Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 286
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 286: Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao“Không đắt không đắt.” Trần Tuyết Nhung liên tục phủ nhận. Bà muốn cho con gái mình thứ tốt nhất trên đời. Bà suy nghĩ một chút rồi bỗng tháo bông tai kim cương, muốn đeo cho Vũ Linh Đan.“Thế sao được! Cái này là chú ấy tặng mẹ đúng không?” Vũ Linh Đan vội vàng từ chối.“Trần Tuyết Nhung lại cười nói: “Nếu đã tặng mẹ thì là đồ của mẹ, mẹ tặng cho con gái mẹ, chắc chắn ông ấy sẽ không có ý kiến gì đâu.”“Không được, con thể nhận, để con đeo cho mẹ.” Mặc dù Vũ Linh Đan rất hiếm khi mua châu báu, nhưng bình thường cô thường xuyên nghe Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến lải nhải, nhìn chất lượng và kiểu dáng của đôi bông tai kim cương này, Vũ Linh Đan cũng có thể đoán được thứ này không hề rẻ tiền. Cho nên cô không thể nhận!Trần Tuyết Nhung lại ra vẻ giận dỗi: “Mẹ đã bảo là không sao rồi mà, có phải con ngại nó xấu nên không muốn nhận không?”“Không phải thế.” Vũ Linh Đan có miệng khó trả lời, cuối cùng nói thẳng: “Nếu mẹ cho con thì mẹ đeo cái gì?”“Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao.” Trần Tuyết Nhung nhoẻn miệng cười, nhất thời tràn đầy quyến rũ, khiến Vũ Linh Đan sững sờ.Sau đó, Trần Tuyết Nhung ôm tay Vũ Linh Đan, nói với cô như thiếu nữ làm nũng: “Nếu hôm nay họ biết mẹ dẫn con gái đến thì chắc chắn sẽ rất hâm mộ mẹ.”“Cho nên con chính là báu vật quý giá nhất của mẹ, những thứ này sao bằng con?”Vũ Linh Đan lại ngây người. Lần đầu tiên cô thấy vẻ nhu tình và e lệ của Trần Tuyết Nhung, chẳng trách trước kia bà có thể khiến Bùi Văn Cường điên đảo vì bà, ngay cả Vũ Linh Đan cũng không nhịn được muốn liếc nhìn. Cô nghĩ nếu nụ cười này có thể luôn xuất hiện trên mặt bà thì tốt biết mấy.Cô nói: “Muốn con nhận cũng được, nhưng mẹ phải đồng ý yêu cầu của con.”“Con nói đi.” Trần Tuyết Nhung cười nói.“Về sau bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ cũng phải cười nhiều hơn.” Vũ Linh Đan nói.Trần Tuyết Nhung sửng sốt, sau đó hờn dỗi nhìn cô, khẽ nói: “Con bé này, nói gì kỳ vậy.”“Sao vậy? Chẳng lẽ chú Bùi chưa bao giờ nói thế với mẹ à?” Vũ Linh Đan lập tức phát hiện điểm đáng ngờ, tiếp tục trêu ghẹo.Quả nhiên sắc mặt Trần Tuyết Nhung càng đỏ hơn, trông quyến rũ tươi sáng như thiếu nữ. Bà không nhịn được nhớ lại: “Chú Bùi cũng từng nói như thế, nhưng mẹ chỉ nghĩ là nói giỡn thôi.”
Chương 286: Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao
“Không đắt không đắt.” Trần Tuyết Nhung liên tục phủ nhận. Bà muốn cho con gái mình thứ tốt nhất trên đời. Bà suy nghĩ một chút rồi bỗng tháo bông tai kim cương, muốn đeo cho Vũ Linh Đan.
“Thế sao được! Cái này là chú ấy tặng mẹ đúng không?” Vũ Linh Đan vội vàng từ chối.
“Trần Tuyết Nhung lại cười nói: “Nếu đã tặng mẹ thì là đồ của mẹ, mẹ tặng cho con gái mẹ, chắc chắn ông ấy sẽ không có ý kiến gì đâu.”
“Không được, con thể nhận, để con đeo cho mẹ.” Mặc dù Vũ Linh Đan rất hiếm khi mua châu báu, nhưng bình thường cô thường xuyên nghe Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến lải nhải, nhìn chất lượng và kiểu dáng của đôi bông tai kim cương này, Vũ Linh Đan cũng có thể đoán được thứ này không hề rẻ tiền. Cho nên cô không thể nhận!
Trần Tuyết Nhung lại ra vẻ giận dỗi: “Mẹ đã bảo là không sao rồi mà, có phải con ngại nó xấu nên không muốn nhận không?”
“Không phải thế.” Vũ Linh Đan có miệng khó trả lời, cuối cùng nói thẳng: “Nếu mẹ cho con thì mẹ đeo cái gì?”
“Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao.” Trần Tuyết Nhung nhoẻn miệng cười, nhất thời tràn đầy quyến rũ, khiến Vũ Linh Đan sững sờ.
Sau đó, Trần Tuyết Nhung ôm tay Vũ Linh Đan, nói với cô như thiếu nữ làm nũng: “Nếu hôm nay họ biết mẹ dẫn con gái đến thì chắc chắn sẽ rất hâm mộ mẹ.”
“Cho nên con chính là báu vật quý giá nhất của mẹ, những thứ này sao bằng con?”
Vũ Linh Đan lại ngây người. Lần đầu tiên cô thấy vẻ nhu tình và e lệ của Trần Tuyết Nhung, chẳng trách trước kia bà có thể khiến Bùi Văn Cường điên đảo vì bà, ngay cả Vũ Linh Đan cũng không nhịn được muốn liếc nhìn. Cô nghĩ nếu nụ cười này có thể luôn xuất hiện trên mặt bà thì tốt biết mấy.
Cô nói: “Muốn con nhận cũng được, nhưng mẹ phải đồng ý yêu cầu của con.”
“Con nói đi.” Trần Tuyết Nhung cười nói.
“Về sau bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ cũng phải cười nhiều hơn.” Vũ Linh Đan nói.
Trần Tuyết Nhung sửng sốt, sau đó hờn dỗi nhìn cô, khẽ nói: “Con bé này, nói gì kỳ vậy.”
“Sao vậy? Chẳng lẽ chú Bùi chưa bao giờ nói thế với mẹ à?” Vũ Linh Đan lập tức phát hiện điểm đáng ngờ, tiếp tục trêu ghẹo.
Quả nhiên sắc mặt Trần Tuyết Nhung càng đỏ hơn, trông quyến rũ tươi sáng như thiếu nữ. Bà không nhịn được nhớ lại: “Chú Bùi cũng từng nói như thế, nhưng mẹ chỉ nghĩ là nói giỡn thôi.”
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 286: Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao“Không đắt không đắt.” Trần Tuyết Nhung liên tục phủ nhận. Bà muốn cho con gái mình thứ tốt nhất trên đời. Bà suy nghĩ một chút rồi bỗng tháo bông tai kim cương, muốn đeo cho Vũ Linh Đan.“Thế sao được! Cái này là chú ấy tặng mẹ đúng không?” Vũ Linh Đan vội vàng từ chối.“Trần Tuyết Nhung lại cười nói: “Nếu đã tặng mẹ thì là đồ của mẹ, mẹ tặng cho con gái mẹ, chắc chắn ông ấy sẽ không có ý kiến gì đâu.”“Không được, con thể nhận, để con đeo cho mẹ.” Mặc dù Vũ Linh Đan rất hiếm khi mua châu báu, nhưng bình thường cô thường xuyên nghe Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến lải nhải, nhìn chất lượng và kiểu dáng của đôi bông tai kim cương này, Vũ Linh Đan cũng có thể đoán được thứ này không hề rẻ tiền. Cho nên cô không thể nhận!Trần Tuyết Nhung lại ra vẻ giận dỗi: “Mẹ đã bảo là không sao rồi mà, có phải con ngại nó xấu nên không muốn nhận không?”“Không phải thế.” Vũ Linh Đan có miệng khó trả lời, cuối cùng nói thẳng: “Nếu mẹ cho con thì mẹ đeo cái gì?”“Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao.” Trần Tuyết Nhung nhoẻn miệng cười, nhất thời tràn đầy quyến rũ, khiến Vũ Linh Đan sững sờ.Sau đó, Trần Tuyết Nhung ôm tay Vũ Linh Đan, nói với cô như thiếu nữ làm nũng: “Nếu hôm nay họ biết mẹ dẫn con gái đến thì chắc chắn sẽ rất hâm mộ mẹ.”“Cho nên con chính là báu vật quý giá nhất của mẹ, những thứ này sao bằng con?”Vũ Linh Đan lại ngây người. Lần đầu tiên cô thấy vẻ nhu tình và e lệ của Trần Tuyết Nhung, chẳng trách trước kia bà có thể khiến Bùi Văn Cường điên đảo vì bà, ngay cả Vũ Linh Đan cũng không nhịn được muốn liếc nhìn. Cô nghĩ nếu nụ cười này có thể luôn xuất hiện trên mặt bà thì tốt biết mấy.Cô nói: “Muốn con nhận cũng được, nhưng mẹ phải đồng ý yêu cầu của con.”“Con nói đi.” Trần Tuyết Nhung cười nói.“Về sau bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ cũng phải cười nhiều hơn.” Vũ Linh Đan nói.Trần Tuyết Nhung sửng sốt, sau đó hờn dỗi nhìn cô, khẽ nói: “Con bé này, nói gì kỳ vậy.”“Sao vậy? Chẳng lẽ chú Bùi chưa bao giờ nói thế với mẹ à?” Vũ Linh Đan lập tức phát hiện điểm đáng ngờ, tiếp tục trêu ghẹo.Quả nhiên sắc mặt Trần Tuyết Nhung càng đỏ hơn, trông quyến rũ tươi sáng như thiếu nữ. Bà không nhịn được nhớ lại: “Chú Bùi cũng từng nói như thế, nhưng mẹ chỉ nghĩ là nói giỡn thôi.”