Tác giả:

Một nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ…

Chương 67: Universe 34

Im Here-Như Là Em Chưa Từng Yêu AnhTác giả: McyynTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMột nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ… Đối với tôi, con số 34 rất đặc biệt, không nhớ rõ tại sao, chỉ là vô cùng đặc biệt.Cảm giác mỗi khi nhìn vào con số này đều rất đau lòng.Tôi không thoát ra được, cũng không có ý định muốn thoát ra.Cả người cứ lửng lơ như vậy.Tôi nhìn nhóm nhạc N5 hiện trên màn hình máy tính, gõ ra rất nhiều mini album, gõ ra rất nhiều bài hát.Tôi ấn nghe thử, khá hay, ban đầu nghe không ngấm luôn mà phải nghe vài lần mới cảm nhận được cái hay trong bài hát.Bỗng nhiên ánh mắt tôi dừng lại ở một bài hát solo, phát hành ngày 3/4/2019.34? Trong tâm tôi có gì đó rung lên nhè nhẹ.Tên bài hát là Universe.Có chút tò mò, tôi click chuột vào nghe thử, giai điệu nhẹ nhàng vang lên“Em chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ rực rỡ, universe của tôiĐối với em kết thúc chính là kết thúcThì đối với tôi kết thúc là sự khởi đầuNgày em đi để lại ánh mắt cuối cùng dành cho tôiChỉ còn tôi một mình ở lại nơi đâyMỗi ngày khi vừa thức giấcTôi cố gắng phác họa lại bóng hình của em trong tâm tríNhưng không thể làm được, trái tim tôi như vỡ vụnEm chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ tỏa sáng, universe của tôiTôi đang đứng ở nơi thấp nhấtĐể cho dù em ở đâu vẫn có thể tìm thấy tôiThỉnh thoảng trong suy nghĩ của tôiEm có đang nhìn lên bầu trời xanh kia và nghĩ đến tôi không?Hôm nay cũng vậy, tôi nghĩ về emMỗi ngày tôi nhớ đến em như một thói quen trong hồi ứcKhao khát trái tim em, nhưng lại chẳng thể thấu hiểu đượcEm chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ tỏa sáng, universe của tôiNếu như hai ta có thể gặp lại nhau lần nữaDẫu bao lâu đi chăng nữa, anh sẽ vẫn bằng lòng ở đâyDùng ngôn từ của riêng mình, dẫn lối soi bước em điMột nửa vũ trụ không có emDù cho thật nhỏ bé biết bao, nhưng vẫn lung linh tỏa sángNhất định phải hạnh phúc nhé, vũ trụ rực rỡ của tôi”Tôi tắt máy tính, trong lòng có cảm giác gì đó rất khó nói lên lời, nghẹn lại trong cổ họng, thổn thức.Bước ra ngoài hành lang kí túc xá, nhìn lên bầu trời cao, mặt trăng khuyết xa xôi, tỏa ánh sáng rực rỡ.Tại sao? Tại sao trong lòng này lại khó chịu đến vậy? Tại sao lại thương tâm đến vậy? Người này là ai?“Nếu anh làm em tổn thương thì xin hãy quên anh đi?”Tôi nhẩm lại lời bài hát, trong trái tim co rút kịch liệt, đau quá? không hiểu sao lại đau như vậy.Tôi tìm kiếm, xem lại những gì họ từng trải qua, xem lại những đoạn phỏng vấn họ từng phỏng vấn, có một phỏng vấn nhỏ, mc hỏi người hay sáng tác ca khúc cho nhóm:“Những bài hát của N5 đều rất hay và xúc động, cô gái nào được nhắc đến sẽ rất hạnh phúc nhỉ?”“Đâu có” người đó cười ngại ngùng “Chúng em viết về nhau thôi ạ, viết cả dành cho fans nữa ạ”Những người ngồi xung quanh cũng nở nụ cười.Tôi nghĩ rất lâu, đúng vậy, họ và tôi làm gì có liên kết nào, chỉ là rất trùng hợp, trùng hợp với suy nghĩ trong trái tim của tôi, đánh vào trái tim của tôi, nhưng lại thiếu mất sợi dây liên kết với nhau.Trái tim này đau đớn, nhưng tất cả suy cho cùng chỉ là sự vô tình trùng hợp mà thôi.....

Đối với tôi, con số 34 rất đặc biệt, không nhớ rõ tại sao, chỉ là vô cùng đặc biệt.

Cảm giác mỗi khi nhìn vào con số này đều rất đau lòng.

Tôi không thoát ra được, cũng không có ý định muốn thoát ra.

Cả người cứ lửng lơ như vậy.

Tôi nhìn nhóm nhạc N5 hiện trên màn hình máy tính, gõ ra rất nhiều mini album, gõ ra rất nhiều bài hát.

Tôi ấn nghe thử, khá hay, ban đầu nghe không ngấm luôn mà phải nghe vài lần mới cảm nhận được cái hay trong bài hát.

Bỗng nhiên ánh mắt tôi dừng lại ở một bài hát solo, phát hành ngày 3/4/2019.

34? Trong tâm tôi có gì đó rung lên nhè nhẹ.

Tên bài hát là Universe.

Có chút tò mò, tôi click chuột vào nghe thử, giai điệu nhẹ nhàng vang lên

“Em chính là universe của tôi

Xa thật xa, một nửa vũ trụ của tôi

Nếu người khiến em tổn thương là tôi

Thì xin em tốt hơn hãy quên tôi đi

Vũ trụ rực rỡ, universe của tôi

Đối với em kết thúc chính là kết thúc

Thì đối với tôi kết thúc là sự khởi đầu

Ngày em đi để lại ánh mắt cuối cùng dành cho tôi

Chỉ còn tôi một mình ở lại nơi đây

Mỗi ngày khi vừa thức giấc

Tôi cố gắng phác họa lại bóng hình của em trong tâm trí

Nhưng không thể làm được, trái tim tôi như vỡ vụn

Em chính là universe của tôi

Xa thật xa, một nửa vũ trụ của tôi

Nếu người khiến em tổn thương là tôi

Thì xin em tốt hơn hãy quên tôi đi

Vũ trụ tỏa sáng, universe của tôi

Tôi đang đứng ở nơi thấp nhất

Để cho dù em ở đâu vẫn có thể tìm thấy tôi

Thỉnh thoảng trong suy nghĩ của tôi

Em có đang nhìn lên bầu trời xanh kia và nghĩ đến tôi không?

Hôm nay cũng vậy, tôi nghĩ về em

Mỗi ngày tôi nhớ đến em như một thói quen trong hồi ức

Khao khát trái tim em, nhưng lại chẳng thể thấu hiểu được

Em chính là universe của tôi

Xa thật xa, một nửa vũ trụ của tôi

Nếu người khiến em tổn thương là tôi

Thì xin em tốt hơn hãy quên tôi đi

Vũ trụ tỏa sáng, universe của tôi

Nếu như hai ta có thể gặp lại nhau lần nữa

Dẫu bao lâu đi chăng nữa, anh sẽ vẫn bằng lòng ở đây

Dùng ngôn từ của riêng mình, dẫn lối soi bước em đi

Một nửa vũ trụ không có em

Dù cho thật nhỏ bé biết bao, nhưng vẫn lung linh tỏa sáng

Nhất định phải hạnh phúc nhé, vũ trụ rực rỡ của tôi”

Tôi tắt máy tính, trong lòng có cảm giác gì đó rất khó nói lên lời, nghẹn lại trong cổ họng, thổn thức.

Bước ra ngoài hành lang kí túc xá, nhìn lên bầu trời cao, mặt trăng khuyết xa xôi, tỏa ánh sáng rực rỡ.

Tại sao? Tại sao trong lòng này lại khó chịu đến vậy? Tại sao lại thương tâm đến vậy? Người này là ai?

“Nếu anh làm em tổn thương thì xin hãy quên anh đi?”

Tôi nhẩm lại lời bài hát, trong trái tim co rút kịch liệt, đau quá? không hiểu sao lại đau như vậy.

Tôi tìm kiếm, xem lại những gì họ từng trải qua, xem lại những đoạn phỏng vấn họ từng phỏng vấn, có một phỏng vấn nhỏ, mc hỏi người hay sáng tác ca khúc cho nhóm:

“Những bài hát của N5 đều rất hay và xúc động, cô gái nào được nhắc đến sẽ rất hạnh phúc nhỉ?”

“Đâu có” người đó cười ngại ngùng “Chúng em viết về nhau thôi ạ, viết cả dành cho fans nữa ạ”

Những người ngồi xung quanh cũng nở nụ cười.

Tôi nghĩ rất lâu, đúng vậy, họ và tôi làm gì có liên kết nào, chỉ là rất trùng hợp, trùng hợp với suy nghĩ trong trái tim của tôi, đánh vào trái tim của tôi, nhưng lại thiếu mất sợi dây liên kết với nhau.

Trái tim này đau đớn, nhưng tất cả suy cho cùng chỉ là sự vô tình trùng hợp mà thôi.....

Im Here-Như Là Em Chưa Từng Yêu AnhTác giả: McyynTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMột nhân vật chính “hợp cách” trong truyện thường như thế nào? Hoặc là vô cùng đẹp, giàu có hoặc là ưa nhìn nhưng có tài, hoặc là siêu siêu giỏi về một lĩnh vực nào đó, không giỏi thì cũng là may mắn, ngốc bạch ngọt, hậu đậu,...cũng không cần lo, một khi có tác giả “bảo kê”, nhân vật chính sẽ lập tức được buff sức mạnh vô đối, bất cứ ai cũng phải ngước nhìn. Vốn chính là như vậy, nếu nhân vật phụ lấn lướt nữ chính, nam chính thì còn gì là truyện nữa? Ai sẽ quan tâm chứ? Vốn thế giới này là như vậy, phần lớn đều là những kẻ bình thường, luôn thích thú, mong chờ và yêu thích những đồ vật, những con người bản thân mình không có được, nhân vật chính là số ít, nhân vật phụ là số nhiều, đó chính là luật bất thành văn. Vậy, nếu như nữ chính là một người bình thường thì sao? Tôi là một người bình thường. Không giàu có, không tài năng, không xinh đẹp, chỉ đơn giản là một người bình bình phàm phàm. 22/10/2013, giật mình tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm tựa đầu vào lan can của sân thượng, trời tờ… Đối với tôi, con số 34 rất đặc biệt, không nhớ rõ tại sao, chỉ là vô cùng đặc biệt.Cảm giác mỗi khi nhìn vào con số này đều rất đau lòng.Tôi không thoát ra được, cũng không có ý định muốn thoát ra.Cả người cứ lửng lơ như vậy.Tôi nhìn nhóm nhạc N5 hiện trên màn hình máy tính, gõ ra rất nhiều mini album, gõ ra rất nhiều bài hát.Tôi ấn nghe thử, khá hay, ban đầu nghe không ngấm luôn mà phải nghe vài lần mới cảm nhận được cái hay trong bài hát.Bỗng nhiên ánh mắt tôi dừng lại ở một bài hát solo, phát hành ngày 3/4/2019.34? Trong tâm tôi có gì đó rung lên nhè nhẹ.Tên bài hát là Universe.Có chút tò mò, tôi click chuột vào nghe thử, giai điệu nhẹ nhàng vang lên“Em chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ rực rỡ, universe của tôiĐối với em kết thúc chính là kết thúcThì đối với tôi kết thúc là sự khởi đầuNgày em đi để lại ánh mắt cuối cùng dành cho tôiChỉ còn tôi một mình ở lại nơi đâyMỗi ngày khi vừa thức giấcTôi cố gắng phác họa lại bóng hình của em trong tâm tríNhưng không thể làm được, trái tim tôi như vỡ vụnEm chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ tỏa sáng, universe của tôiTôi đang đứng ở nơi thấp nhấtĐể cho dù em ở đâu vẫn có thể tìm thấy tôiThỉnh thoảng trong suy nghĩ của tôiEm có đang nhìn lên bầu trời xanh kia và nghĩ đến tôi không?Hôm nay cũng vậy, tôi nghĩ về emMỗi ngày tôi nhớ đến em như một thói quen trong hồi ứcKhao khát trái tim em, nhưng lại chẳng thể thấu hiểu đượcEm chính là universe của tôiXa thật xa, một nửa vũ trụ của tôiNếu người khiến em tổn thương là tôiThì xin em tốt hơn hãy quên tôi điVũ trụ tỏa sáng, universe của tôiNếu như hai ta có thể gặp lại nhau lần nữaDẫu bao lâu đi chăng nữa, anh sẽ vẫn bằng lòng ở đâyDùng ngôn từ của riêng mình, dẫn lối soi bước em điMột nửa vũ trụ không có emDù cho thật nhỏ bé biết bao, nhưng vẫn lung linh tỏa sángNhất định phải hạnh phúc nhé, vũ trụ rực rỡ của tôi”Tôi tắt máy tính, trong lòng có cảm giác gì đó rất khó nói lên lời, nghẹn lại trong cổ họng, thổn thức.Bước ra ngoài hành lang kí túc xá, nhìn lên bầu trời cao, mặt trăng khuyết xa xôi, tỏa ánh sáng rực rỡ.Tại sao? Tại sao trong lòng này lại khó chịu đến vậy? Tại sao lại thương tâm đến vậy? Người này là ai?“Nếu anh làm em tổn thương thì xin hãy quên anh đi?”Tôi nhẩm lại lời bài hát, trong trái tim co rút kịch liệt, đau quá? không hiểu sao lại đau như vậy.Tôi tìm kiếm, xem lại những gì họ từng trải qua, xem lại những đoạn phỏng vấn họ từng phỏng vấn, có một phỏng vấn nhỏ, mc hỏi người hay sáng tác ca khúc cho nhóm:“Những bài hát của N5 đều rất hay và xúc động, cô gái nào được nhắc đến sẽ rất hạnh phúc nhỉ?”“Đâu có” người đó cười ngại ngùng “Chúng em viết về nhau thôi ạ, viết cả dành cho fans nữa ạ”Những người ngồi xung quanh cũng nở nụ cười.Tôi nghĩ rất lâu, đúng vậy, họ và tôi làm gì có liên kết nào, chỉ là rất trùng hợp, trùng hợp với suy nghĩ trong trái tim của tôi, đánh vào trái tim của tôi, nhưng lại thiếu mất sợi dây liên kết với nhau.Trái tim này đau đớn, nhưng tất cả suy cho cùng chỉ là sự vô tình trùng hợp mà thôi.....

Chương 67: Universe 34