Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 255
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 255: Có thể an dưỡng ở đâyBình thường Vũ Linh Đan không nổi giận thì trông rất hiền hòa, nhưng nếu nổi giận, cho dù không làm gì, ánh mắt hung ác vẫn khiến người ta hoảng sợ.Bùi Tiêu Nhân nuốt nước miếng, hung tợn trừng Trần Tuyết Nhung đứng đằng sau rồi nói: “Cô nói nghe hay lắm. Cô có biết người ngoài đều nói gì về cô không?”“Nói gì?” Vũ Linh Đan khinh thường hỏi. Đối với cô mà nói, những lời đồn đãi đã không còn quan trọng nữa.“Hừ!” Bà cụ lại hừ một tiếng, ngẩng đầu nói: “Người ngoài đều nói đúng là mẹ nào con nấu, sinh ra con gái ph*ng đ*ng như thế thì bà mẹ cũng không phải là thứ tốt lành gì, không thì trước kia sẽ không quyến rũ thiếu gia nhà họ Vũ để mang thai gả vào nhà đó!”“Bà nói bậy! Không phải là như thế!” Nghe vậy, Trần Tuyết Nhung không nhịn được xông ra. Đôi mắt Vũ Linh Đan cũng đỏ ngầu, nếu người nhà họ Bùi vẫn luôn đối xử với Trần Tuyết Nhung như thế thì có thể tưởng tượng ra cuộc sống của Trần Tuyết Nhung ở nhà họ Bùi là như thế nào.“Mụ già chết tiệt này! Bà đừng có nói bừa! Mẹ tôi ly hôn thì đã sao? Chẳng phải con trai bà vẫn thích hay sao? Muốn mắng thì về mà mắng con bà í, ông ta mới là thứ đê tiện, bà càng sỉ nhục mẹ tôi thì con trai bà lại càng hạ đẳng!” Vũ Linh Đan nổi giận tiến lên, trực tiếp dồn bà cụ vào góc tường. Trần Tuyết Nhung còn muốn khuyên nhủ mấy câu, nhưng vừa thấy cơn giận của Vũ Linh Đan, bà lại nhịn xuống.Bùi Tiêu Nhân không nhịn được nhìn Trần Tuyết Nhung kêu to: “Mày muốn nhìn con gái mày đối xử với tao kiểu này à? Đúng là hai mẹ con vô học!”Vũ Linh Đan giơ tay lên, nghe thấy Trần Tuyết Nhung kêu đừng, cô cắn răng rồi siết chặt tay, cuối cùng không thể không bỏ tay xuống: “Lần này nể mặt mẹ tôi, tha cho bà một lần. Nếu bà còn ăn nói bậy bạ nữa thì tôi sẽ không tha cho bà đâu!”Vũ Linh Đan cắn răng, gần như gằn từng chữ.Dù sao bà ta cũng là người từng trải, mặc dù trong lòng rất sợ hãi, nhưng cũng biết có Trần Tuyết Nhung ở đây, Vũ Linh Đan sẽ không dám làm gì mình. Thế là bà ta cũng bắt đầu vênh váo nghênh diện ánh mắt của Vũ Linh Đan, cười lạnh nói: “Vũ Linh Đan, cô có giỏi thì đánh tôi đi! Để tôi xem thử hôm nay cô có thể làm gì giúp Trần Tuyết Nhung!”“Linh Đan, con tỉnh táo lại đi, thả bà ta ra trước đã.” Trần Tuyết Nhung giữ chặt tay Vũ Linh Đan van xin.Vũ Linh Đan vô cùng khó hiểu. Cô không biết Trần Tuyết Nhung đang sợ cái gì, cho dù là mẹ chồng thì cũng phải dung túng vừa phải thôi chứ.“Mẹ cũng nghe thấy bà ta nói gì rồi đấy! Chính mẹ là người như vậy hay con gái mẹ là người như vậy? Chẳng lẽ có mồm thì muốn vu khống người khác sao cũng được?” Vũ Linh Đan ngấn lệ chất vấn.Trần Tuyết Nhung cạn lời, khuôn mặt đỏ bừng. Cuối cùng bà cắn răng, khó xử nói: “Linh Đan, đây là việc nhà của mẹ, con đừng đụng vào, hôm nay coi như là mẹ đến thăm con. Mẹ… Mẹ đi trước đây.”“Mẹ!” Vũ Linh Đan lại kêu to. Lần này cô không quan tâm tới Bùi Tiêu Nhân, trực tiếp kéo Trần Tuyết Nhung lại, kiên quyết nói: “Người ta đã đối xử với mẹ như thế, mẹ còn về đó làm gì?”“Con không biết đâu.” Trần Tuyết Nhung quay mặt đi, vẻ mặt phức tạp nói.“Con không có gì mà không biết. Nếu Bùi Văn Cường thực sự yêu mẹ thì sẽ không để cho mụ già chết tiệt này bắt nạt mẹ. Hôm nay mẹ phải ở lại đây, nhà con chính là nhà mẹ, cùng lắm thì sau nay hai mẹ con mình sống nương tựa vào nhau.” Vũ Linh Đan nói thật lòng. Trước kia cô mua căn nhà này chưa hẳn đã là vì mình, đa phần là mong về sau Trần Tuyết Nhung có thể an dưỡng ở đây.
Chương 255: Có thể an dưỡng ở đây
Bình thường Vũ Linh Đan không nổi giận thì trông rất hiền hòa, nhưng nếu nổi giận, cho dù không làm gì, ánh mắt hung ác vẫn khiến người ta hoảng sợ.
Bùi Tiêu Nhân nuốt nước miếng, hung tợn trừng Trần Tuyết Nhung đứng đằng sau rồi nói: “Cô nói nghe hay lắm. Cô có biết người ngoài đều nói gì về cô không?”
“Nói gì?” Vũ Linh Đan khinh thường hỏi. Đối với cô mà nói, những lời đồn đãi đã không còn quan trọng nữa.
“Hừ!” Bà cụ lại hừ một tiếng, ngẩng đầu nói: “Người ngoài đều nói đúng là mẹ nào con nấu, sinh ra con gái ph*ng đ*ng như thế thì bà mẹ cũng không phải là thứ tốt lành gì, không thì trước kia sẽ không quyến rũ thiếu gia nhà họ Vũ để mang thai gả vào nhà đó!”
“Bà nói bậy! Không phải là như thế!” Nghe vậy, Trần Tuyết Nhung không nhịn được xông ra. Đôi mắt Vũ Linh Đan cũng đỏ ngầu, nếu người nhà họ Bùi vẫn luôn đối xử với Trần Tuyết Nhung như thế thì có thể tưởng tượng ra cuộc sống của Trần Tuyết Nhung ở nhà họ Bùi là như thế nào.
“Mụ già chết tiệt này! Bà đừng có nói bừa! Mẹ tôi ly hôn thì đã sao? Chẳng phải con trai bà vẫn thích hay sao? Muốn mắng thì về mà mắng con bà í, ông ta mới là thứ đê tiện, bà càng sỉ nhục mẹ tôi thì con trai bà lại càng hạ đẳng!” Vũ Linh Đan nổi giận tiến lên, trực tiếp dồn bà cụ vào góc tường. Trần Tuyết Nhung còn muốn khuyên nhủ mấy câu, nhưng vừa thấy cơn giận của Vũ Linh Đan, bà lại nhịn xuống.
Bùi Tiêu Nhân không nhịn được nhìn Trần Tuyết Nhung kêu to: “Mày muốn nhìn con gái mày đối xử với tao kiểu này à? Đúng là hai mẹ con vô học!”
Vũ Linh Đan giơ tay lên, nghe thấy Trần Tuyết Nhung kêu đừng, cô cắn răng rồi siết chặt tay, cuối cùng không thể không bỏ tay xuống: “Lần này nể mặt mẹ tôi, tha cho bà một lần. Nếu bà còn ăn nói bậy bạ nữa thì tôi sẽ không tha cho bà đâu!”
Vũ Linh Đan cắn răng, gần như gằn từng chữ.
Dù sao bà ta cũng là người từng trải, mặc dù trong lòng rất sợ hãi, nhưng cũng biết có Trần Tuyết Nhung ở đây, Vũ Linh Đan sẽ không dám làm gì mình. Thế là bà ta cũng bắt đầu vênh váo nghênh diện ánh mắt của Vũ Linh Đan, cười lạnh nói: “Vũ Linh Đan, cô có giỏi thì đánh tôi đi! Để tôi xem thử hôm nay cô có thể làm gì giúp Trần Tuyết Nhung!”
“Linh Đan, con tỉnh táo lại đi, thả bà ta ra trước đã.” Trần Tuyết Nhung giữ chặt tay Vũ Linh Đan van xin.
Vũ Linh Đan vô cùng khó hiểu. Cô không biết Trần Tuyết Nhung đang sợ cái gì, cho dù là mẹ chồng thì cũng phải dung túng vừa phải thôi chứ.
“Mẹ cũng nghe thấy bà ta nói gì rồi đấy! Chính mẹ là người như vậy hay con gái mẹ là người như vậy? Chẳng lẽ có mồm thì muốn vu khống người khác sao cũng được?” Vũ Linh Đan ngấn lệ chất vấn.
Trần Tuyết Nhung cạn lời, khuôn mặt đỏ bừng. Cuối cùng bà cắn răng, khó xử nói: “Linh Đan, đây là việc nhà của mẹ, con đừng đụng vào, hôm nay coi như là mẹ đến thăm con. Mẹ… Mẹ đi trước đây.”
“Mẹ!” Vũ Linh Đan lại kêu to. Lần này cô không quan tâm tới Bùi Tiêu Nhân, trực tiếp kéo Trần Tuyết Nhung lại, kiên quyết nói: “Người ta đã đối xử với mẹ như thế, mẹ còn về đó làm gì?”
“Con không biết đâu.” Trần Tuyết Nhung quay mặt đi, vẻ mặt phức tạp nói.
“Con không có gì mà không biết. Nếu Bùi Văn Cường thực sự yêu mẹ thì sẽ không để cho mụ già chết tiệt này bắt nạt mẹ. Hôm nay mẹ phải ở lại đây, nhà con chính là nhà mẹ, cùng lắm thì sau nay hai mẹ con mình sống nương tựa vào nhau.” Vũ Linh Đan nói thật lòng. Trước kia cô mua căn nhà này chưa hẳn đã là vì mình, đa phần là mong về sau Trần Tuyết Nhung có thể an dưỡng ở đây.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 255: Có thể an dưỡng ở đâyBình thường Vũ Linh Đan không nổi giận thì trông rất hiền hòa, nhưng nếu nổi giận, cho dù không làm gì, ánh mắt hung ác vẫn khiến người ta hoảng sợ.Bùi Tiêu Nhân nuốt nước miếng, hung tợn trừng Trần Tuyết Nhung đứng đằng sau rồi nói: “Cô nói nghe hay lắm. Cô có biết người ngoài đều nói gì về cô không?”“Nói gì?” Vũ Linh Đan khinh thường hỏi. Đối với cô mà nói, những lời đồn đãi đã không còn quan trọng nữa.“Hừ!” Bà cụ lại hừ một tiếng, ngẩng đầu nói: “Người ngoài đều nói đúng là mẹ nào con nấu, sinh ra con gái ph*ng đ*ng như thế thì bà mẹ cũng không phải là thứ tốt lành gì, không thì trước kia sẽ không quyến rũ thiếu gia nhà họ Vũ để mang thai gả vào nhà đó!”“Bà nói bậy! Không phải là như thế!” Nghe vậy, Trần Tuyết Nhung không nhịn được xông ra. Đôi mắt Vũ Linh Đan cũng đỏ ngầu, nếu người nhà họ Bùi vẫn luôn đối xử với Trần Tuyết Nhung như thế thì có thể tưởng tượng ra cuộc sống của Trần Tuyết Nhung ở nhà họ Bùi là như thế nào.“Mụ già chết tiệt này! Bà đừng có nói bừa! Mẹ tôi ly hôn thì đã sao? Chẳng phải con trai bà vẫn thích hay sao? Muốn mắng thì về mà mắng con bà í, ông ta mới là thứ đê tiện, bà càng sỉ nhục mẹ tôi thì con trai bà lại càng hạ đẳng!” Vũ Linh Đan nổi giận tiến lên, trực tiếp dồn bà cụ vào góc tường. Trần Tuyết Nhung còn muốn khuyên nhủ mấy câu, nhưng vừa thấy cơn giận của Vũ Linh Đan, bà lại nhịn xuống.Bùi Tiêu Nhân không nhịn được nhìn Trần Tuyết Nhung kêu to: “Mày muốn nhìn con gái mày đối xử với tao kiểu này à? Đúng là hai mẹ con vô học!”Vũ Linh Đan giơ tay lên, nghe thấy Trần Tuyết Nhung kêu đừng, cô cắn răng rồi siết chặt tay, cuối cùng không thể không bỏ tay xuống: “Lần này nể mặt mẹ tôi, tha cho bà một lần. Nếu bà còn ăn nói bậy bạ nữa thì tôi sẽ không tha cho bà đâu!”Vũ Linh Đan cắn răng, gần như gằn từng chữ.Dù sao bà ta cũng là người từng trải, mặc dù trong lòng rất sợ hãi, nhưng cũng biết có Trần Tuyết Nhung ở đây, Vũ Linh Đan sẽ không dám làm gì mình. Thế là bà ta cũng bắt đầu vênh váo nghênh diện ánh mắt của Vũ Linh Đan, cười lạnh nói: “Vũ Linh Đan, cô có giỏi thì đánh tôi đi! Để tôi xem thử hôm nay cô có thể làm gì giúp Trần Tuyết Nhung!”“Linh Đan, con tỉnh táo lại đi, thả bà ta ra trước đã.” Trần Tuyết Nhung giữ chặt tay Vũ Linh Đan van xin.Vũ Linh Đan vô cùng khó hiểu. Cô không biết Trần Tuyết Nhung đang sợ cái gì, cho dù là mẹ chồng thì cũng phải dung túng vừa phải thôi chứ.“Mẹ cũng nghe thấy bà ta nói gì rồi đấy! Chính mẹ là người như vậy hay con gái mẹ là người như vậy? Chẳng lẽ có mồm thì muốn vu khống người khác sao cũng được?” Vũ Linh Đan ngấn lệ chất vấn.Trần Tuyết Nhung cạn lời, khuôn mặt đỏ bừng. Cuối cùng bà cắn răng, khó xử nói: “Linh Đan, đây là việc nhà của mẹ, con đừng đụng vào, hôm nay coi như là mẹ đến thăm con. Mẹ… Mẹ đi trước đây.”“Mẹ!” Vũ Linh Đan lại kêu to. Lần này cô không quan tâm tới Bùi Tiêu Nhân, trực tiếp kéo Trần Tuyết Nhung lại, kiên quyết nói: “Người ta đã đối xử với mẹ như thế, mẹ còn về đó làm gì?”“Con không biết đâu.” Trần Tuyết Nhung quay mặt đi, vẻ mặt phức tạp nói.“Con không có gì mà không biết. Nếu Bùi Văn Cường thực sự yêu mẹ thì sẽ không để cho mụ già chết tiệt này bắt nạt mẹ. Hôm nay mẹ phải ở lại đây, nhà con chính là nhà mẹ, cùng lắm thì sau nay hai mẹ con mình sống nương tựa vào nhau.” Vũ Linh Đan nói thật lòng. Trước kia cô mua căn nhà này chưa hẳn đã là vì mình, đa phần là mong về sau Trần Tuyết Nhung có thể an dưỡng ở đây.