Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 310
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 310: Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của conỞ phía sau, có rất nhiều người khách đã nghe được câu trả lời của Vũ Linh Đan, họ đều cảm nhận được sự ớn lạnh và bất lực của Vũ Linh Đan.Cái gọi là vô tội, chẳng qua chỉ là biểu hiện giả dối do Vũ Phong Toàn tạo ra mà thôi.Bây giờ đã bị Vũ Linh Đan tàn nhẫn vạch trần, khuôn mặt Vũ Phong Toàn đột nhiên giống như tro tàn, hoàn toàn mềm nhũn ra đất.Lúc này trong đầu ông ta chỉ có một giọng nói không ngừng vang lên, “Xong rồi, xong rồi, lần này thực sự xong rồi.”Vũ Phong Toàn phẫn nộ nhìn Vũ Linh Đan, hy vọng người con gái máu lạnh này có thể thương xót phần nào.Nhưng Vũ Linh Đan đã nói tất cả những gì cô phải nói, và thái độ của cô cũng đã được nhiều người công nhận.Vũ Linh Đan từ trên cao nhìn xuống ông ta, “Từ đầu đến cuối, tất cả những gì con muốn chỉ là một sự thật mà thôi, thật đáng tiếc, là bố không thể cho con được, vậy thì con chỉ có thể tự mình tìm ra nó, nhưng con thực sự không ngờ rằng, đến cả sự thật như vậy bố cũng lựa chọn làm ngơ đấy.”“Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của con, nuôi được con lớn như thế này, không có công lao cũng có khổ cực, con nói như vậy, lương tâm của con không thấy đau sao?”Vũ Phong Toàn chất vấn tại chỗ.“Vậy sao?”Vũ Linh Đan nhún vai cười nói: “Nhưng sao con lại nhớ rằng, con lớn được như thế này, đều là dựa vào sự ngoan cường của bản thân con để tồn tại chứ, ồ, nếu nói là bố nuôi lớn, thì đó chắc là số tiền ăn vặt ít ỏi kia, nhưng sao con lại cảm thấy, số tiền đó là do con đi cầu xin mới có được vậy chứ?”Vũ Linh Đan vẫn chưa nói xong, lại tiếp tục nói: “Con còn nhớ, mỗi lần khai giảng Vũ Hải Yến đều có dụng cụ học tập mới, nhưng con thì sao, con chỉ có thể sử dụng những gì Vũ Hải Yến để lại, tất nhiên rồi, có lúc đến cả đồ thừa lại cũng không có nữa là!”“Vũ Linh Đan, con!”Vũ Phong Toàn không nói nên lời, rồi lại nhìn Vũ Linh Đan khí thế chiến thằng bừng bừng, Vũ Phong Toàn cuối cùng hiểu rằng, bây giờ ông ta có nói gì thì cũng vô ích.Cuối cùng, Vũ Phong Toàn cúi đầu và chọn cách im lặng.“Cả hai người đều là con ruột của mình, sao lại có thể thiên vị quá đáng như vậy chứ!”Có người không ngồi yên được nữa.“Không, có vẻ như Vũ Phong Toàn đã biết chuyện này từ lâu, nhưng bây giờ ông ta lại hoàn toàn lảng tránh, cũng khó mà trách Vũ Linh Đan sẽ không tha thứ cho ông ta…”“Không, không phải như vậy đâu.”Vũ Phong Toàn đứng dậy và đột nhiên hét lên: “Tôi không hề đối xử với con gái tôi như vậy, tôi rất yêu thương con bé, chỉ là do tôi quá bận, nên đã lơ là đi gia đình…”Vũ Linh Đan, người đã đi về phía trước hai bước, có chút kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy Vũ Phong Toàn đang không ngừng cố gắng giải thích với mọi người, nhưng ông ta đi đến đâu, đám đông cũng né tránh đến đó. “Tôi thấy dù sao đây cũng là chuyện của nhà họ Vũ, sự thật như thế nào cũng khó mà nói.”Trong nhóm khách mời có người đàn ông tự nhận là tỉnh táo đưa ra đánh giá như thế.
Chương 310: Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của con
Ở phía sau, có rất nhiều người khách đã nghe được câu trả lời của Vũ Linh Đan, họ đều cảm nhận được sự ớn lạnh và bất lực của Vũ Linh Đan.
Cái gọi là vô tội, chẳng qua chỉ là biểu hiện giả dối do Vũ Phong Toàn tạo ra mà thôi.
Bây giờ đã bị Vũ Linh Đan tàn nhẫn vạch trần, khuôn mặt Vũ Phong Toàn đột nhiên giống như tro tàn, hoàn toàn mềm nhũn ra đất.
Lúc này trong đầu ông ta chỉ có một giọng nói không ngừng vang lên, “Xong rồi, xong rồi, lần này thực sự xong rồi.”
Vũ Phong Toàn phẫn nộ nhìn Vũ Linh Đan, hy vọng người con gái máu lạnh này có thể thương xót phần nào.
Nhưng Vũ Linh Đan đã nói tất cả những gì cô phải nói, và thái độ của cô cũng đã được nhiều người công nhận.
Vũ Linh Đan từ trên cao nhìn xuống ông ta, “Từ đầu đến cuối, tất cả những gì con muốn chỉ là một sự thật mà thôi, thật đáng tiếc, là bố không thể cho con được, vậy thì con chỉ có thể tự mình tìm ra nó, nhưng con thực sự không ngờ rằng, đến cả sự thật như vậy bố cũng lựa chọn làm ngơ đấy.”
“Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của con, nuôi được con lớn như thế này, không có công lao cũng có khổ cực, con nói như vậy, lương tâm của con không thấy đau sao?”
Vũ Phong Toàn chất vấn tại chỗ.
“Vậy sao?”
Vũ Linh Đan nhún vai cười nói: “Nhưng sao con lại nhớ rằng, con lớn được như thế này, đều là dựa vào sự ngoan cường của bản thân con để tồn tại chứ, ồ, nếu nói là bố nuôi lớn, thì đó chắc là số tiền ăn vặt ít ỏi kia, nhưng sao con lại cảm thấy, số tiền đó là do con đi cầu xin mới có được vậy chứ?”
Vũ Linh Đan vẫn chưa nói xong, lại tiếp tục nói: “Con còn nhớ, mỗi lần khai giảng Vũ Hải Yến đều có dụng cụ học tập mới, nhưng con thì sao, con chỉ có thể sử dụng những gì Vũ Hải Yến để lại, tất nhiên rồi, có lúc đến cả đồ thừa lại cũng không có nữa là!”
“Vũ Linh Đan, con!”
Vũ Phong Toàn không nói nên lời, rồi lại nhìn Vũ Linh Đan khí thế chiến thằng bừng bừng, Vũ Phong Toàn cuối cùng hiểu rằng, bây giờ ông ta có nói gì thì cũng vô ích.
Cuối cùng, Vũ Phong Toàn cúi đầu và chọn cách im lặng.
“Cả hai người đều là con ruột của mình, sao lại có thể thiên vị quá đáng như vậy chứ!”
Có người không ngồi yên được nữa.
“Không, có vẻ như Vũ Phong Toàn đã biết chuyện này từ lâu, nhưng bây giờ ông ta lại hoàn toàn lảng tránh, cũng khó mà trách Vũ Linh Đan sẽ không tha thứ cho ông ta…”
“Không, không phải như vậy đâu.”
Vũ Phong Toàn đứng dậy và đột nhiên hét lên: “Tôi không hề đối xử với con gái tôi như vậy, tôi rất yêu thương con bé, chỉ là do tôi quá bận, nên đã lơ là đi gia đình…”
Vũ Linh Đan, người đã đi về phía trước hai bước, có chút kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy Vũ Phong Toàn đang không ngừng cố gắng giải thích với mọi người, nhưng ông ta đi đến đâu, đám đông cũng né tránh đến đó.
“Tôi thấy dù sao đây cũng là chuyện của nhà họ Vũ, sự thật như thế nào cũng khó mà nói.”
Trong nhóm khách mời có người đàn ông tự nhận là tỉnh táo đưa ra đánh giá như thế.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 310: Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của conỞ phía sau, có rất nhiều người khách đã nghe được câu trả lời của Vũ Linh Đan, họ đều cảm nhận được sự ớn lạnh và bất lực của Vũ Linh Đan.Cái gọi là vô tội, chẳng qua chỉ là biểu hiện giả dối do Vũ Phong Toàn tạo ra mà thôi.Bây giờ đã bị Vũ Linh Đan tàn nhẫn vạch trần, khuôn mặt Vũ Phong Toàn đột nhiên giống như tro tàn, hoàn toàn mềm nhũn ra đất.Lúc này trong đầu ông ta chỉ có một giọng nói không ngừng vang lên, “Xong rồi, xong rồi, lần này thực sự xong rồi.”Vũ Phong Toàn phẫn nộ nhìn Vũ Linh Đan, hy vọng người con gái máu lạnh này có thể thương xót phần nào.Nhưng Vũ Linh Đan đã nói tất cả những gì cô phải nói, và thái độ của cô cũng đã được nhiều người công nhận.Vũ Linh Đan từ trên cao nhìn xuống ông ta, “Từ đầu đến cuối, tất cả những gì con muốn chỉ là một sự thật mà thôi, thật đáng tiếc, là bố không thể cho con được, vậy thì con chỉ có thể tự mình tìm ra nó, nhưng con thực sự không ngờ rằng, đến cả sự thật như vậy bố cũng lựa chọn làm ngơ đấy.”“Vũ Linh Đan, bất kể như thế nào, bố cũng là bố của con, nuôi được con lớn như thế này, không có công lao cũng có khổ cực, con nói như vậy, lương tâm của con không thấy đau sao?”Vũ Phong Toàn chất vấn tại chỗ.“Vậy sao?”Vũ Linh Đan nhún vai cười nói: “Nhưng sao con lại nhớ rằng, con lớn được như thế này, đều là dựa vào sự ngoan cường của bản thân con để tồn tại chứ, ồ, nếu nói là bố nuôi lớn, thì đó chắc là số tiền ăn vặt ít ỏi kia, nhưng sao con lại cảm thấy, số tiền đó là do con đi cầu xin mới có được vậy chứ?”Vũ Linh Đan vẫn chưa nói xong, lại tiếp tục nói: “Con còn nhớ, mỗi lần khai giảng Vũ Hải Yến đều có dụng cụ học tập mới, nhưng con thì sao, con chỉ có thể sử dụng những gì Vũ Hải Yến để lại, tất nhiên rồi, có lúc đến cả đồ thừa lại cũng không có nữa là!”“Vũ Linh Đan, con!”Vũ Phong Toàn không nói nên lời, rồi lại nhìn Vũ Linh Đan khí thế chiến thằng bừng bừng, Vũ Phong Toàn cuối cùng hiểu rằng, bây giờ ông ta có nói gì thì cũng vô ích.Cuối cùng, Vũ Phong Toàn cúi đầu và chọn cách im lặng.“Cả hai người đều là con ruột của mình, sao lại có thể thiên vị quá đáng như vậy chứ!”Có người không ngồi yên được nữa.“Không, có vẻ như Vũ Phong Toàn đã biết chuyện này từ lâu, nhưng bây giờ ông ta lại hoàn toàn lảng tránh, cũng khó mà trách Vũ Linh Đan sẽ không tha thứ cho ông ta…”“Không, không phải như vậy đâu.”Vũ Phong Toàn đứng dậy và đột nhiên hét lên: “Tôi không hề đối xử với con gái tôi như vậy, tôi rất yêu thương con bé, chỉ là do tôi quá bận, nên đã lơ là đi gia đình…”Vũ Linh Đan, người đã đi về phía trước hai bước, có chút kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy Vũ Phong Toàn đang không ngừng cố gắng giải thích với mọi người, nhưng ông ta đi đến đâu, đám đông cũng né tránh đến đó. “Tôi thấy dù sao đây cũng là chuyện của nhà họ Vũ, sự thật như thế nào cũng khó mà nói.”Trong nhóm khách mời có người đàn ông tự nhận là tỉnh táo đưa ra đánh giá như thế.