Tác giả:

Một nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ…

Chương 28: Quay Về

Im Here-Như Là Em Chưa Từng Yêu AnhTác giả: McyynTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMột nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ… Tiếng sét vang lên giữa màn đêm, tôi mơ hồ tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.Cổ họng đau rát.Đây là đâu thế này? Tay cầm điện thoại, bật sáng màn hình lên.2h sáng ngày 7/8/2020.Đầu tôi là một mảng trống rỗng, bên ngoài tiếng mưa to khiến cho không thể tập trung suy nghĩ điều gì.Cảm giác buồn ngủ lại ập đến, tôi dần dần lịm đi, cả người cảm thấy nhẹ bỗng, bay bổng như đang theo gió trôi nổi trên bầu trời.Dịch bệnh vẫn tràn lan trên thế giới, chỗ tôi kiểm soát dịch khá tốt, mọi người có thể thoải mái ra đường mà không lo lắng lây lan dịch bệnh.Tôi đi giày, xuống kí túc xá, chạy vài vòng quanh trường, mượn cảm giác hít thở không thông cùng cơn gió nhân tạo do chính mình tạo ra khi cuồng chân chạy trên đường để tỉnh táo.Tôi không biết mình đã bỏ sót cái gì.Tối hôm trước mưa to nhưng chỉ cần ánh sáng mặt trời xuất hiện là không khí lại bỏng rát như chưa từng có cơn mưa rào mát mẻ vậy.Bạn cùng phòng tôi rủ tôi xem phim, đó là bộ phim dài tập của Đài Loan, “Muốn gặp em”, xáo trộn không gian và thời gian, hai người cuối cùng cũng gặp lại nhau.Hai ngày xem hết 13 tập của phim đó, mặc dù hơi rối não với mạch thời gian đảo lộn nhưng tôi cũng hiểu được nội dung của phim.Nhạc phim khá hay, tôi tìm tên bài ost trên youtube, bỗng lướt qua một gương mặt không hiểu sao có cảm giác quen thuộc, tôi click vào mv người đó hát, giọng trầm ấm ngọt ngào, phát âm chưa chuẩn nhưng cũng khá ổn[Khi tình yêu bị lãng quên dần trở nên hoang tàn, rồi tựa như chữ tượng hình khắc sâu vào trong hồi ứcPhải nhớ nhung qua bao nhiêu lần trăm năm mới gọi là khắc cốt ghi tâm?Nếu như có thể quay trở lại Kỷ Băng Hà, thì chỉ muốn siết lấy em vào lòng thật chặtNụ cười của em tựa như liều thuốc khiến cho đời người cũng được hồi sinhCảnh vật không còn em tựa như đống hoang tàn đổ nát, lại cũng như nền văn minh thất lạcLiệu kỳ tích có thể xuất hiện hay không, một tia hy vọng sống nhỏ nhoi liệu có thể giúp tôi gặp gỡ em thêm lần nữaMuốn gặp em, chỉ muốn gặp được em, dù là tương lai hay quá khứ, tôi chỉ muốn gặp emDù có chuyển kiếp ngàn hay vạn lần thì vẫn muốn được sánh vai giữa biển người mênh môngLấy hết suy luận và tâm tư ra để tháo gỡ những điều khúc mắc nhất trong tình yêuLiệu em có tựa như tôi hay không, cũng đang đợi chờ một câu “tôi đồng ý”Dẫu cho bốn mùa không ngừng đổi thay, mặc kệ thế gian vật đổi sao dờiTấm chân tình tươi sáng trong tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổiNền khoa học kỹ thuật tiên tiến trong tương lai cũng không thể nào mô phỏng được cái ôm ấm áp nơi emNếu như là một thân xác khác tồn tại trong một khoảng thời không khác, thì liệu chăng sẽ có một kết cục khác?]Người này...là ai vậy? Tôi tìm kiếm tên của người đó trên google, hóa ra là một thành viên của một nhóm nhạc.Tôi trước giờ không tìm hiểu idol nên không để ý những người nổi tiếng này cho lắm, chỉ là đột nhiên có xúc động muốn tìm hiểu về họ.“Ai yo, cũng tìm hiểu về minh tinh cơ à?”Tôi quay lại thấy bạn cùng phòng đang ngó vào xem mục tìm kiếm tôi đang tìm“Ừ, thấy cũng thú vị”“Cũng đẹp trai đấy” bạn tôi nói xong rồi ra ngoàiTrong phòng giờ chỉ còn một mình tôi, tôi ngẩn người nhìn màn hình máy tính, trên đó hiện một loạt thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, nội dung chỉ về nhóm nhạc N5....

Tiếng sét vang lên giữa màn đêm, tôi mơ hồ tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.

Cổ họng đau rát.

Đây là đâu thế này? Tay cầm điện thoại, bật sáng màn hình lên.

2h sáng ngày 7/8/2020.

Đầu tôi là một mảng trống rỗng, bên ngoài tiếng mưa to khiến cho không thể tập trung suy nghĩ điều gì.

Cảm giác buồn ngủ lại ập đến, tôi dần dần lịm đi, cả người cảm thấy nhẹ bỗng, bay bổng như đang theo gió trôi nổi trên bầu trời.

Dịch bệnh vẫn tràn lan trên thế giới, chỗ tôi kiểm soát dịch khá tốt, mọi người có thể thoải mái ra đường mà không lo lắng lây lan dịch bệnh.

Tôi đi giày, xuống kí túc xá, chạy vài vòng quanh trường, mượn cảm giác hít thở không thông cùng cơn gió nhân tạo do chính mình tạo ra khi cuồng chân chạy trên đường để tỉnh táo.

Tôi không biết mình đã bỏ sót cái gì.

Tối hôm trước mưa to nhưng chỉ cần ánh sáng mặt trời xuất hiện là không khí lại bỏng rát như chưa từng có cơn mưa rào mát mẻ vậy.

Bạn cùng phòng tôi rủ tôi xem phim, đó là bộ phim dài tập của Đài Loan, “Muốn gặp em”, xáo trộn không gian và thời gian, hai người cuối cùng cũng gặp lại nhau.

Hai ngày xem hết 13 tập của phim đó, mặc dù hơi rối não với mạch thời gian đảo lộn nhưng tôi cũng hiểu được nội dung của phim.

Nhạc phim khá hay, tôi tìm tên bài ost trên youtube, bỗng lướt qua một gương mặt không hiểu sao có cảm giác quen thuộc, tôi click vào mv người đó hát, giọng trầm ấm ngọt ngào, phát âm chưa chuẩn nhưng cũng khá ổn

[Khi tình yêu bị lãng quên dần trở nên hoang tàn, rồi tựa như chữ tượng hình khắc sâu vào trong hồi ức

Phải nhớ nhung qua bao nhiêu lần trăm năm mới gọi là khắc cốt ghi tâm?

Nếu như có thể quay trở lại Kỷ Băng Hà, thì chỉ muốn siết lấy em vào lòng thật chặt

Nụ cười của em tựa như liều thuốc khiến cho đời người cũng được hồi sinh

Cảnh vật không còn em tựa như đống hoang tàn đổ nát, lại cũng như nền văn minh thất lạc

Liệu kỳ tích có thể xuất hiện hay không, một tia hy vọng sống nhỏ nhoi liệu có thể giúp tôi gặp gỡ em thêm lần nữa

Muốn gặp em, chỉ muốn gặp được em, dù là tương lai hay quá khứ, tôi chỉ muốn gặp em

Dù có chuyển kiếp ngàn hay vạn lần thì vẫn muốn được sánh vai giữa biển người mênh mông

Lấy hết suy luận và tâm tư ra để tháo gỡ những điều khúc mắc nhất trong tình yêu

Liệu em có tựa như tôi hay không, cũng đang đợi chờ một câu “tôi đồng ý”

Dẫu cho bốn mùa không ngừng đổi thay, mặc kệ thế gian vật đổi sao dời

Tấm chân tình tươi sáng trong tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổi

Nền khoa học kỹ thuật tiên tiến trong tương lai cũng không thể nào mô phỏng được cái ôm ấm áp nơi em

Nếu như là một thân xác khác tồn tại trong một khoảng thời không khác, thì liệu chăng sẽ có một kết cục khác?]

Người này...là ai vậy? Tôi tìm kiếm tên của người đó trên google, hóa ra là một thành viên của một nhóm nhạc.

Tôi trước giờ không tìm hiểu idol nên không để ý những người nổi tiếng này cho lắm, chỉ là đột nhiên có xúc động muốn tìm hiểu về họ.

“Ai yo, cũng tìm hiểu về minh tinh cơ à?”

Tôi quay lại thấy bạn cùng phòng đang ngó vào xem mục tìm kiếm tôi đang tìm

“Ừ, thấy cũng thú vị”

“Cũng đẹp trai đấy” bạn tôi nói xong rồi ra ngoài

Trong phòng giờ chỉ còn một mình tôi, tôi ngẩn người nhìn màn hình máy tính, trên đó hiện một loạt thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, nội dung chỉ về nhóm nhạc N5....

Im Here-Như Là Em Chưa Từng Yêu AnhTác giả: McyynTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMột nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ… Tiếng sét vang lên giữa màn đêm, tôi mơ hồ tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.Cổ họng đau rát.Đây là đâu thế này? Tay cầm điện thoại, bật sáng màn hình lên.2h sáng ngày 7/8/2020.Đầu tôi là một mảng trống rỗng, bên ngoài tiếng mưa to khiến cho không thể tập trung suy nghĩ điều gì.Cảm giác buồn ngủ lại ập đến, tôi dần dần lịm đi, cả người cảm thấy nhẹ bỗng, bay bổng như đang theo gió trôi nổi trên bầu trời.Dịch bệnh vẫn tràn lan trên thế giới, chỗ tôi kiểm soát dịch khá tốt, mọi người có thể thoải mái ra đường mà không lo lắng lây lan dịch bệnh.Tôi đi giày, xuống kí túc xá, chạy vài vòng quanh trường, mượn cảm giác hít thở không thông cùng cơn gió nhân tạo do chính mình tạo ra khi cuồng chân chạy trên đường để tỉnh táo.Tôi không biết mình đã bỏ sót cái gì.Tối hôm trước mưa to nhưng chỉ cần ánh sáng mặt trời xuất hiện là không khí lại bỏng rát như chưa từng có cơn mưa rào mát mẻ vậy.Bạn cùng phòng tôi rủ tôi xem phim, đó là bộ phim dài tập của Đài Loan, “Muốn gặp em”, xáo trộn không gian và thời gian, hai người cuối cùng cũng gặp lại nhau.Hai ngày xem hết 13 tập của phim đó, mặc dù hơi rối não với mạch thời gian đảo lộn nhưng tôi cũng hiểu được nội dung của phim.Nhạc phim khá hay, tôi tìm tên bài ost trên youtube, bỗng lướt qua một gương mặt không hiểu sao có cảm giác quen thuộc, tôi click vào mv người đó hát, giọng trầm ấm ngọt ngào, phát âm chưa chuẩn nhưng cũng khá ổn[Khi tình yêu bị lãng quên dần trở nên hoang tàn, rồi tựa như chữ tượng hình khắc sâu vào trong hồi ứcPhải nhớ nhung qua bao nhiêu lần trăm năm mới gọi là khắc cốt ghi tâm?Nếu như có thể quay trở lại Kỷ Băng Hà, thì chỉ muốn siết lấy em vào lòng thật chặtNụ cười của em tựa như liều thuốc khiến cho đời người cũng được hồi sinhCảnh vật không còn em tựa như đống hoang tàn đổ nát, lại cũng như nền văn minh thất lạcLiệu kỳ tích có thể xuất hiện hay không, một tia hy vọng sống nhỏ nhoi liệu có thể giúp tôi gặp gỡ em thêm lần nữaMuốn gặp em, chỉ muốn gặp được em, dù là tương lai hay quá khứ, tôi chỉ muốn gặp emDù có chuyển kiếp ngàn hay vạn lần thì vẫn muốn được sánh vai giữa biển người mênh môngLấy hết suy luận và tâm tư ra để tháo gỡ những điều khúc mắc nhất trong tình yêuLiệu em có tựa như tôi hay không, cũng đang đợi chờ một câu “tôi đồng ý”Dẫu cho bốn mùa không ngừng đổi thay, mặc kệ thế gian vật đổi sao dờiTấm chân tình tươi sáng trong tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổiNền khoa học kỹ thuật tiên tiến trong tương lai cũng không thể nào mô phỏng được cái ôm ấm áp nơi emNếu như là một thân xác khác tồn tại trong một khoảng thời không khác, thì liệu chăng sẽ có một kết cục khác?]Người này...là ai vậy? Tôi tìm kiếm tên của người đó trên google, hóa ra là một thành viên của một nhóm nhạc.Tôi trước giờ không tìm hiểu idol nên không để ý những người nổi tiếng này cho lắm, chỉ là đột nhiên có xúc động muốn tìm hiểu về họ.“Ai yo, cũng tìm hiểu về minh tinh cơ à?”Tôi quay lại thấy bạn cùng phòng đang ngó vào xem mục tìm kiếm tôi đang tìm“Ừ, thấy cũng thú vị”“Cũng đẹp trai đấy” bạn tôi nói xong rồi ra ngoàiTrong phòng giờ chỉ còn một mình tôi, tôi ngẩn người nhìn màn hình máy tính, trên đó hiện một loạt thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, nội dung chỉ về nhóm nhạc N5....

Chương 28: Quay Về