Tác giả:

Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! ********** Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu Tô Phủ, trong vườn lê hẻo lánh góc Tây Bắc.Tô Linh Phong ngồi xếp bằng trên mặt ghế đá dưới gốc cây lê, tay bê một cái bát to, một tay dùng muôi múc lấy thịt viên đưa vào miệng, tốc độ ăn của nàng rất nhanh nhưng lại tuyệt không thô lỗ. A~, ngon quá, hương vị món thịt viên này thật không tồi, Tô Linh Phong thỏa mãn thở ra, bị huấn luyện ở rừng mưa nhiệt đới Venezuela nửa năm, nàng không được cái gì cho ra hồn vào miệng hết, không được nhóm lửa đành phải ăn côn trùng sống, không nói đùa chứ ngay cả chuột cũng không tha đâu. Sau khi khóa huấn luyện chấm dứt, cả tắm nước nóng giặt rửa nàng cũng chưa kịp làm đã phải leo tót lên trực thăng, kết quả lại gặp tai nạn máy bay, bộ đội đặc chủng như nàng không chết khi làm nhiệm vụ mà lại chết vì tai nạn trên không, rốt cục là phúc hay là họa đây…

Chương 192: ♥ Nào có ai nuốt chửng như vậy!

Ma Phi Khó Theo ĐuổiTác giả: Mặc NhãTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngCác bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! ********** Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu Tô Phủ, trong vườn lê hẻo lánh góc Tây Bắc.Tô Linh Phong ngồi xếp bằng trên mặt ghế đá dưới gốc cây lê, tay bê một cái bát to, một tay dùng muôi múc lấy thịt viên đưa vào miệng, tốc độ ăn của nàng rất nhanh nhưng lại tuyệt không thô lỗ. A~, ngon quá, hương vị món thịt viên này thật không tồi, Tô Linh Phong thỏa mãn thở ra, bị huấn luyện ở rừng mưa nhiệt đới Venezuela nửa năm, nàng không được cái gì cho ra hồn vào miệng hết, không được nhóm lửa đành phải ăn côn trùng sống, không nói đùa chứ ngay cả chuột cũng không tha đâu. Sau khi khóa huấn luyện chấm dứt, cả tắm nước nóng giặt rửa nàng cũng chưa kịp làm đã phải leo tót lên trực thăng, kết quả lại gặp tai nạn máy bay, bộ đội đặc chủng như nàng không chết khi làm nhiệm vụ mà lại chết vì tai nạn trên không, rốt cục là phúc hay là họa đây… Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!**********Theo giọng nói, ba dáng người xinh đẹp bươc vào cửa. Tô Linh Phong nghe giọng hơi quen tai nên quét mắt trông qua, sau đó đôi mày lá liễu thanh tú không khỏi nhướn lên.Copy nội dung từ truyện 88Cô gái đi đầu nàng đã từng gặp ở hoạt động săn Thánh Thú ở Tùng Ngâm sơn cốc năm đó, là người của Học Viện Thanh Kiều. Đây là một học viên trong đội của thầy Khâu Cát Nhĩ, lúc đó cô gái này và Ngọc Khiết là hai đệ tử bắt mắt nhất trong đội bọn họ.Quả đúng là cuộc đời không có chỗ nào lạ! Nhưng nghĩ lại cũng đúng, bọn họ là đệ tử Học Viện Thanh Kiều Linh Vũ, trông thấy bọn họ ở thành Lăng Vân cũng không có gì là lạ, chỉ không ngờ nàng ta lại tới tửu quán nhỏ trong ngõ sâu này, nhìn qua có vẻ như là khách quen.Tô Linh Phong nhìn lướt qua rồi thu mắt lại, lực chú ý đặt vào chén rượu trong tay lần nữa.Lý Mập đã nghe được giọng cô gái kia nhưng cũng không đứng dậy tới mời mà chỉ tùy tiện phất tay, giọng điệu hơi qua loa: "Mấy nha đầu các cô qua tìm chỗ ngồi trước tí, chốc nữa sẽ mang rượu và thức ăn lên!" Lúc nói chuyện, đôi mắt ông ta vẫn nhìn chén rượu trong tay Tô Linh Phong chằm chằm, chờ nàng uống rượu.Copy nội dung từ truyện 88Tiếu Minh Lãng ngồi đó nâng chén mỉm cười, Hứa Nặc thấy Lý Mập bất chấp như vậy nhưng cũng không nói gì, nghe nói đại thúc béo này là người rất thích đánh bạc, Tiếu Minh Lãng quả là gãi đúng chỗ ngứa của ông ta.Ba cô gái kia thấy Lý Mập không thèm để ý mấy cô thì không khỏi liếc nhìn nhau, cất bước tới ngồi xuống bàn Tô Linh Phong, tò mò ngó trông.Cô gái đi đầu thấy rõ khuôn mặt Tô Linh Phong thì sững sờ, hiển nhiên cũng nhận ra nàng là ai, đợi trông thấy vò rượu trên bàn bọn họ thì càng thêm kinh ngạc, đây chính là vò rượu Trần Nhưỡng đó, nàng đã thấy thúc Mập lấy ra một lần, nghe nói đây là rượu mạnh vô cùng! Vị tiểu học muội này cầm chén rượu kia, không phải là loại rượu này đó chứ...Copy nội dung từ truyện 88Dưới cái nhìn soi mói của mọi người, Tô Linh Phong kề chén rượu tới bên môi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, hương thuần, vị ngọt kéo dài, quả là rất ngon! Nàng trước kia cũng đã từng uống nhiêu rượu, nhưng chén rượu này là chén rượu ngon nhất mà nàng từng uống ở thế giới này!Tô Linh Phong ngửa cổ, dốc hết rượu còn lại vào miệng, uống một hơi cạn sạch, thoải mái! Sảng khoái!"Tiểu thư, không sao chứ ạ?" Hứa Nặc không kịp ngăn cản, thấy thế thì rất lo lắng, vội vàng rót chén trà cho Tô Linh Phong, "Tiểu thư cô nóng nảy quá, uống chúp nước trà đi ạ."Copy nội dung từ truyện 88Một bàn lính đánh thuê kia, mấy cô gái, còn cả mấy người Tiếu Minh Lãng và Lý Mập cũng nghiêm túc nhìn sắc mặt Tô Linh Phong, có mấy người đã khẽ đếm trong lòng, muốn xem xem Tô Linh Phong có thể chịu được bao lâu.Lý Mập đếm tới mười nhưng vẫn chẳng thấy mặt Tô Linh Phong hồng lên, ngay cả nửa vẻ say rượu cũng chẳng có thì lấy làm lạ lầm bầm: "Sao không say ta?"Khóe môi Tô Linh Phong khẽ cong, nhàn nhạt cười nói: "Rượu không tồi." Nói xong lại tự rót cho mình một ly đầy, chưa đợi mọi người kịp phản ứng thì nàng đã ngửa cổ uống hết, lúc này ngay cả Tiếu Minh Lãng cũng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Mãi đến khi Tô Linh Phong uống đến chén thứ ba, Tiếu Minh Lãng mới kịp phản ứng lại, ông đưa tay đoạt vò rượu lại, đau lòng nói: "Ôi chao, tiểu tiểu thư của tôi, rượu ngon phải nếm từ từ, nào có ai nuốt chửng như vậy đâu! Hành vi đâu mà lãng phí không phúc hậu vậy chớ!"Copy nội dung từ truyện 88

Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

**********

Theo giọng nói, ba dáng người xinh đẹp bươc vào cửa. Tô Linh Phong nghe giọng hơi quen tai nên quét mắt trông qua, sau đó đôi mày lá liễu thanh tú không khỏi nhướn lên.

Copy nội dung từ truyện 88

Cô gái đi đầu nàng đã từng gặp ở hoạt động săn Thánh Thú ở Tùng Ngâm sơn cốc năm đó, là người của Học Viện Thanh Kiều. Đây là một học viên trong đội của thầy Khâu Cát Nhĩ, lúc đó cô gái này và Ngọc Khiết là hai đệ tử bắt mắt nhất trong đội bọn họ.

Quả đúng là cuộc đời không có chỗ nào lạ! Nhưng nghĩ lại cũng đúng, bọn họ là đệ tử Học Viện Thanh Kiều Linh Vũ, trông thấy bọn họ ở thành Lăng Vân cũng không có gì là lạ, chỉ không ngờ nàng ta lại tới tửu quán nhỏ trong ngõ sâu này, nhìn qua có vẻ như là khách quen.

Tô Linh Phong nhìn lướt qua rồi thu mắt lại, lực chú ý đặt vào chén rượu trong tay lần nữa.

Lý Mập đã nghe được giọng cô gái kia nhưng cũng không đứng dậy tới mời mà chỉ tùy tiện phất tay, giọng điệu hơi qua loa: "Mấy nha đầu các cô qua tìm chỗ ngồi trước tí, chốc nữa sẽ mang rượu và thức ăn lên!" Lúc nói chuyện, đôi mắt ông ta vẫn nhìn chén rượu trong tay Tô Linh Phong chằm chằm, chờ nàng uống rượu.

Copy nội dung từ truyện 88

Tiếu Minh Lãng ngồi đó nâng chén mỉm cười, Hứa Nặc thấy Lý Mập bất chấp như vậy nhưng cũng không nói gì, nghe nói đại thúc béo này là người rất thích đánh bạc, Tiếu Minh Lãng quả là gãi đúng chỗ ngứa của ông ta.

Ba cô gái kia thấy Lý Mập không thèm để ý mấy cô thì không khỏi liếc nhìn nhau, cất bước tới ngồi xuống bàn Tô Linh Phong, tò mò ngó trông.

Cô gái đi đầu thấy rõ khuôn mặt Tô Linh Phong thì sững sờ, hiển nhiên cũng nhận ra nàng là ai, đợi trông thấy vò rượu trên bàn bọn họ thì càng thêm kinh ngạc, đây chính là vò rượu Trần Nhưỡng đó, nàng đã thấy thúc Mập lấy ra một lần, nghe nói đây là rượu mạnh vô cùng! Vị tiểu học muội này cầm chén rượu kia, không phải là loại rượu này đó chứ...

Copy nội dung từ truyện 88

Dưới cái nhìn soi mói của mọi người, Tô Linh Phong kề chén rượu tới bên môi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, hương thuần, vị ngọt kéo dài, quả là rất ngon! Nàng trước kia cũng đã từng uống nhiêu rượu, nhưng chén rượu này là chén rượu ngon nhất mà nàng từng uống ở thế giới này!

Tô Linh Phong ngửa cổ, dốc hết rượu còn lại vào miệng, uống một hơi cạn sạch, thoải mái! Sảng khoái!

"Tiểu thư, không sao chứ ạ?" Hứa Nặc không kịp ngăn cản, thấy thế thì rất lo lắng, vội vàng rót chén trà cho Tô Linh Phong, "Tiểu thư cô nóng nảy quá, uống chúp nước trà đi ạ."

Copy nội dung từ truyện 88

Một bàn lính đánh thuê kia, mấy cô gái, còn cả mấy người Tiếu Minh Lãng và Lý Mập cũng nghiêm túc nhìn sắc mặt Tô Linh Phong, có mấy người đã khẽ đếm trong lòng, muốn xem xem Tô Linh Phong có thể chịu được bao lâu.

Lý Mập đếm tới mười nhưng vẫn chẳng thấy mặt Tô Linh Phong hồng lên, ngay cả nửa vẻ say rượu cũng chẳng có thì lấy làm lạ lầm bầm: "Sao không say ta?"

Khóe môi Tô Linh Phong khẽ cong, nhàn nhạt cười nói: "Rượu không tồi." Nói xong lại tự rót cho mình một ly đầy, chưa đợi mọi người kịp phản ứng thì nàng đã ngửa cổ uống hết, lúc này ngay cả Tiếu Minh Lãng cũng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

Mãi đến khi Tô Linh Phong uống đến chén thứ ba, Tiếu Minh Lãng mới kịp phản ứng lại, ông đưa tay đoạt vò rượu lại, đau lòng nói: "Ôi chao, tiểu tiểu thư của tôi, rượu ngon phải nếm từ từ, nào có ai nuốt chửng như vậy đâu! Hành vi đâu mà lãng phí không phúc hậu vậy chớ!"

Copy nội dung từ truyện 88

Ma Phi Khó Theo ĐuổiTác giả: Mặc NhãTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngCác bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! ********** Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu Tô Phủ, trong vườn lê hẻo lánh góc Tây Bắc.Tô Linh Phong ngồi xếp bằng trên mặt ghế đá dưới gốc cây lê, tay bê một cái bát to, một tay dùng muôi múc lấy thịt viên đưa vào miệng, tốc độ ăn của nàng rất nhanh nhưng lại tuyệt không thô lỗ. A~, ngon quá, hương vị món thịt viên này thật không tồi, Tô Linh Phong thỏa mãn thở ra, bị huấn luyện ở rừng mưa nhiệt đới Venezuela nửa năm, nàng không được cái gì cho ra hồn vào miệng hết, không được nhóm lửa đành phải ăn côn trùng sống, không nói đùa chứ ngay cả chuột cũng không tha đâu. Sau khi khóa huấn luyện chấm dứt, cả tắm nước nóng giặt rửa nàng cũng chưa kịp làm đã phải leo tót lên trực thăng, kết quả lại gặp tai nạn máy bay, bộ đội đặc chủng như nàng không chết khi làm nhiệm vụ mà lại chết vì tai nạn trên không, rốt cục là phúc hay là họa đây… Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!**********Theo giọng nói, ba dáng người xinh đẹp bươc vào cửa. Tô Linh Phong nghe giọng hơi quen tai nên quét mắt trông qua, sau đó đôi mày lá liễu thanh tú không khỏi nhướn lên.Copy nội dung từ truyện 88Cô gái đi đầu nàng đã từng gặp ở hoạt động săn Thánh Thú ở Tùng Ngâm sơn cốc năm đó, là người của Học Viện Thanh Kiều. Đây là một học viên trong đội của thầy Khâu Cát Nhĩ, lúc đó cô gái này và Ngọc Khiết là hai đệ tử bắt mắt nhất trong đội bọn họ.Quả đúng là cuộc đời không có chỗ nào lạ! Nhưng nghĩ lại cũng đúng, bọn họ là đệ tử Học Viện Thanh Kiều Linh Vũ, trông thấy bọn họ ở thành Lăng Vân cũng không có gì là lạ, chỉ không ngờ nàng ta lại tới tửu quán nhỏ trong ngõ sâu này, nhìn qua có vẻ như là khách quen.Tô Linh Phong nhìn lướt qua rồi thu mắt lại, lực chú ý đặt vào chén rượu trong tay lần nữa.Lý Mập đã nghe được giọng cô gái kia nhưng cũng không đứng dậy tới mời mà chỉ tùy tiện phất tay, giọng điệu hơi qua loa: "Mấy nha đầu các cô qua tìm chỗ ngồi trước tí, chốc nữa sẽ mang rượu và thức ăn lên!" Lúc nói chuyện, đôi mắt ông ta vẫn nhìn chén rượu trong tay Tô Linh Phong chằm chằm, chờ nàng uống rượu.Copy nội dung từ truyện 88Tiếu Minh Lãng ngồi đó nâng chén mỉm cười, Hứa Nặc thấy Lý Mập bất chấp như vậy nhưng cũng không nói gì, nghe nói đại thúc béo này là người rất thích đánh bạc, Tiếu Minh Lãng quả là gãi đúng chỗ ngứa của ông ta.Ba cô gái kia thấy Lý Mập không thèm để ý mấy cô thì không khỏi liếc nhìn nhau, cất bước tới ngồi xuống bàn Tô Linh Phong, tò mò ngó trông.Cô gái đi đầu thấy rõ khuôn mặt Tô Linh Phong thì sững sờ, hiển nhiên cũng nhận ra nàng là ai, đợi trông thấy vò rượu trên bàn bọn họ thì càng thêm kinh ngạc, đây chính là vò rượu Trần Nhưỡng đó, nàng đã thấy thúc Mập lấy ra một lần, nghe nói đây là rượu mạnh vô cùng! Vị tiểu học muội này cầm chén rượu kia, không phải là loại rượu này đó chứ...Copy nội dung từ truyện 88Dưới cái nhìn soi mói của mọi người, Tô Linh Phong kề chén rượu tới bên môi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, hương thuần, vị ngọt kéo dài, quả là rất ngon! Nàng trước kia cũng đã từng uống nhiêu rượu, nhưng chén rượu này là chén rượu ngon nhất mà nàng từng uống ở thế giới này!Tô Linh Phong ngửa cổ, dốc hết rượu còn lại vào miệng, uống một hơi cạn sạch, thoải mái! Sảng khoái!"Tiểu thư, không sao chứ ạ?" Hứa Nặc không kịp ngăn cản, thấy thế thì rất lo lắng, vội vàng rót chén trà cho Tô Linh Phong, "Tiểu thư cô nóng nảy quá, uống chúp nước trà đi ạ."Copy nội dung từ truyện 88Một bàn lính đánh thuê kia, mấy cô gái, còn cả mấy người Tiếu Minh Lãng và Lý Mập cũng nghiêm túc nhìn sắc mặt Tô Linh Phong, có mấy người đã khẽ đếm trong lòng, muốn xem xem Tô Linh Phong có thể chịu được bao lâu.Lý Mập đếm tới mười nhưng vẫn chẳng thấy mặt Tô Linh Phong hồng lên, ngay cả nửa vẻ say rượu cũng chẳng có thì lấy làm lạ lầm bầm: "Sao không say ta?"Khóe môi Tô Linh Phong khẽ cong, nhàn nhạt cười nói: "Rượu không tồi." Nói xong lại tự rót cho mình một ly đầy, chưa đợi mọi người kịp phản ứng thì nàng đã ngửa cổ uống hết, lúc này ngay cả Tiếu Minh Lãng cũng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Mãi đến khi Tô Linh Phong uống đến chén thứ ba, Tiếu Minh Lãng mới kịp phản ứng lại, ông đưa tay đoạt vò rượu lại, đau lòng nói: "Ôi chao, tiểu tiểu thư của tôi, rượu ngon phải nếm từ từ, nào có ai nuốt chửng như vậy đâu! Hành vi đâu mà lãng phí không phúc hậu vậy chớ!"Copy nội dung từ truyện 88

Chương 192: ♥ Nào có ai nuốt chửng như vậy!