Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 344

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Quả nhiên, Vũ Phong Toàn lập tức nhíu mày.Lời hay nói đã hết, nhưng thái độ Vũ Linh Đan vẫn không mặn không nhạt, khiến cho ông ta từ vị trí chủ động dần trở nênbị động.Vũ Phong Toàn không kiên nhẫn hỏi: “Vũ Linh Đan, giữa hai chúng ta phải quậy đến long trời lở đất con mới hài lòng sao?”“Giữa con và tổng giám đốc Toàn đã thân mật lúc nào vậy?” Vũ Linh Đan giả vờ làm bộ giật mình, dò hỏi.“Vũ Linh Đan!” Dường như Vũ Phong Toàn đã bị chọc tức, đứng phắt dậy trừng mắt nhìn Vũ Linh Đan, quát lớn: “Con đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, bây giờ là con cần bố, nếu không đến trời sáng con cứ chờ bị đưa đi điều tra đi”Vũ Linh Đan cười cười, bâng quơ nhìn Vũ Phong Toàn một cái, nói: “Tổng giám đốc Toàn cứ nói đùa, nếu như con không muốn hợp tác thì sao lại đến đây vào nửa đêm chứ? Có điều vẫn có vài chỗ cần thương lượng lại”Từ đầu đến cuối, Vũ Linh Đan luôn mỉm cười, không có chút tức giận.“Hừ!”Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẻ mặt vẫn nhướng mày, trừng mắt, không kiên nhẫn nói: “Chút ý nghĩ này của con bố hiểu rõ, nghĩ cũng đừng nghĩ”“Sao vậy, hợp tác với tổng giám đốc Toàn, con còn khôngđược quyền bảo vệ mình sao? Vũ Linh Đan cười tủm tỉm dò hỏi.Một câu của cô làm cho Vũ Phong Toàn hoàn toàn á khẩu không trả lời được, ông ta rầu rĩ ngồi uống trà, đến tận khi thấy đáy cốc, Vũ Linh Đan liên tục ngáp vài cái. Vũ Phong Toàn nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, lúc này mới mở miệng: “Muốn để con trở về cũng được, nhưng bố có điều kiện”“Bố cứ nói.”Vũ Linh Đan cũng thở phào nhẹ nhõm, trận đánh dài lâu này tiêu tốn quá nhiều thời gian của cô, chỉ cần Vũ Phong Toàn để cho cô trở về, cô nhất định sẽ lấy được số liệu.Dù sao trước đây đều là tự tay cô ký tên lên mỗi hạng mục. Cô chắc chắn không xảy ra vấn đề, mà trong khi Phương Lâm Thiên vừa nhậm chức chưa đến một tuần, bản vẽ của cô đã bị xé, có lẽ chưa thăm dò được cái gì.“Những tội danh khởi tố con bố sẽ cho ngừng lại ngay, mấy ngày nay người bên ngoài đã xem náo nhiệt đủ rồi, bố không hi vọng thanh danh nhà họ Vũ cứ bị hủy hoại như vậy” Vẻ mặt Vũ Phong Toàn đầy nghiêm túc nói với cô.Có suy nghĩ như vậy cũng là chuyện hợp tình hợp lý, trước khi đến đây Vũ Linh Đan đã nói chuyện với luật sư trước, cho nên trong lòng cô cũng biết rõ, nói: “Đây là đương nhiên, con đã nói chuyện với luật sư rồi. Có điều nếu tổng giám đốc Toàn màcó thời gian thì vẫn nên khuyên nhủ nhiều chút, ruồi bọ tuy rằng không làm ra chuyện gì, nhưng lại làm người khác thấy khó chịu, con đây cũng không ngại dành ra chút thời gian mà xử lý sạch sẽ đâu.”Vẻ mặt Vũ Phong Toàn có hơi khó coi, nhưng dù là nghĩa bóng nghĩa đen ông ta cũng không cách nào phản bác được.Không nói gì, xem như cam chịu.Cho đến khi nói hết mọi chuyện, Vũ Linh Đan ra khỏi nhà họ Vũ thì chân trời đã bắt đầu hừng sáng.Vũ Linh Đan dừng lại ở ven đường tùy tiện ăn một tô mỳ, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà về ngủ bù, những chuyện còn dư lại cứ để Vũ Phong Toàn xử lý là được.Tám giờ sáng, Vũ Linh Đan vừa mới ngủ không được bao lâu, ngoài cửa đã có một tràng tiếng đập cửa.Tiếng gõ cửa gần như muốn sập nhà làm cho Vũ Linh Đan lập tức trở nên khẩn trương, cô lập tức nghi ngờ có phải nhóm người lúc trước cô từng đối phó đã tìm ra được nhà cô rồi không, muốn tìm cô quấy rối sao?Cũng may di động vang lên, nhìn thoáng qua là Trần Đức Bảo, lúc này cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi ra mở cửa.Trần Đức Bảo đứng ngoài cửa có hơi xấu hổ, hiển nhiênbiết như vậy là hơi vô lễ, vì thế mà anh ấy nhanh nói rõ ý đồ đến đây: “Tổng giám đốc Thành không gọi được cho cô, cố ý bảo tôi chạy đến đây xem sao”Vũ Linh Đan, cô giải thích chậm rồiVũ Linh Đan chỉ vào cửa nhà, híp mắt, khó chịu nói: “Mới sáng sớm mà, bây giờ mấy giờ rồi?”.Trần Đức Bảo liếc nhìn đồng hồ đeo tay, khóe miệng giật giật, nói thật: “Bây giờ tám giờ, tôi đã đi làm rồi.”

Quả nhiên, Vũ Phong Toàn lập tức nhíu mày.

Lời hay nói đã hết, nhưng thái độ Vũ Linh Đan vẫn không mặn không nhạt, khiến cho ông ta từ vị trí chủ động dần trở nên

bị động.

Vũ Phong Toàn không kiên nhẫn hỏi: “Vũ Linh Đan, giữa hai chúng ta phải quậy đến long trời lở đất con mới hài lòng sao?”

“Giữa con và tổng giám đốc Toàn đã thân mật lúc nào vậy?” Vũ Linh Đan giả vờ làm bộ giật mình, dò hỏi.

“Vũ Linh Đan!” Dường như Vũ Phong Toàn đã bị chọc tức, đứng phắt dậy trừng mắt nhìn Vũ Linh Đan, quát lớn: “Con đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, bây giờ là con cần bố, nếu không đến trời sáng con cứ chờ bị đưa đi điều tra đi”

Vũ Linh Đan cười cười, bâng quơ nhìn Vũ Phong Toàn một cái, nói: “Tổng giám đốc Toàn cứ nói đùa, nếu như con không muốn hợp tác thì sao lại đến đây vào nửa đêm chứ? Có điều vẫn có vài chỗ cần thương lượng lại”

Từ đầu đến cuối, Vũ Linh Đan luôn mỉm cười, không có chút tức giận.

“Hừ!”

Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẻ mặt vẫn nhướng mày, trừng mắt, không kiên nhẫn nói: “Chút ý nghĩ này của con bố hiểu rõ, nghĩ cũng đừng nghĩ”

“Sao vậy, hợp tác với tổng giám đốc Toàn, con còn không

được quyền bảo vệ mình sao? Vũ Linh Đan cười tủm tỉm dò hỏi.

Một câu của cô làm cho Vũ Phong Toàn hoàn toàn á khẩu không trả lời được, ông ta rầu rĩ ngồi uống trà, đến tận khi thấy đáy cốc, Vũ Linh Đan liên tục ngáp vài cái. Vũ Phong Toàn nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, lúc này mới mở miệng: “Muốn để con trở về cũng được, nhưng bố có điều kiện”

“Bố cứ nói.”

Vũ Linh Đan cũng thở phào nhẹ nhõm, trận đánh dài lâu này tiêu tốn quá nhiều thời gian của cô, chỉ cần Vũ Phong Toàn để cho cô trở về, cô nhất định sẽ lấy được số liệu.

Dù sao trước đây đều là tự tay cô ký tên lên mỗi hạng mục. Cô chắc chắn không xảy ra vấn đề, mà trong khi Phương Lâm Thiên vừa nhậm chức chưa đến một tuần, bản vẽ của cô đã bị xé, có lẽ chưa thăm dò được cái gì.

“Những tội danh khởi tố con bố sẽ cho ngừng lại ngay, mấy ngày nay người bên ngoài đã xem náo nhiệt đủ rồi, bố không hi vọng thanh danh nhà họ Vũ cứ bị hủy hoại như vậy” Vẻ mặt Vũ Phong Toàn đầy nghiêm túc nói với cô.

Có suy nghĩ như vậy cũng là chuyện hợp tình hợp lý, trước khi đến đây Vũ Linh Đan đã nói chuyện với luật sư trước, cho nên trong lòng cô cũng biết rõ, nói: “Đây là đương nhiên, con đã nói chuyện với luật sư rồi. Có điều nếu tổng giám đốc Toàn mà

có thời gian thì vẫn nên khuyên nhủ nhiều chút, ruồi bọ tuy rằng không làm ra chuyện gì, nhưng lại làm người khác thấy khó chịu, con đây cũng không ngại dành ra chút thời gian mà xử lý sạch sẽ đâu.”

Vẻ mặt Vũ Phong Toàn có hơi khó coi, nhưng dù là nghĩa bóng nghĩa đen ông ta cũng không cách nào phản bác được.

Không nói gì, xem như cam chịu.

Cho đến khi nói hết mọi chuyện, Vũ Linh Đan ra khỏi nhà họ Vũ thì chân trời đã bắt đầu hừng sáng.

Vũ Linh Đan dừng lại ở ven đường tùy tiện ăn một tô mỳ, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà về ngủ bù, những chuyện còn dư lại cứ để Vũ Phong Toàn xử lý là được.

Tám giờ sáng, Vũ Linh Đan vừa mới ngủ không được bao lâu, ngoài cửa đã có một tràng tiếng đập cửa.

Tiếng gõ cửa gần như muốn sập nhà làm cho Vũ Linh Đan lập tức trở nên khẩn trương, cô lập tức nghi ngờ có phải nhóm người lúc trước cô từng đối phó đã tìm ra được nhà cô rồi không, muốn tìm cô quấy rối sao?

Cũng may di động vang lên, nhìn thoáng qua là Trần Đức Bảo, lúc này cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi ra mở cửa.

Trần Đức Bảo đứng ngoài cửa có hơi xấu hổ, hiển nhiên

biết như vậy là hơi vô lễ, vì thế mà anh ấy nhanh nói rõ ý đồ đến đây: “Tổng giám đốc Thành không gọi được cho cô, cố ý bảo tôi chạy đến đây xem sao”

Vũ Linh Đan, cô giải thích chậm rồi

Vũ Linh Đan chỉ vào cửa nhà, híp mắt, khó chịu nói: “Mới sáng sớm mà, bây giờ mấy giờ rồi?”.

Trần Đức Bảo liếc nhìn đồng hồ đeo tay, khóe miệng giật giật, nói thật: “Bây giờ tám giờ, tôi đã đi làm rồi.”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Quả nhiên, Vũ Phong Toàn lập tức nhíu mày.Lời hay nói đã hết, nhưng thái độ Vũ Linh Đan vẫn không mặn không nhạt, khiến cho ông ta từ vị trí chủ động dần trở nênbị động.Vũ Phong Toàn không kiên nhẫn hỏi: “Vũ Linh Đan, giữa hai chúng ta phải quậy đến long trời lở đất con mới hài lòng sao?”“Giữa con và tổng giám đốc Toàn đã thân mật lúc nào vậy?” Vũ Linh Đan giả vờ làm bộ giật mình, dò hỏi.“Vũ Linh Đan!” Dường như Vũ Phong Toàn đã bị chọc tức, đứng phắt dậy trừng mắt nhìn Vũ Linh Đan, quát lớn: “Con đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, bây giờ là con cần bố, nếu không đến trời sáng con cứ chờ bị đưa đi điều tra đi”Vũ Linh Đan cười cười, bâng quơ nhìn Vũ Phong Toàn một cái, nói: “Tổng giám đốc Toàn cứ nói đùa, nếu như con không muốn hợp tác thì sao lại đến đây vào nửa đêm chứ? Có điều vẫn có vài chỗ cần thương lượng lại”Từ đầu đến cuối, Vũ Linh Đan luôn mỉm cười, không có chút tức giận.“Hừ!”Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẻ mặt vẫn nhướng mày, trừng mắt, không kiên nhẫn nói: “Chút ý nghĩ này của con bố hiểu rõ, nghĩ cũng đừng nghĩ”“Sao vậy, hợp tác với tổng giám đốc Toàn, con còn khôngđược quyền bảo vệ mình sao? Vũ Linh Đan cười tủm tỉm dò hỏi.Một câu của cô làm cho Vũ Phong Toàn hoàn toàn á khẩu không trả lời được, ông ta rầu rĩ ngồi uống trà, đến tận khi thấy đáy cốc, Vũ Linh Đan liên tục ngáp vài cái. Vũ Phong Toàn nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, lúc này mới mở miệng: “Muốn để con trở về cũng được, nhưng bố có điều kiện”“Bố cứ nói.”Vũ Linh Đan cũng thở phào nhẹ nhõm, trận đánh dài lâu này tiêu tốn quá nhiều thời gian của cô, chỉ cần Vũ Phong Toàn để cho cô trở về, cô nhất định sẽ lấy được số liệu.Dù sao trước đây đều là tự tay cô ký tên lên mỗi hạng mục. Cô chắc chắn không xảy ra vấn đề, mà trong khi Phương Lâm Thiên vừa nhậm chức chưa đến một tuần, bản vẽ của cô đã bị xé, có lẽ chưa thăm dò được cái gì.“Những tội danh khởi tố con bố sẽ cho ngừng lại ngay, mấy ngày nay người bên ngoài đã xem náo nhiệt đủ rồi, bố không hi vọng thanh danh nhà họ Vũ cứ bị hủy hoại như vậy” Vẻ mặt Vũ Phong Toàn đầy nghiêm túc nói với cô.Có suy nghĩ như vậy cũng là chuyện hợp tình hợp lý, trước khi đến đây Vũ Linh Đan đã nói chuyện với luật sư trước, cho nên trong lòng cô cũng biết rõ, nói: “Đây là đương nhiên, con đã nói chuyện với luật sư rồi. Có điều nếu tổng giám đốc Toàn màcó thời gian thì vẫn nên khuyên nhủ nhiều chút, ruồi bọ tuy rằng không làm ra chuyện gì, nhưng lại làm người khác thấy khó chịu, con đây cũng không ngại dành ra chút thời gian mà xử lý sạch sẽ đâu.”Vẻ mặt Vũ Phong Toàn có hơi khó coi, nhưng dù là nghĩa bóng nghĩa đen ông ta cũng không cách nào phản bác được.Không nói gì, xem như cam chịu.Cho đến khi nói hết mọi chuyện, Vũ Linh Đan ra khỏi nhà họ Vũ thì chân trời đã bắt đầu hừng sáng.Vũ Linh Đan dừng lại ở ven đường tùy tiện ăn một tô mỳ, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà về ngủ bù, những chuyện còn dư lại cứ để Vũ Phong Toàn xử lý là được.Tám giờ sáng, Vũ Linh Đan vừa mới ngủ không được bao lâu, ngoài cửa đã có một tràng tiếng đập cửa.Tiếng gõ cửa gần như muốn sập nhà làm cho Vũ Linh Đan lập tức trở nên khẩn trương, cô lập tức nghi ngờ có phải nhóm người lúc trước cô từng đối phó đã tìm ra được nhà cô rồi không, muốn tìm cô quấy rối sao?Cũng may di động vang lên, nhìn thoáng qua là Trần Đức Bảo, lúc này cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi ra mở cửa.Trần Đức Bảo đứng ngoài cửa có hơi xấu hổ, hiển nhiênbiết như vậy là hơi vô lễ, vì thế mà anh ấy nhanh nói rõ ý đồ đến đây: “Tổng giám đốc Thành không gọi được cho cô, cố ý bảo tôi chạy đến đây xem sao”Vũ Linh Đan, cô giải thích chậm rồiVũ Linh Đan chỉ vào cửa nhà, híp mắt, khó chịu nói: “Mới sáng sớm mà, bây giờ mấy giờ rồi?”.Trần Đức Bảo liếc nhìn đồng hồ đeo tay, khóe miệng giật giật, nói thật: “Bây giờ tám giờ, tôi đã đi làm rồi.”

Chương 344