____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 9: Tư Đồ Hiên Nhiên muốn đi ra ngoài!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… Convert+ Beta: Mã MãEditor: PhongKhi Nhược Nhiên đi lên lầu, cô nghe rõ được âm thanh đang phát ra trong phòng."Hiên Nhiên, người ta rất nhớ anh, rất nhớ anh!" Giọng nói mềm mại của người phụ nữ truyền ra.Hiên Nhiên, cô là vợ hắn nhưng không bao giờ hắn cho cô gọi tên, nhưng những người đàn bà khác đều có thể gọi hắn là Hiên Nhiên.Không hề nghe thấy tiếng của Tư Đồ Hiên Nhiên, thế nhưng, giọng của người đàn bà kia ngày gấp gáp và thô trọng.Nhược Nhiên bất mãn cau mày, đi vào gian phòng của mình, đóng cửa thật chặt, cô không muốn nghe thấy tiếng người người phụ nữ kia.Tư Đồ Hiên Nhiên là một lãng tử điển hình, bên cạnh có vô số đàn bà vây quanh.Từ khi Nhược Nhiên kết hôn, trong ba tháng này, cô chỉ thấy hắn có rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa bao giờ gặp lại người nào lần thứ hai.Tuy nhiên điều này đâu có liên quan tới cô.Nhược Nhiên nằm ở trên giường, trong đầu hiện ra hình dáng người em trai đã chết từ nửa tháng trước.Đó là người thân duy nhất của cô trên đời này, nhớ lại làm nước mắt của Nhược Nhiên rơi xuống.Cô dùng chính mình để đổi lấy một trăm vạn vậy mà vẫn không thể nào cứu được mạng sống của em trai.Nhược Nhiên cứ khóc như vậy tới lúc mệt quá ngủ thiếp đi.Đương nhiên, trong căn phòng trên lầu của Tư Đồ Hiên Nhiên là một trận cuồng nhiệt không ngừng, chỉ là Nhược Nhiên không nghe được mà thôi!Sáng sớm hôm sau, người hầu gõ cửa phòng gọi Nhược Nhiên."Thiếu phu nhân!" Nhược Nhiên lên tiếng, cô trả lời lại họ rất nhanh.Nhược Nhiên vô cùng không thích người khác gọi mình là Thiếu phu nhân, thế nhưng, tất cả người hầu của Tư Đồ gia đều phải đã phải huấn luyện.Nhược Nhiên đứng dậy, chọn một cái váy trắng trong thuần khiết , lả lướt ôm trọn thân thể để lộ đường cong mê người.Rửa mặt, cô ngắm mình trong gương của phòng tắm, Nhược Nhiên nhìn đôi mắt khóc sưng của mình rồi nhíu mày một cái.Ngày hôm trước, Tư Đồ Hiên Nhiên còn nói đêm nay muốn dẫn cô đi dự vũ hội, bây giờ hai mắt bị sưng lên thế này thì phải làm sao bây giờ.Kỳ thực,Tư Đồ Hiên Nhiên ở nhà đối Nhược Nhiên như một người xa lạ, thế nhưng trước mặt người ở bên ngoài, truyền thông trước mặt, đều là đối với Nhược Nhiên săn sóc tỉ mỉ, ân ái vạn phần.Tiệc rượu và vân vân, đều là mang theo Nhược Nhiên cùng đi.Nhược nhiên vẫn cảm thấy, nàng hay Tư Đồ Hiên Nhiên thú đi ra ngoài bài biện!Nhìn trong gương hai mắt của mình, Nhược Nhiên thở dài một hơi, thu thập một chút đi xuống lầu."Thiếu phu nhân!" Thấy Nhược Nhiên xuống lầu, người hầu cẩn thận kéo ghế bàn ăn thay cho Nhược Nhiên để cô ngồi xuống.
Convert+ Beta: Mã Mã
Editor: Phong
Khi Nhược Nhiên đi lên lầu, cô nghe rõ được âm thanh đang phát ra trong phòng.
"Hiên Nhiên, người ta rất nhớ anh, rất nhớ anh!" Giọng nói mềm mại của người phụ nữ truyền ra.
Hiên Nhiên, cô là vợ hắn nhưng không bao giờ hắn cho cô gọi tên, nhưng những người đàn bà khác đều có thể gọi hắn là Hiên Nhiên.
Không hề nghe thấy tiếng của Tư Đồ Hiên Nhiên, thế nhưng, giọng của người đàn bà kia ngày gấp gáp và thô trọng.
Nhược Nhiên bất mãn cau mày, đi vào gian phòng của mình, đóng cửa thật chặt, cô không muốn nghe thấy tiếng người người phụ nữ kia.
Tư Đồ Hiên Nhiên là một lãng tử điển hình, bên cạnh có vô số đàn bà vây quanh.
Từ khi Nhược Nhiên kết hôn, trong ba tháng này, cô chỉ thấy hắn có rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa bao giờ gặp lại người nào lần thứ hai.
Tuy nhiên điều này đâu có liên quan tới cô.
Nhược Nhiên nằm ở trên giường, trong đầu hiện ra hình dáng người em trai đã chết từ nửa tháng trước.
Đó là người thân duy nhất của cô trên đời này, nhớ lại làm nước mắt của Nhược Nhiên rơi xuống.
Cô dùng chính mình để đổi lấy một trăm vạn vậy mà vẫn không thể nào cứu được mạng sống của em trai.
Nhược Nhiên cứ khóc như vậy tới lúc mệt quá ngủ thiếp đi.
Đương nhiên, trong căn phòng trên lầu của Tư Đồ Hiên Nhiên là một trận cuồng nhiệt không ngừng, chỉ là Nhược Nhiên không nghe được mà thôi!
Sáng sớm hôm sau, người hầu gõ cửa phòng gọi Nhược Nhiên.
"Thiếu phu nhân!" Nhược Nhiên lên tiếng, cô trả lời lại họ rất nhanh.
Nhược Nhiên vô cùng không thích người khác gọi mình là Thiếu phu nhân, thế nhưng, tất cả người hầu của Tư Đồ gia đều phải đã phải huấn luyện.
Nhược Nhiên đứng dậy, chọn một cái váy trắng trong thuần khiết , lả lướt ôm trọn thân thể để lộ đường cong mê người.
Rửa mặt, cô ngắm mình trong gương của phòng tắm, Nhược Nhiên nhìn đôi mắt khóc sưng của mình rồi nhíu mày một cái.
Ngày hôm trước, Tư Đồ Hiên Nhiên còn nói đêm nay muốn dẫn cô đi dự vũ hội, bây giờ hai mắt bị sưng lên thế này thì phải làm sao bây giờ.
Kỳ thực,Tư Đồ Hiên Nhiên ở nhà đối Nhược Nhiên như một người xa lạ, thế nhưng trước mặt người ở bên ngoài, truyền thông trước mặt, đều là đối với Nhược Nhiên săn sóc tỉ mỉ, ân ái vạn phần.
Tiệc rượu và vân vân, đều là mang theo Nhược Nhiên cùng đi.
Nhược nhiên vẫn cảm thấy, nàng hay Tư Đồ Hiên Nhiên thú đi ra ngoài bài biện!
Nhìn trong gương hai mắt của mình, Nhược Nhiên thở dài một hơi, thu thập một chút đi xuống lầu.
"Thiếu phu nhân!" Thấy Nhược Nhiên xuống lầu, người hầu cẩn thận kéo ghế bàn ăn thay cho Nhược Nhiên để cô ngồi xuống.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… Convert+ Beta: Mã MãEditor: PhongKhi Nhược Nhiên đi lên lầu, cô nghe rõ được âm thanh đang phát ra trong phòng."Hiên Nhiên, người ta rất nhớ anh, rất nhớ anh!" Giọng nói mềm mại của người phụ nữ truyền ra.Hiên Nhiên, cô là vợ hắn nhưng không bao giờ hắn cho cô gọi tên, nhưng những người đàn bà khác đều có thể gọi hắn là Hiên Nhiên.Không hề nghe thấy tiếng của Tư Đồ Hiên Nhiên, thế nhưng, giọng của người đàn bà kia ngày gấp gáp và thô trọng.Nhược Nhiên bất mãn cau mày, đi vào gian phòng của mình, đóng cửa thật chặt, cô không muốn nghe thấy tiếng người người phụ nữ kia.Tư Đồ Hiên Nhiên là một lãng tử điển hình, bên cạnh có vô số đàn bà vây quanh.Từ khi Nhược Nhiên kết hôn, trong ba tháng này, cô chỉ thấy hắn có rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa bao giờ gặp lại người nào lần thứ hai.Tuy nhiên điều này đâu có liên quan tới cô.Nhược Nhiên nằm ở trên giường, trong đầu hiện ra hình dáng người em trai đã chết từ nửa tháng trước.Đó là người thân duy nhất của cô trên đời này, nhớ lại làm nước mắt của Nhược Nhiên rơi xuống.Cô dùng chính mình để đổi lấy một trăm vạn vậy mà vẫn không thể nào cứu được mạng sống của em trai.Nhược Nhiên cứ khóc như vậy tới lúc mệt quá ngủ thiếp đi.Đương nhiên, trong căn phòng trên lầu của Tư Đồ Hiên Nhiên là một trận cuồng nhiệt không ngừng, chỉ là Nhược Nhiên không nghe được mà thôi!Sáng sớm hôm sau, người hầu gõ cửa phòng gọi Nhược Nhiên."Thiếu phu nhân!" Nhược Nhiên lên tiếng, cô trả lời lại họ rất nhanh.Nhược Nhiên vô cùng không thích người khác gọi mình là Thiếu phu nhân, thế nhưng, tất cả người hầu của Tư Đồ gia đều phải đã phải huấn luyện.Nhược Nhiên đứng dậy, chọn một cái váy trắng trong thuần khiết , lả lướt ôm trọn thân thể để lộ đường cong mê người.Rửa mặt, cô ngắm mình trong gương của phòng tắm, Nhược Nhiên nhìn đôi mắt khóc sưng của mình rồi nhíu mày một cái.Ngày hôm trước, Tư Đồ Hiên Nhiên còn nói đêm nay muốn dẫn cô đi dự vũ hội, bây giờ hai mắt bị sưng lên thế này thì phải làm sao bây giờ.Kỳ thực,Tư Đồ Hiên Nhiên ở nhà đối Nhược Nhiên như một người xa lạ, thế nhưng trước mặt người ở bên ngoài, truyền thông trước mặt, đều là đối với Nhược Nhiên săn sóc tỉ mỉ, ân ái vạn phần.Tiệc rượu và vân vân, đều là mang theo Nhược Nhiên cùng đi.Nhược nhiên vẫn cảm thấy, nàng hay Tư Đồ Hiên Nhiên thú đi ra ngoài bài biện!Nhìn trong gương hai mắt của mình, Nhược Nhiên thở dài một hơi, thu thập một chút đi xuống lầu."Thiếu phu nhân!" Thấy Nhược Nhiên xuống lầu, người hầu cẩn thận kéo ghế bàn ăn thay cho Nhược Nhiên để cô ngồi xuống.