Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 13: Không đi thì ở nhà!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: Phong"Không đi thì ở nhà!" Tư Đồ Hiên Nhiên hơi nổi giận, đi ra ngoài.Nhược Nhiên hừ lạnh một tiếng, chỉnh sửa lại đầu tóc của mình, sau đó cũng đi ra ngoài.Ra biệt thự rồi ngồi vào xe của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên không nói một lời nào.Xe lẳng lặng cách xa bờ biển, đi tới trung tâm thành phố.Đến nơi, Nhược Nhiên đi theo Tư Đồ Hiên Nhiên lên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm thương mại.Đứng trong thang máy một người cũng không có, Nhược Nhiên bình tĩnh nhìn số tầng của thang máy.Bên cạnh, Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không liếc mắt nhìn Nhược Nhiên một cái.Ra thang máy, Tư Đồ Hiên Nhiên đi rất nhanh, đi thẳng vào cửa hang xa hoa nhất.Đối với cách sống của hắn, Nhược Nhiên sớm đã thành tập mãi thành thói quen, đối với giới mua sắm xa hoa, Nhược Nhiên cũng tập mãi thành thói quen.Ở hương diện này Tư Đồ Hiên Nhiên chưa bao giờ keo kiệt."Tư Đồ thiếu gia, xin chào." Nhân viên bán hàng bên trong cười nghênh đón, xưng hô thân thiện.Nhược Nhiên thật chẳng biết trong một tháng Tư Đồ Hiên Nhiên đã dẫn bao nhiêu cô gái tới đây mà khiến cho nhân viên nơi này quen đến vậy.Ánh mắt lạnh của Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn qua mấy bộ quần áo.Nhược Nhiên rỗi rãnh rỗi đứng ở bên cạnh, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên chọn quần áo, sau đó thay rồi sẽ rời đi.Cô giống như cái móc treo quần áo, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên cầm quần áo bắt đi thay."Món này." Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng chỉ vào chỗ đặt một bộ váy dài tới đấu gối, lạnh lùng nói.Không cần nhìn giá, hắn chỉ cần biết nó hợp với cô gái kia.Nhắc tới cũng kỳ quái, hắn không chạm vào thân thể cô, thế nhưng hắn lại hiểu rất rõ thân thể cô, điều này hắn cũng chẳng biết vì sao.Nhược Nhiên nhàn nhạt quét tới, nhìn thấy bộ lễ phục, trong mắt cũng lộ ra tán thưởng.Cô đi theo nhân viên vào phòng thay quần áo, lúc sau liền đi ra ngoài.Đứng ở trước gương, bộ y phục dài tới đầu gối dán lên người Nhược Nhiên, khiến cô lộ ra đường cong hoàn mỹ, lồi lõm vừa đủ.Không có hoa văn phiền phức, trang sức nhẹ nhàng, ưu nhã, cao quý, vẽ lên vẻ đẹp tự nhiên.

______________________________________

Convert+ Beta: Mã Mã

Editor: Phong

"Không đi thì ở nhà!" Tư Đồ Hiên Nhiên hơi nổi giận, đi ra ngoài.

Nhược Nhiên hừ lạnh một tiếng, chỉnh sửa lại đầu tóc của mình, sau đó cũng đi ra ngoài.

Ra biệt thự rồi ngồi vào xe của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên không nói một lời nào.

Xe lẳng lặng cách xa bờ biển, đi tới trung tâm thành phố.

Đến nơi, Nhược Nhiên đi theo Tư Đồ Hiên Nhiên lên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm thương mại.

Đứng trong thang máy một người cũng không có, Nhược Nhiên bình tĩnh nhìn số tầng của thang máy.

Bên cạnh, Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không liếc mắt nhìn Nhược Nhiên một cái.

Ra thang máy, Tư Đồ Hiên Nhiên đi rất nhanh, đi thẳng vào cửa hang xa hoa nhất.

Đối với cách sống của hắn, Nhược Nhiên sớm đã thành tập mãi thành thói quen, đối với giới mua sắm xa hoa, Nhược Nhiên cũng tập mãi thành thói quen.

Ở hương diện này Tư Đồ Hiên Nhiên chưa bao giờ keo kiệt.

"Tư Đồ thiếu gia, xin chào." Nhân viên bán hàng bên trong cười nghênh đón, xưng hô thân thiện.

Nhược Nhiên thật chẳng biết trong một tháng Tư Đồ Hiên Nhiên đã dẫn bao nhiêu cô gái tới đây mà khiến cho nhân viên nơi này quen đến vậy.

Ánh mắt lạnh của Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn qua mấy bộ quần áo.

Nhược Nhiên rỗi rãnh rỗi đứng ở bên cạnh, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên chọn quần áo, sau đó thay rồi sẽ rời đi.

Cô giống như cái móc treo quần áo, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên cầm quần áo bắt đi thay.

"Món này." Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng chỉ vào chỗ đặt một bộ váy dài tới đấu gối, lạnh lùng nói.

Không cần nhìn giá, hắn chỉ cần biết nó hợp với cô gái kia.

Nhắc tới cũng kỳ quái, hắn không chạm vào thân thể cô, thế nhưng hắn lại hiểu rất rõ thân thể cô, điều này hắn cũng chẳng biết vì sao.

Nhược Nhiên nhàn nhạt quét tới, nhìn thấy bộ lễ phục, trong mắt cũng lộ ra tán thưởng.

Cô đi theo nhân viên vào phòng thay quần áo, lúc sau liền đi ra ngoài.

Đứng ở trước gương, bộ y phục dài tới đầu gối dán lên người Nhược Nhiên, khiến cô lộ ra đường cong hoàn mỹ, lồi lõm vừa đủ.

Không có hoa văn phiền phức, trang sức nhẹ nhàng, ưu nhã, cao quý, vẽ lên vẻ đẹp tự nhiên.

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: Phong"Không đi thì ở nhà!" Tư Đồ Hiên Nhiên hơi nổi giận, đi ra ngoài.Nhược Nhiên hừ lạnh một tiếng, chỉnh sửa lại đầu tóc của mình, sau đó cũng đi ra ngoài.Ra biệt thự rồi ngồi vào xe của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên không nói một lời nào.Xe lẳng lặng cách xa bờ biển, đi tới trung tâm thành phố.Đến nơi, Nhược Nhiên đi theo Tư Đồ Hiên Nhiên lên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm thương mại.Đứng trong thang máy một người cũng không có, Nhược Nhiên bình tĩnh nhìn số tầng của thang máy.Bên cạnh, Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không liếc mắt nhìn Nhược Nhiên một cái.Ra thang máy, Tư Đồ Hiên Nhiên đi rất nhanh, đi thẳng vào cửa hang xa hoa nhất.Đối với cách sống của hắn, Nhược Nhiên sớm đã thành tập mãi thành thói quen, đối với giới mua sắm xa hoa, Nhược Nhiên cũng tập mãi thành thói quen.Ở hương diện này Tư Đồ Hiên Nhiên chưa bao giờ keo kiệt."Tư Đồ thiếu gia, xin chào." Nhân viên bán hàng bên trong cười nghênh đón, xưng hô thân thiện.Nhược Nhiên thật chẳng biết trong một tháng Tư Đồ Hiên Nhiên đã dẫn bao nhiêu cô gái tới đây mà khiến cho nhân viên nơi này quen đến vậy.Ánh mắt lạnh của Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn qua mấy bộ quần áo.Nhược Nhiên rỗi rãnh rỗi đứng ở bên cạnh, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên chọn quần áo, sau đó thay rồi sẽ rời đi.Cô giống như cái móc treo quần áo, chờ Tư Đồ Hiên Nhiên cầm quần áo bắt đi thay."Món này." Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng chỉ vào chỗ đặt một bộ váy dài tới đấu gối, lạnh lùng nói.Không cần nhìn giá, hắn chỉ cần biết nó hợp với cô gái kia.Nhắc tới cũng kỳ quái, hắn không chạm vào thân thể cô, thế nhưng hắn lại hiểu rất rõ thân thể cô, điều này hắn cũng chẳng biết vì sao.Nhược Nhiên nhàn nhạt quét tới, nhìn thấy bộ lễ phục, trong mắt cũng lộ ra tán thưởng.Cô đi theo nhân viên vào phòng thay quần áo, lúc sau liền đi ra ngoài.Đứng ở trước gương, bộ y phục dài tới đầu gối dán lên người Nhược Nhiên, khiến cô lộ ra đường cong hoàn mỹ, lồi lõm vừa đủ.Không có hoa văn phiền phức, trang sức nhẹ nhàng, ưu nhã, cao quý, vẽ lên vẻ đẹp tự nhiên.

Chương 13: Không đi thì ở nhà!