Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 247
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 247: Cụp mắt suy nghĩTrưa hôm đó, các trung tâm thương mại ở thành phố Cần Thơ đều biến động bất ngờ, các doanh nghiệp do Á Đông đứng đầu đều bị ảnh hưởng rất lớn.Lúc Trương Thiên Thành chạy đến công ty thì đã có một đoàn thanh tra đến công ty rồi, những mối quan hệ đã được thiết lập trước đó giờ cũng hoàn toàn vô dụng.Ngay cả Trương Thiên Thành cũng nói chuyện khách sáo, vừa cùng đi kiểm tra vừa thử thăm dò thông tin.Lãnh đạo phía bên kia nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới nhắc nhở Trương Thiên Thành: “Chúng tôi nhận được tố cáo từ người dân, nói rằng trong bột mì của công ty cậu có bỏ thêm gì đó, giờ nhiều nơi trong nước xuất hiện hiện tượng ngộ độc thức ăn, chuyện này đã khiến lãnh đạo bên trên chú ý, vì vậy chúng tôi mới phải ra quân ngay trong đêm.”“Bên phía nhà máy bột mì…”“Bây giờ vẫn chưa đi, nhưng cũng nhanh thôi, nếu cậu muốn hành động thì nhanh lên, tôi không thể giúp cậu trì hoãn lâu đâu.”Đối phương nhận lấy điếu thuốc lá từ tay Trương Thiên Thành, để trước mũi hít hà, lời nói đầy ẩn ý: “Xem ra lần này là có người đứng sau gây chuyện, Tổng giám đốc Thành, tự mình giải quyết cho tốt đi.”“Bột mì của Á Đông tuyệt đối không có vấn đề gì, nếu không thì cũng không thể bình yên vô sự nhiều năm như vậy, lãnh đạo hoàn toàn có thể yên tâm về chuyện này.”Trương Thiên Thành hoàn toàn tin tưởng.“Nói thì nói như vậy, tôi biết Tổng giám đốc Trương của Á Đông tuổi trẻ tài cao, tôi tin tưởng cậu, nhưng tôi lo là có vài người sẽ có ý đồ khác.”Đối phương vừa nói vừa vỗ vai Trương Thiên Thành đầy ẩn ý, lại nói tiếp: “Mấy ngày gần đây cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút.”“Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm.”Trương Thiên Thành không tiếp tục đi theo nữa mà là để thư ký đi cùng họ, còn anh thì vội vàng trở về phòng làm việc hỏi Trần Đức Bảo ở bên cạnh: “Hiện giờ là ai đang quản lí nhà máy bột mì, lập tức gọi người đó đến gặp tôi.”“Nhà máy bột mì vốn là một thương hiệu đã lâu đời của công ty, gần như sắp phá sản, trưởng xưởng mới được bổ nhiệm là người gốc thành phố Đà Nẵng, tôi sợ anh ta không thể đến ngay được, mấy năm gần đây công ty đã dần chuyển hướng sang bất động sản, Á Đông gần như đã từ bỏ miếng bánh này rồi.”Trần Đức Bảo nói thật.Trương Thiên Thành nhíu mày, cụp mắt suy nghĩ.Quả thật nếu lần này không xảy ra chuyện thì Trương Thiên Thành sẽ không bao giờ biết được nhà máy bột mì tồn tại từ những ngày đầu Á Đông mới thành lập lại trở nên sa sút như vậy.Cũng không phải là do anh không quan tâm đến nhà máy bột mì, nhưng so với bất động sản thì nhà máy bột mỳ sinh lời hay thua lỗ cũng không gây được sự chú ý với Trương Thiên Thành.Cùng lắm là kết quả xấu nhất đóng cửa thôi.Không ngờ bây giờ nhà máy bột mì này lại mang đến tin tức còn xấu hơn cả việc đóng cửa.Đầu Trương Thiên Thành đau nhức, anh khẽ đưa tay nhéo nhéo nhưng cơn đau vẫn không giảm bớt.
Chương 247: Cụp mắt suy nghĩ
Trưa hôm đó, các trung tâm thương mại ở thành phố Cần Thơ đều biến động bất ngờ, các doanh nghiệp do Á Đông đứng đầu đều bị ảnh hưởng rất lớn.
Lúc Trương Thiên Thành chạy đến công ty thì đã có một đoàn thanh tra đến công ty rồi, những mối quan hệ đã được thiết lập trước đó giờ cũng hoàn toàn vô dụng.
Ngay cả Trương Thiên Thành cũng nói chuyện khách sáo, vừa cùng đi kiểm tra vừa thử thăm dò thông tin.
Lãnh đạo phía bên kia nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới nhắc nhở Trương Thiên Thành: “Chúng tôi nhận được tố cáo từ người dân, nói rằng trong bột mì của công ty cậu có bỏ thêm gì đó, giờ nhiều nơi trong nước xuất hiện hiện tượng ngộ độc thức ăn, chuyện này đã khiến lãnh đạo bên trên chú ý, vì vậy chúng tôi mới phải ra quân ngay trong đêm.”
“Bên phía nhà máy bột mì…”
“Bây giờ vẫn chưa đi, nhưng cũng nhanh thôi, nếu cậu muốn hành động thì nhanh lên, tôi không thể giúp cậu trì hoãn lâu đâu.”
Đối phương nhận lấy điếu thuốc lá từ tay Trương Thiên Thành, để trước mũi hít hà, lời nói đầy ẩn ý: “Xem ra lần này là có người đứng sau gây chuyện, Tổng giám đốc Thành, tự mình giải quyết cho tốt đi.”
“Bột mì của Á Đông tuyệt đối không có vấn đề gì, nếu không thì cũng không thể bình yên vô sự nhiều năm như vậy, lãnh đạo hoàn toàn có thể yên tâm về chuyện này.”
Trương Thiên Thành hoàn toàn tin tưởng.
“Nói thì nói như vậy, tôi biết Tổng giám đốc Trương của Á Đông tuổi trẻ tài cao, tôi tin tưởng cậu, nhưng tôi lo là có vài người sẽ có ý đồ khác.”
Đối phương vừa nói vừa vỗ vai Trương Thiên Thành đầy ẩn ý, lại nói tiếp: “Mấy ngày gần đây cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút.”
“Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm.”
Trương Thiên Thành không tiếp tục đi theo nữa mà là để thư ký đi cùng họ, còn anh thì vội vàng trở về phòng làm việc hỏi Trần Đức Bảo ở bên cạnh: “Hiện giờ là ai đang quản lí nhà máy bột mì, lập tức gọi người đó đến gặp tôi.”
“Nhà máy bột mì vốn là một thương hiệu đã lâu đời của công ty, gần như sắp phá sản, trưởng xưởng mới được bổ nhiệm là người gốc thành phố Đà Nẵng, tôi sợ anh ta không thể đến ngay được, mấy năm gần đây công ty đã dần chuyển hướng sang bất động sản, Á Đông gần như đã từ bỏ miếng bánh này rồi.”
Trần Đức Bảo nói thật.
Trương Thiên Thành nhíu mày, cụp mắt suy nghĩ.
Quả thật nếu lần này không xảy ra chuyện thì Trương Thiên Thành sẽ không bao giờ biết được nhà máy bột mì tồn tại từ những ngày đầu Á Đông mới thành lập lại trở nên sa sút như vậy.
Cũng không phải là do anh không quan tâm đến nhà máy bột mì, nhưng so với bất động sản thì nhà máy bột mỳ sinh lời hay thua lỗ cũng không gây được sự chú ý với Trương Thiên Thành.
Cùng lắm là kết quả xấu nhất đóng cửa thôi.
Không ngờ bây giờ nhà máy bột mì này lại mang đến tin tức còn xấu hơn cả việc đóng cửa.
Đầu Trương Thiên Thành đau nhức, anh khẽ đưa tay nhéo nhéo nhưng cơn đau vẫn không giảm bớt.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 247: Cụp mắt suy nghĩTrưa hôm đó, các trung tâm thương mại ở thành phố Cần Thơ đều biến động bất ngờ, các doanh nghiệp do Á Đông đứng đầu đều bị ảnh hưởng rất lớn.Lúc Trương Thiên Thành chạy đến công ty thì đã có một đoàn thanh tra đến công ty rồi, những mối quan hệ đã được thiết lập trước đó giờ cũng hoàn toàn vô dụng.Ngay cả Trương Thiên Thành cũng nói chuyện khách sáo, vừa cùng đi kiểm tra vừa thử thăm dò thông tin.Lãnh đạo phía bên kia nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới nhắc nhở Trương Thiên Thành: “Chúng tôi nhận được tố cáo từ người dân, nói rằng trong bột mì của công ty cậu có bỏ thêm gì đó, giờ nhiều nơi trong nước xuất hiện hiện tượng ngộ độc thức ăn, chuyện này đã khiến lãnh đạo bên trên chú ý, vì vậy chúng tôi mới phải ra quân ngay trong đêm.”“Bên phía nhà máy bột mì…”“Bây giờ vẫn chưa đi, nhưng cũng nhanh thôi, nếu cậu muốn hành động thì nhanh lên, tôi không thể giúp cậu trì hoãn lâu đâu.”Đối phương nhận lấy điếu thuốc lá từ tay Trương Thiên Thành, để trước mũi hít hà, lời nói đầy ẩn ý: “Xem ra lần này là có người đứng sau gây chuyện, Tổng giám đốc Thành, tự mình giải quyết cho tốt đi.”“Bột mì của Á Đông tuyệt đối không có vấn đề gì, nếu không thì cũng không thể bình yên vô sự nhiều năm như vậy, lãnh đạo hoàn toàn có thể yên tâm về chuyện này.”Trương Thiên Thành hoàn toàn tin tưởng.“Nói thì nói như vậy, tôi biết Tổng giám đốc Trương của Á Đông tuổi trẻ tài cao, tôi tin tưởng cậu, nhưng tôi lo là có vài người sẽ có ý đồ khác.”Đối phương vừa nói vừa vỗ vai Trương Thiên Thành đầy ẩn ý, lại nói tiếp: “Mấy ngày gần đây cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút.”“Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm.”Trương Thiên Thành không tiếp tục đi theo nữa mà là để thư ký đi cùng họ, còn anh thì vội vàng trở về phòng làm việc hỏi Trần Đức Bảo ở bên cạnh: “Hiện giờ là ai đang quản lí nhà máy bột mì, lập tức gọi người đó đến gặp tôi.”“Nhà máy bột mì vốn là một thương hiệu đã lâu đời của công ty, gần như sắp phá sản, trưởng xưởng mới được bổ nhiệm là người gốc thành phố Đà Nẵng, tôi sợ anh ta không thể đến ngay được, mấy năm gần đây công ty đã dần chuyển hướng sang bất động sản, Á Đông gần như đã từ bỏ miếng bánh này rồi.”Trần Đức Bảo nói thật.Trương Thiên Thành nhíu mày, cụp mắt suy nghĩ.Quả thật nếu lần này không xảy ra chuyện thì Trương Thiên Thành sẽ không bao giờ biết được nhà máy bột mì tồn tại từ những ngày đầu Á Đông mới thành lập lại trở nên sa sút như vậy.Cũng không phải là do anh không quan tâm đến nhà máy bột mì, nhưng so với bất động sản thì nhà máy bột mỳ sinh lời hay thua lỗ cũng không gây được sự chú ý với Trương Thiên Thành.Cùng lắm là kết quả xấu nhất đóng cửa thôi.Không ngờ bây giờ nhà máy bột mì này lại mang đến tin tức còn xấu hơn cả việc đóng cửa.Đầu Trương Thiên Thành đau nhức, anh khẽ đưa tay nhéo nhéo nhưng cơn đau vẫn không giảm bớt.