Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 262

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 262: Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.”Có lẽ là chính Vũ Linh Đan cũng chưa phát hiện mà thôi.“Linh Đan, con đừng trách mẹ lắm lời. Có lẽ đúng như tổng giám đốc Trương nói, nếu con thừa nhận thì có lẽ…”“Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.” Trần Tuyết Nhung còn chưa dứt lời thì Vũ Linh Đan đã ngắt lời bà: “Hơn nữa có kẻ đã hãm hại con, con nhất định sẽ điều tra manh mối.”Cô không biết tại sao Trần Tuyết Nhung lại biết chuyện này, có lẽ là đọc báo chí, cũng có lẽ là nghe thấy mình và Trương Thiên Thành nói chuyện. Tóm lại nếu cô đã từ chối thì trong lòng sẽ không dao động.Trần Tuyết Nhung sửng sốt, đành phải gật đầu: “Ừ. Chuyện của con, mẹ sẽ không nhúng tay đâu.”Lời nói này có chút tủi thân, khiến Vũ Linh Đan cảm thấy hụt hẫng.“Mẹ, ý con không phải là thế. Mẹ là mẹ của con, mẹ quan tâm con là chuyện bình thường, chẳng qua con…” Vũ Linh Đan không thể nói được nữa, cũng không còn khẩu vị ăn cơm, bèn đứng dậy ra phòng khách.Bầu không khí giữa hai mẹ con lại trở nên quái dị. Trần Tuyết Nhung im lặng ngồi bên cạnh con gái, thấy vẻ mặt cau có của cô, bà khẽ an ủi: “Nếu con đã không muốn liên quan tới Trương Thiên Thành thì hãy thử tìm một con đường khác đi.”Vũ Linh Đan khó hiểu nhìn bà. Trần Tuyết Nhung nở nụ cười, nói tiếp: “Thực ra lúc các con kết hôn, mẹ đã không đồng ý, nhưng tiếc rằng mẹ không thể thuyết phục bố con. Mấy ngày trước, mẹ đã gặp Phan Bảo Thái.”Nói rồi, Trần Tuyết Nhung lén lút nhìn Vũ Linh Đan, thấy cô không có vẻ kích động mới nói tiếp: “Mẹ còn nhớ trước kia tuần nào Phan Bảo Thái cũng đến tìm con, mà con cũng thích tìm cậu ấy đi chơi. Khi đó mẹ còn nghĩ hai đứa sẽ ở bên nhau cả đời cơ.”“Mẹ, đều là chuyện cũ mèm, con sắp quên hết rồi.” Vũ Linh Đan ngượng ngùng nói.“Thật sự quên hả?” Trần Tuyết Nhung cười nhìn Vũ Linh Đan, đương nhiên nhận thấy sự ngượng nghịu của cô, bà nói tiếp: “Nhưng có người vẫn chưa quên.”“Bây giờ Phan Bảo Thái càng ngày càng bảnh bao, cũng chín chắn hơn nhiều. Mặc dù cậu ấy không nói gì, nhưng mẹ nhận ra cậu ấy vẫn thích con. Không chừng lần này cậu ấy về nước là để tìm con đấy.”“Mẹ đừng nói nữa, bây giờ đầu óc con đang rối bời, còn có rất nhiều việc cần con giải quyết, con không có thời gian bận tâm tới chuyện tình cảm đâu.” Vũ Linh Đan trực tiếp ngắt lời Trần Tuyết Nhung. Bất kể là Trương Thiên Thành hay là Phan Bảo Thái, cô đều không muốn quan tâm.“Được rồi. Mẹ chỉ mong con suy nghĩ thêm mà thôi.” Trần Tuyết Nhung nói rồi đứng dậy, bắt đầu thu dọn bàn ăn.Bữa cơm này, hai người đều không ăn được mấy miếng. Vũ Linh Đan không nỡ lãng phí thiện chí của Trần Tuyết Nhung, bèn ngồi xuống ăn tiếp. Lúc này sắc mặt Trần Tuyết Nhung mới tốt hơn. Tối hôm đó, Trần Tuyết Nhung ở lại nhà Vũ Linh Đan. Tắm rửa xong, hai mẹ con có vẻ hơi xấu hổ, vốn định ngủ chung giường trò chuyện thêm, cuối cùng Trần Tuyết Nhung lại vào phòng cho khách.Đêm nay cũng không thể ngủ ngon giấc.Sáng sớm hôm sau, Vũ Linh Đan thức dậy với hai cái quầng thâm mắt, đồng thời thấy vẻ mặt tiều tụy của Trần Tuyết Nhung. Trần Tuyết Nhung mỉm cười với cô, Vũ Linh Đan cũng nhếch môi cười. Trần Tuyết Nhung nói: “Linh Đan, mẹ suy nghĩ mãi, hôm nay mẹ nên về thì tốt hơn. Trong nhà không thể vắng người chăm nom.”

Chương 262: Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.”

Có lẽ là chính Vũ Linh Đan cũng chưa phát hiện mà thôi.

“Linh Đan, con đừng trách mẹ lắm lời. Có lẽ đúng như tổng giám đốc Trương nói, nếu con thừa nhận thì có lẽ…”

“Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.” Trần Tuyết Nhung còn chưa dứt lời thì Vũ Linh Đan đã ngắt lời bà: “Hơn nữa có kẻ đã hãm hại con, con nhất định sẽ điều tra manh mối.”

Cô không biết tại sao Trần Tuyết Nhung lại biết chuyện này, có lẽ là đọc báo chí, cũng có lẽ là nghe thấy mình và Trương Thiên Thành nói chuyện. Tóm lại nếu cô đã từ chối thì trong lòng sẽ không dao động.

Trần Tuyết Nhung sửng sốt, đành phải gật đầu: “Ừ. Chuyện của con, mẹ sẽ không nhúng tay đâu.”

Lời nói này có chút tủi thân, khiến Vũ Linh Đan cảm thấy hụt hẫng.

“Mẹ, ý con không phải là thế. Mẹ là mẹ của con, mẹ quan tâm con là chuyện bình thường, chẳng qua con…” Vũ Linh Đan không thể nói được nữa, cũng không còn khẩu vị ăn cơm, bèn đứng dậy ra phòng khách.

Bầu không khí giữa hai mẹ con lại trở nên quái dị. Trần Tuyết Nhung im lặng ngồi bên cạnh con gái, thấy vẻ mặt cau có của cô, bà khẽ an ủi: “Nếu con đã không muốn liên quan tới Trương Thiên Thành thì hãy thử tìm một con đường khác đi.”

Vũ Linh Đan khó hiểu nhìn bà. Trần Tuyết Nhung nở nụ cười, nói tiếp: “Thực ra lúc các con kết hôn, mẹ đã không đồng ý, nhưng tiếc rằng mẹ không thể thuyết phục bố con. Mấy ngày trước, mẹ đã gặp Phan Bảo Thái.”

Nói rồi, Trần Tuyết Nhung lén lút nhìn Vũ Linh Đan, thấy cô không có vẻ kích động mới nói tiếp: “Mẹ còn nhớ trước kia tuần nào Phan Bảo Thái cũng đến tìm con, mà con cũng thích tìm cậu ấy đi chơi. Khi đó mẹ còn nghĩ hai đứa sẽ ở bên nhau cả đời cơ.”

“Mẹ, đều là chuyện cũ mèm, con sắp quên hết rồi.” Vũ Linh Đan ngượng ngùng nói.

“Thật sự quên hả?” Trần Tuyết Nhung cười nhìn Vũ Linh Đan, đương nhiên nhận thấy sự ngượng nghịu của cô, bà nói tiếp: “Nhưng có người vẫn chưa quên.”

“Bây giờ Phan Bảo Thái càng ngày càng bảnh bao, cũng chín chắn hơn nhiều. Mặc dù cậu ấy không nói gì, nhưng mẹ nhận ra cậu ấy vẫn thích con. Không chừng lần này cậu ấy về nước là để tìm con đấy.”

“Mẹ đừng nói nữa, bây giờ đầu óc con đang rối bời, còn có rất nhiều việc cần con giải quyết, con không có thời gian bận tâm tới chuyện tình cảm đâu.” Vũ Linh Đan trực tiếp ngắt lời Trần Tuyết Nhung. Bất kể là Trương Thiên Thành hay là Phan Bảo Thái, cô đều không muốn quan tâm.

“Được rồi. Mẹ chỉ mong con suy nghĩ thêm mà thôi.” Trần Tuyết Nhung nói rồi đứng dậy, bắt đầu thu dọn bàn ăn.

Bữa cơm này, hai người đều không ăn được mấy miếng. Vũ Linh Đan không nỡ lãng phí thiện chí của Trần Tuyết Nhung, bèn ngồi xuống ăn tiếp. Lúc này sắc mặt Trần Tuyết Nhung mới tốt hơn. Tối hôm đó, Trần Tuyết Nhung ở lại nhà Vũ Linh Đan. Tắm rửa xong, hai mẹ con có vẻ hơi xấu hổ, vốn định ngủ chung giường trò chuyện thêm, cuối cùng Trần Tuyết Nhung lại vào phòng cho khách.

Đêm nay cũng không thể ngủ ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, Vũ Linh Đan thức dậy với hai cái quầng thâm mắt, đồng thời thấy vẻ mặt tiều tụy của Trần Tuyết Nhung. Trần Tuyết Nhung mỉm cười với cô, Vũ Linh Đan cũng nhếch môi cười. Trần Tuyết Nhung nói: “Linh Đan, mẹ suy nghĩ mãi, hôm nay mẹ nên về thì tốt hơn. Trong nhà không thể vắng người chăm nom.”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 262: Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.”Có lẽ là chính Vũ Linh Đan cũng chưa phát hiện mà thôi.“Linh Đan, con đừng trách mẹ lắm lời. Có lẽ đúng như tổng giám đốc Trương nói, nếu con thừa nhận thì có lẽ…”“Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.” Trần Tuyết Nhung còn chưa dứt lời thì Vũ Linh Đan đã ngắt lời bà: “Hơn nữa có kẻ đã hãm hại con, con nhất định sẽ điều tra manh mối.”Cô không biết tại sao Trần Tuyết Nhung lại biết chuyện này, có lẽ là đọc báo chí, cũng có lẽ là nghe thấy mình và Trương Thiên Thành nói chuyện. Tóm lại nếu cô đã từ chối thì trong lòng sẽ không dao động.Trần Tuyết Nhung sửng sốt, đành phải gật đầu: “Ừ. Chuyện của con, mẹ sẽ không nhúng tay đâu.”Lời nói này có chút tủi thân, khiến Vũ Linh Đan cảm thấy hụt hẫng.“Mẹ, ý con không phải là thế. Mẹ là mẹ của con, mẹ quan tâm con là chuyện bình thường, chẳng qua con…” Vũ Linh Đan không thể nói được nữa, cũng không còn khẩu vị ăn cơm, bèn đứng dậy ra phòng khách.Bầu không khí giữa hai mẹ con lại trở nên quái dị. Trần Tuyết Nhung im lặng ngồi bên cạnh con gái, thấy vẻ mặt cau có của cô, bà khẽ an ủi: “Nếu con đã không muốn liên quan tới Trương Thiên Thành thì hãy thử tìm một con đường khác đi.”Vũ Linh Đan khó hiểu nhìn bà. Trần Tuyết Nhung nở nụ cười, nói tiếp: “Thực ra lúc các con kết hôn, mẹ đã không đồng ý, nhưng tiếc rằng mẹ không thể thuyết phục bố con. Mấy ngày trước, mẹ đã gặp Phan Bảo Thái.”Nói rồi, Trần Tuyết Nhung lén lút nhìn Vũ Linh Đan, thấy cô không có vẻ kích động mới nói tiếp: “Mẹ còn nhớ trước kia tuần nào Phan Bảo Thái cũng đến tìm con, mà con cũng thích tìm cậu ấy đi chơi. Khi đó mẹ còn nghĩ hai đứa sẽ ở bên nhau cả đời cơ.”“Mẹ, đều là chuyện cũ mèm, con sắp quên hết rồi.” Vũ Linh Đan ngượng ngùng nói.“Thật sự quên hả?” Trần Tuyết Nhung cười nhìn Vũ Linh Đan, đương nhiên nhận thấy sự ngượng nghịu của cô, bà nói tiếp: “Nhưng có người vẫn chưa quên.”“Bây giờ Phan Bảo Thái càng ngày càng bảnh bao, cũng chín chắn hơn nhiều. Mặc dù cậu ấy không nói gì, nhưng mẹ nhận ra cậu ấy vẫn thích con. Không chừng lần này cậu ấy về nước là để tìm con đấy.”“Mẹ đừng nói nữa, bây giờ đầu óc con đang rối bời, còn có rất nhiều việc cần con giải quyết, con không có thời gian bận tâm tới chuyện tình cảm đâu.” Vũ Linh Đan trực tiếp ngắt lời Trần Tuyết Nhung. Bất kể là Trương Thiên Thành hay là Phan Bảo Thái, cô đều không muốn quan tâm.“Được rồi. Mẹ chỉ mong con suy nghĩ thêm mà thôi.” Trần Tuyết Nhung nói rồi đứng dậy, bắt đầu thu dọn bàn ăn.Bữa cơm này, hai người đều không ăn được mấy miếng. Vũ Linh Đan không nỡ lãng phí thiện chí của Trần Tuyết Nhung, bèn ngồi xuống ăn tiếp. Lúc này sắc mặt Trần Tuyết Nhung mới tốt hơn. Tối hôm đó, Trần Tuyết Nhung ở lại nhà Vũ Linh Đan. Tắm rửa xong, hai mẹ con có vẻ hơi xấu hổ, vốn định ngủ chung giường trò chuyện thêm, cuối cùng Trần Tuyết Nhung lại vào phòng cho khách.Đêm nay cũng không thể ngủ ngon giấc.Sáng sớm hôm sau, Vũ Linh Đan thức dậy với hai cái quầng thâm mắt, đồng thời thấy vẻ mặt tiều tụy của Trần Tuyết Nhung. Trần Tuyết Nhung mỉm cười với cô, Vũ Linh Đan cũng nhếch môi cười. Trần Tuyết Nhung nói: “Linh Đan, mẹ suy nghĩ mãi, hôm nay mẹ nên về thì tốt hơn. Trong nhà không thể vắng người chăm nom.”

Chương 262