sao chị cả lại không thích ở nhà, hiện tại xem ra, hiển nhiên là do trong nhà không tiện.”
Vũ Hải Yến ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, bẻ cong tính chất chuyện này khiến người khác giận sôi máu.
Cộng với lời nói tối qua của Vũ Linh Đan làm bằng chứng phụ, Vũ Phong Toàn tức giận, mạch máu ở huyệt thái dương nổi dương.
Hai tay Vũ Phong Toàn ở trên bàn bắt đầu nắm chặt, dùng sức khống chế cảm xúc của mình nói: “Tối hôm qua ban đầu tao còn tin tưởng mày, nhưng hôm nay lại có tin tức này, một câu mày cũng không nói thì bảo tao còn đã tin tưởng mày được không?”
“Nếu camera giám sát có thể nhìn thấy buổi tối hôm đó có người vào phòng tôi, vậy các người không nhìn thấy buổi tối hôm đó là Trương Thiên Thành tới tìm tôi sao?”
Vũ Linh Đan trầm giọng hỏi.
“Trời ạ!”
Nguyễn Kim Thanh lại kinh hãi hét lên một tiếng, sợ tới mức bưng kín miệng: “Kia… Trên tin tức nói chắc không phải là sự thật sự chứ? Linh Đan thật sự bị người ta…”
“Thật sự bị người ta h**p dâm còn chưa tính, bố nhất định đòi lại công lý giúp con. Nhưng nếu đúng là con lẳng lơ, không quản được nửa th*n d*** của mình, thì con không phải là con gái của Vũ Phong Toàn này.”
Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng, tức giận buông chiếc đũa xuống. Mới sáng sớm đã nhìn thấy loại tin tức này, quả thực là muốn mạng người.
Vũ Phong Toàn bắt đầu cảm thấy đầu hơi chóng mặt, Nguyễn Kim Thanh vội vàng đứng dậy cầm thuốc tới. Vừa uống thuốc vừa uống nước, qua một lúc lâu, Vũ Phong Toàn mới miễn cưỡng trở lại bình thường.
Lúc này, Vũ Linh Đan mới nói: “Con đã nói, ban đêm quả thật có người vào phòng con, luôn mồm gọi con là cô chủ lớn. Thử hỏi ở trường hợp như thế nào mới phải phân chia cô cả, cô hai.”
“Con nghĩ một người công nhân, cho dù có nổi lên thú tính, sau lưng gọi con là giám sát Đan cũng sẽ không gọi con là cô cả.”
“Nếu gọi chị là giám sát Đan, vậy không phải sẽ để lộ thân phận của anh ta sao?” Vũ Hải Yến ở bên cạnh xen mồm vào nói, cười nhạt.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 230: Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?Vũ Phong Toàn vốn không có hứng thú lắm nhưng vừa nghe thấy tiếng kêu của Nguyễn Kim Thanh cũng không nhịn được ngẩng đầu lên xem. Sau khi Vũ Hải Yến vội vàng đổi kênh, trong TV trung xuất hiện tên của Vũ Linh Đan.Trái tim của Vũ Linh Đan dường như đập chậm nửa nhịp, thầm nghĩ một câu không có khả năng.Chuyện đêm đó, Trương Thiên Thành đã nhanh chóng tới, tình thế cũng không nghiêm trọng lắm.Hơn nữa người thần bí kia cũng gọi mình là cô chủ lớn, vậy rõ ràng có thể phân biệt mình và Vũ Hải Yến, cũng loại bỏ khả năng là cách gọi của nhân viên công trường. Vậy hiện tại…Phải làm như thế nào?Trong tin tức không chỉ nói buổi tối hôm đó Vũ Linh Đan bị người ta cưỡng h**p, còn có tại sao sau đó Vũ Linh Đan không báo công an? Hoặc là tự xử lý, cũng có thể là bởi vì Vũ Linh Đan có tính lẳng lơ, cố ý dụ dỗ người khác.Nhưng cho dù như thế nào, thì chuyện hoang đường trong đêm đó chính là nhân chứng được tìm thấy ngay ở công trường, hơn nữa còn phỏng vấn ngay tại hiện trường.Trong phỏng vấn, Vũ Linh Đan nhìn thấy gương mặt quen thuộc, bắt đầu mang theo phóng viên xác nhận chuyện xảy ra đêm đó, hơn nữa còn tỏ vẻ là mình vô tình nhìn thấy.“Vô liêm sỉ! Là ai nói hưu nói vượn ở trong đó vậy?”Vũ Phong Toàn vừa nghe mấy công nhân nói trăm miệng một lời, ban đêm đều có công nhân vào phòng Vũ Linh Đan, thậm chí còn mập mờ với Vũ Linh Đan ở công trường. Trong khoảng thời gian này, mỗi buổi tối sẽ có một người đàn ông khác vào phòng. Được dịp tin tức ngày hôm qua, Dương Thanh My chỉ trích Vũ Linh Đan lẳng lơ.Vũ Hải Yến cảm thấy tin tức này quả thực là hả lòng hả dạ, sau khi trao đổi ánh mắt với Nguyễn Kim Thanh cũng đã ngầm hiểu, trực tiếp bĩu môi nói: “Đương sự không phải đang ở đây sao. Bố, nếu bố thật sự muốn biết, trực tiếp hỏi chị ta không phải là được sao.”Ánh mắt cả nhà lập tức chuyển từ TV sang nhìn Vũ Linh Đan.Vũ Phong Toàn tức giận tắt TV, điều khiển đặt mạnh lên bàn vang lên một tiếng “Bịch”. Ông ta nghiêm túc nhìn Vũ Linh Đan: “Đây rốt cuộc là chuyện gì? Trong tin tức nói rốt cuộc có đúng hay không?”“Không có.”Vũ Linh Đan trả lời đích rõ ràng lưu loát.“Được.”Vũ Phong Toàn hít sâu một hơi: “Vậy mày nói đi, nhìn thấy đàn ông lần lượt vào phòng mày là thế nào, hơn nữa còn là nửa đêm? Đừng nói với tao là mọi người đến tìm mày để bàn công việc.”“Tôi bảo sao chị cả lại không thích ở nhà, hiện tại xem ra, hiển nhiên là do trong nhà không tiện.”Vũ Hải Yến ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, bẻ cong tính chất chuyện này khiến người khác giận sôi máu.Cộng với lời nói tối qua của Vũ Linh Đan làm bằng chứng phụ, Vũ Phong Toàn tức giận, mạch máu ở huyệt thái dương nổi dương.Hai tay Vũ Phong Toàn ở trên bàn bắt đầu nắm chặt, dùng sức khống chế cảm xúc của mình nói: “Tối hôm qua ban đầu tao còn tin tưởng mày, nhưng hôm nay lại có tin tức này, một câu mày cũng không nói thì bảo tao còn đã tin tưởng mày được không?”“Nếu camera giám sát có thể nhìn thấy buổi tối hôm đó có người vào phòng tôi, vậy các người không nhìn thấy buổi tối hôm đó là Trương Thiên Thành tới tìm tôi sao?”Vũ Linh Đan trầm giọng hỏi.“Trời ạ!”Nguyễn Kim Thanh lại kinh hãi hét lên một tiếng, sợ tới mức bưng kín miệng: “Kia… Trên tin tức nói chắc không phải là sự thật sự chứ? Linh Đan thật sự bị người ta…”“Thật sự bị người ta h**p dâm còn chưa tính, bố nhất định đòi lại công lý giúp con. Nhưng nếu đúng là con lẳng lơ, không quản được nửa th*n d*** của mình, thì con không phải là con gái của Vũ Phong Toàn này.”Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng, tức giận buông chiếc đũa xuống. Mới sáng sớm đã nhìn thấy loại tin tức này, quả thực là muốn mạng người.Vũ Phong Toàn bắt đầu cảm thấy đầu hơi chóng mặt, Nguyễn Kim Thanh vội vàng đứng dậy cầm thuốc tới. Vừa uống thuốc vừa uống nước, qua một lúc lâu, Vũ Phong Toàn mới miễn cưỡng trở lại bình thường.Lúc này, Vũ Linh Đan mới nói: “Con đã nói, ban đêm quả thật có người vào phòng con, luôn mồm gọi con là cô chủ lớn. Thử hỏi ở trường hợp như thế nào mới phải phân chia cô cả, cô hai.”“Con nghĩ một người công nhân, cho dù có nổi lên thú tính, sau lưng gọi con là giám sát Đan cũng sẽ không gọi con là cô cả.”“Nếu gọi chị là giám sát Đan, vậy không phải sẽ để lộ thân phận của anh ta sao?” Vũ Hải Yến ở bên cạnh xen mồm vào nói, cười nhạt.