Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 244

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 244: Không có gì đẹp đâu mà xemSao trước đây lúc ở cùng nhau anh lại không phát hiện ra Vũ Linh Đan có trình độ triết học cao như vậy, bây giờ nghĩ lại xem ra là do anh suy nghĩ nhiều rồi.Trương Thiên Thành gật đầu, nếu Vũ Linh Đan không thèm để ý vậy anh cũng không cần quan tâm làm gì.Chỉ là ngay cả anh cũng không nhận ra trong khoảng thời gian gần đây, khi anh và Vũ Linh Đan qua lại với nhau, bản thân anh đã nhiều lần vô ý thỏa hiệp với Vũ Linh Đan.Càng đáng sợ hơn chính là bản thân anh lại không hề có chút cảm giác không thích hợp nào.“Được rồi, hôm nay coi như là tôi làm chuyện thừa, USB cứ để ở đây, khi nào cô rảnh thì xem đi.”Trương Thiên Thành nói xong thì phóng khoáng quay lưng rời đi.Vũ Linh Đan liếc nhìn USB trên bàn, cũng không thèm nghĩ nhiều cứ thế cất nó vào ngăn kéo, cô nghĩ đợi bản thân rảnh rỗi rồi xem sau cũng được.Cửa vừa mở ra thì âm thanh ồn ào của bên ngoài lại truyền tới.Vũ Linh Đan nhanh chóng đi ra ngoài thì nhìn thấy Ngô Trường Sinh, người đã bất tỉnh trước đó giờ đang nằm ở cổng, tiếng xe cấp cứu từ xa vọng lại.Vũ Linh Đan kinh ngạc che miệng lại, lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc của người đàn ông kia, cô còn tưởng Ngô Trường Sinh đã bị đưa đi bệnh viện từ lâu rồi, không ngờ người này vẫn còn ở đây.Trương Thiên Thành nhìn thời gian, khuôn mặt vô cảm nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tiễn đi đi.”Lúc này chuyện vẫn chưa kết thúc, Trương Thiên Thành đứng trong đám đông đột nhiên hỏi một câu: “Trước đó còn ai nghĩ rằng Giám đốc Đan là loại người kia, có gan  đứng ra nhận hay không?”Trong phút chốc, đám người nhao nhao lui về phía sau, ai cũng cúi đầu không dám lên tiếng.Mặc dù người đàn ông nằm trước mặt bê bết máu, không nhìn rõ mặt mày nhưng  trước đó đã có người nhìn thấy Giám đốc bộ phận công trình vào phòng tìm Vũ Linh Đan, nhưng đi vào đã lâu mà chưa thấy người đi ra.Rõ ràng là mọi người đã đoán ra thân phận của Ngô Trường Sinh.Giết gà dọa khỉ, giờ còn có ác ma Trương Thiên Thành ở đây, ai dám ra mặt nữa chứ.Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng:  “Không phải hôm qua lúc phỏng vấn có rất nhiều người đứng ra à, sao thế, hôm nay lá gan nhỏ đi à?”“Không cần hỏi nữa, sáng nay tôi đến thì mấy người trả lời phỏng vấn đã biến mất rồi.”Vũ Linh Đan đứng bên cạnh nói.Sáng nay lúc đến, Vũ Linh Đan đã muốn hỏi cho rõ ràng nhưng khi đến lều trại thì mới biết những người đó đã nhận một số tiền lớn rồi biến mất không dấu vết.Trương Thiên Thành đút hai tay vào túi, quay lại nhìn Vũ Linh Đan, anh nhận ra xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng cô lại không hề suy sụp.Mặt Vũ Linh Đan không chút cảm xúc nói tiếp: “Hơn nữa ngọn nguồn của chuyện này cũng không ở đây, tôi sẽ tự giải quyết.”Trương Thiên Thành hiểu ý của Vũ Linh Đan: “Chuyện này tôi cũng có trách nhiệm, tôi sẽ đi tìm bà ta.”Đi tìm Dương Thanh My, cũng chỉ có Trương Thiên Thành mới có thể giúp cô, vì thế Vũ Linh Đan không từ chối, lúc này Vũ Linh Đan nói với công nhân: “Mọi người tản ra đi, không có gì đẹp đâu mà xem.”“Giám sát Đan!”Ngay khi Vũ Linh Đan quay người đi thì có ai đó gọi cô.

Chương 244: Không có gì đẹp đâu mà xem

Sao trước đây lúc ở cùng nhau anh lại không phát hiện ra Vũ Linh Đan có trình độ triết học cao như vậy, bây giờ nghĩ lại xem ra là do anh suy nghĩ nhiều rồi.

Trương Thiên Thành gật đầu, nếu Vũ Linh Đan không thèm để ý vậy anh cũng không cần quan tâm làm gì.

Chỉ là ngay cả anh cũng không nhận ra trong khoảng thời gian gần đây, khi anh và Vũ Linh Đan qua lại với nhau, bản thân anh đã nhiều lần vô ý thỏa hiệp với Vũ Linh Đan.

Càng đáng sợ hơn chính là bản thân anh lại không hề có chút cảm giác không thích hợp nào.

“Được rồi, hôm nay coi như là tôi làm chuyện thừa, USB cứ để ở đây, khi nào cô rảnh thì xem đi.”

Trương Thiên Thành nói xong thì phóng khoáng quay lưng rời đi.

Vũ Linh Đan liếc nhìn USB trên bàn, cũng không thèm nghĩ nhiều cứ thế cất nó vào ngăn kéo, cô nghĩ đợi bản thân rảnh rỗi rồi xem sau cũng được.

Cửa vừa mở ra thì âm thanh ồn ào của bên ngoài lại truyền tới.

Vũ Linh Đan nhanh chóng đi ra ngoài thì nhìn thấy Ngô Trường Sinh, người đã bất tỉnh trước đó giờ đang nằm ở cổng, tiếng xe cấp cứu từ xa vọng lại.

Vũ Linh Đan kinh ngạc che miệng lại, lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc của người đàn ông kia, cô còn tưởng Ngô Trường Sinh đã bị đưa đi bệnh viện từ lâu rồi, không ngờ người này vẫn còn ở đây.

Trương Thiên Thành nhìn thời gian, khuôn mặt vô cảm nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tiễn đi đi.”

Lúc này chuyện vẫn chưa kết thúc, Trương Thiên Thành đứng trong đám đông đột nhiên hỏi một câu: “Trước đó còn ai nghĩ rằng Giám đốc Đan là loại người kia, có gan  đứng ra nhận hay không?”

Trong phút chốc, đám người nhao nhao lui về phía sau, ai cũng cúi đầu không dám lên tiếng.

Mặc dù người đàn ông nằm trước mặt bê bết máu, không nhìn rõ mặt mày nhưng  trước đó đã có người nhìn thấy Giám đốc bộ phận công trình vào phòng tìm Vũ Linh Đan, nhưng đi vào đã lâu mà chưa thấy người đi ra.

Rõ ràng là mọi người đã đoán ra thân phận của Ngô Trường Sinh.

Giết gà dọa khỉ, giờ còn có ác ma Trương Thiên Thành ở đây, ai dám ra mặt nữa chứ.

Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng:  “Không phải hôm qua lúc phỏng vấn có rất nhiều người đứng ra à, sao thế, hôm nay lá gan nhỏ đi à?”

“Không cần hỏi nữa, sáng nay tôi đến thì mấy người trả lời phỏng vấn đã biến mất rồi.”

Vũ Linh Đan đứng bên cạnh nói.

Sáng nay lúc đến, Vũ Linh Đan đã muốn hỏi cho rõ ràng nhưng khi đến lều trại thì mới biết những người đó đã nhận một số tiền lớn rồi biến mất không dấu vết.

Trương Thiên Thành đút hai tay vào túi, quay lại nhìn Vũ Linh Đan, anh nhận ra xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng cô lại không hề suy sụp.

Mặt Vũ Linh Đan không chút cảm xúc nói tiếp: “Hơn nữa ngọn nguồn của chuyện này cũng không ở đây, tôi sẽ tự giải quyết.”

Trương Thiên Thành hiểu ý của Vũ Linh Đan: “Chuyện này tôi cũng có trách nhiệm, tôi sẽ đi tìm bà ta.”

Đi tìm Dương Thanh My, cũng chỉ có Trương Thiên Thành mới có thể giúp cô, vì thế Vũ Linh Đan không từ chối, lúc này Vũ Linh Đan nói với công nhân: “Mọi người tản ra đi, không có gì đẹp đâu mà xem.”

“Giám sát Đan!”

Ngay khi Vũ Linh Đan quay người đi thì có ai đó gọi cô.

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 244: Không có gì đẹp đâu mà xemSao trước đây lúc ở cùng nhau anh lại không phát hiện ra Vũ Linh Đan có trình độ triết học cao như vậy, bây giờ nghĩ lại xem ra là do anh suy nghĩ nhiều rồi.Trương Thiên Thành gật đầu, nếu Vũ Linh Đan không thèm để ý vậy anh cũng không cần quan tâm làm gì.Chỉ là ngay cả anh cũng không nhận ra trong khoảng thời gian gần đây, khi anh và Vũ Linh Đan qua lại với nhau, bản thân anh đã nhiều lần vô ý thỏa hiệp với Vũ Linh Đan.Càng đáng sợ hơn chính là bản thân anh lại không hề có chút cảm giác không thích hợp nào.“Được rồi, hôm nay coi như là tôi làm chuyện thừa, USB cứ để ở đây, khi nào cô rảnh thì xem đi.”Trương Thiên Thành nói xong thì phóng khoáng quay lưng rời đi.Vũ Linh Đan liếc nhìn USB trên bàn, cũng không thèm nghĩ nhiều cứ thế cất nó vào ngăn kéo, cô nghĩ đợi bản thân rảnh rỗi rồi xem sau cũng được.Cửa vừa mở ra thì âm thanh ồn ào của bên ngoài lại truyền tới.Vũ Linh Đan nhanh chóng đi ra ngoài thì nhìn thấy Ngô Trường Sinh, người đã bất tỉnh trước đó giờ đang nằm ở cổng, tiếng xe cấp cứu từ xa vọng lại.Vũ Linh Đan kinh ngạc che miệng lại, lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc của người đàn ông kia, cô còn tưởng Ngô Trường Sinh đã bị đưa đi bệnh viện từ lâu rồi, không ngờ người này vẫn còn ở đây.Trương Thiên Thành nhìn thời gian, khuôn mặt vô cảm nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tiễn đi đi.”Lúc này chuyện vẫn chưa kết thúc, Trương Thiên Thành đứng trong đám đông đột nhiên hỏi một câu: “Trước đó còn ai nghĩ rằng Giám đốc Đan là loại người kia, có gan  đứng ra nhận hay không?”Trong phút chốc, đám người nhao nhao lui về phía sau, ai cũng cúi đầu không dám lên tiếng.Mặc dù người đàn ông nằm trước mặt bê bết máu, không nhìn rõ mặt mày nhưng  trước đó đã có người nhìn thấy Giám đốc bộ phận công trình vào phòng tìm Vũ Linh Đan, nhưng đi vào đã lâu mà chưa thấy người đi ra.Rõ ràng là mọi người đã đoán ra thân phận của Ngô Trường Sinh.Giết gà dọa khỉ, giờ còn có ác ma Trương Thiên Thành ở đây, ai dám ra mặt nữa chứ.Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng:  “Không phải hôm qua lúc phỏng vấn có rất nhiều người đứng ra à, sao thế, hôm nay lá gan nhỏ đi à?”“Không cần hỏi nữa, sáng nay tôi đến thì mấy người trả lời phỏng vấn đã biến mất rồi.”Vũ Linh Đan đứng bên cạnh nói.Sáng nay lúc đến, Vũ Linh Đan đã muốn hỏi cho rõ ràng nhưng khi đến lều trại thì mới biết những người đó đã nhận một số tiền lớn rồi biến mất không dấu vết.Trương Thiên Thành đút hai tay vào túi, quay lại nhìn Vũ Linh Đan, anh nhận ra xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng cô lại không hề suy sụp.Mặt Vũ Linh Đan không chút cảm xúc nói tiếp: “Hơn nữa ngọn nguồn của chuyện này cũng không ở đây, tôi sẽ tự giải quyết.”Trương Thiên Thành hiểu ý của Vũ Linh Đan: “Chuyện này tôi cũng có trách nhiệm, tôi sẽ đi tìm bà ta.”Đi tìm Dương Thanh My, cũng chỉ có Trương Thiên Thành mới có thể giúp cô, vì thế Vũ Linh Đan không từ chối, lúc này Vũ Linh Đan nói với công nhân: “Mọi người tản ra đi, không có gì đẹp đâu mà xem.”“Giám sát Đan!”Ngay khi Vũ Linh Đan quay người đi thì có ai đó gọi cô.

Chương 244