____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 17: Phụ nữ của hắn, chỉ có thể nhìn sắc mặt của hắn.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: PhongThấy mấy người kia dùng ánh mắt cười nhạo nhìn Nhược Nhiên, khuôn mặt tuấn mĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên nhất thời trở nên âm trầm, ánh mắt sắc bén nhườm về phía bọn họ.Mấy người kia nhìn vậy thì liền đổi sắc, nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác.Nực cười, thiếu phu nhân của Tư Đồ gia thiếu là vợ hắn thì chỉ được nhìn sắc mặt hắn, tại sao phải quan tâm tới sắc mặt kẻ khác.Nhược Nhiên cúi thấp đầu, cẩn thận uống nước trái cây."Cô chưa từng ăn beaktast?" Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hỏi.Nhược Nhiên gật đầu, cô làm gì có tiền tới những nơi sang trọng thế này ăn beaktast.Tư Đồ Hiên Nhiên bật cười một tiếng.Nhước Nhiên nghe âm thanh đó cực kỳ chói tai, cô ngẩng đầu lên, nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Tôi không giống anh, sinh ra đã là người giàu có!"Những lời nói này củaNhược Nhiên mang theo hàm ý châm chọc.Tư Đồ Hiên Nhiên làm sao có thể nghe không hiểu, hắn giương mắt lên, hung hăng liếc nhìn Nhược Nhiên."Tiểu thư, đồ ăn của cô!" Người phục vụ bưng thịt bò đã được làm chín lên rất nhanh.Tiện thể còn đem một bộ dao nĩa mới ra cho cô.Nhược Nhiên dùng dao nĩa cắt miếng thịt bò ra, thấy không còn tơ máu, lúc này mới hài lòng ăn.Cô gái chết tiệt! Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn nhìn Nhược Nhiên. Cũng không nói thêm lời nào nữa.Khi hai người ăn xong cơm là sáu giờ chiều.Từ nhà hàng đi ra, khí trời bên ngoài lạnh hơn, trên người cô vẫn khoác áo của Tư Đồ Hiên Nhiên nhưng vì lạnh Nhược Nhiên vẫn bị hắt xì.Ngồi vào trong xe, hai người đi đến bữa tiệc.Trước đó, Nhược Nhiên đã nghe Tư Đồ Hiên Nhiên nói về tiệc rượu hôm nay là của thương nghiệp, vì vậy có rất nhiều kí giả ở đó.Nhược Nhiên nhẹ nhàng khịt mũi, Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn mở mắt nhìn cô."Bị cảm?" Giọng nói lạnh lùng, một chút hàm ý quan tâm cũng không có."Không, tôi không sao." Nhược Nhiên nhẹ nhàng day chóp mũi của mình.Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không hỏi thêm nữa, nhắm mắt lại, ánh mắt lạnh nhạt không thèm đảo qua nhìn Nhược Nhiên một cái dù chỉ là liếc mắt.Hơn mười phút sau, tài xế dừng xe ở trước của Hạ gia, Tư Đồ Hiên Nhiên bước xuống xe, sau đó thay Nhược Nhiên mở cửa xe ra.Đối với tất cả những người trước mặt, biểu hiện của Tư Đồ Hiên Nhiên luôn dịu dàng chằm sóc cô.Nhược Nhiên cởi áo khoác của Tư Đồ Hiên Nhiên ra, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt như diễn viên.
______________________________________
Convert+ Beta: Mã Mã
Editor: Phong
Thấy mấy người kia dùng ánh mắt cười nhạo nhìn Nhược Nhiên, khuôn mặt tuấn mĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên nhất thời trở nên âm trầm, ánh mắt sắc bén nhườm về phía bọn họ.
Mấy người kia nhìn vậy thì liền đổi sắc, nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác.
Nực cười, thiếu phu nhân của Tư Đồ gia thiếu là vợ hắn thì chỉ được nhìn sắc mặt hắn, tại sao phải quan tâm tới sắc mặt kẻ khác.
Nhược Nhiên cúi thấp đầu, cẩn thận uống nước trái cây.
"Cô chưa từng ăn beaktast?" Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hỏi.
Nhược Nhiên gật đầu, cô làm gì có tiền tới những nơi sang trọng thế này ăn beaktast.
Tư Đồ Hiên Nhiên bật cười một tiếng.
Nhước Nhiên nghe âm thanh đó cực kỳ chói tai, cô ngẩng đầu lên, nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Tôi không giống anh, sinh ra đã là người giàu có!"
Những lời nói này củaNhược Nhiên mang theo hàm ý châm chọc.
Tư Đồ Hiên Nhiên làm sao có thể nghe không hiểu, hắn giương mắt lên, hung hăng liếc nhìn Nhược Nhiên.
"Tiểu thư, đồ ăn của cô!" Người phục vụ bưng thịt bò đã được làm chín lên rất nhanh.
Tiện thể còn đem một bộ dao nĩa mới ra cho cô.
Nhược Nhiên dùng dao nĩa cắt miếng thịt bò ra, thấy không còn tơ máu, lúc này mới hài lòng ăn.
Cô gái chết tiệt! Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn nhìn Nhược Nhiên. Cũng không nói thêm lời nào nữa.
Khi hai người ăn xong cơm là sáu giờ chiều.
Từ nhà hàng đi ra, khí trời bên ngoài lạnh hơn, trên người cô vẫn khoác áo của Tư Đồ Hiên Nhiên nhưng vì lạnh Nhược Nhiên vẫn bị hắt xì.
Ngồi vào trong xe, hai người đi đến bữa tiệc.
Trước đó, Nhược Nhiên đã nghe Tư Đồ Hiên Nhiên nói về tiệc rượu hôm nay là của thương nghiệp, vì vậy có rất nhiều kí giả ở đó.
Nhược Nhiên nhẹ nhàng khịt mũi, Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn mở mắt nhìn cô.
"Bị cảm?" Giọng nói lạnh lùng, một chút hàm ý quan tâm cũng không có.
"Không, tôi không sao." Nhược Nhiên nhẹ nhàng day chóp mũi của mình.
Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không hỏi thêm nữa, nhắm mắt lại, ánh mắt lạnh nhạt không thèm đảo qua nhìn Nhược Nhiên một cái dù chỉ là liếc mắt.
Hơn mười phút sau, tài xế dừng xe ở trước của Hạ gia, Tư Đồ Hiên Nhiên bước xuống xe, sau đó thay Nhược Nhiên mở cửa xe ra.
Đối với tất cả những người trước mặt, biểu hiện của Tư Đồ Hiên Nhiên luôn dịu dàng chằm sóc cô.
Nhược Nhiên cởi áo khoác của Tư Đồ Hiên Nhiên ra, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt như diễn viên.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: PhongThấy mấy người kia dùng ánh mắt cười nhạo nhìn Nhược Nhiên, khuôn mặt tuấn mĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên nhất thời trở nên âm trầm, ánh mắt sắc bén nhườm về phía bọn họ.Mấy người kia nhìn vậy thì liền đổi sắc, nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác.Nực cười, thiếu phu nhân của Tư Đồ gia thiếu là vợ hắn thì chỉ được nhìn sắc mặt hắn, tại sao phải quan tâm tới sắc mặt kẻ khác.Nhược Nhiên cúi thấp đầu, cẩn thận uống nước trái cây."Cô chưa từng ăn beaktast?" Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hỏi.Nhược Nhiên gật đầu, cô làm gì có tiền tới những nơi sang trọng thế này ăn beaktast.Tư Đồ Hiên Nhiên bật cười một tiếng.Nhước Nhiên nghe âm thanh đó cực kỳ chói tai, cô ngẩng đầu lên, nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Tôi không giống anh, sinh ra đã là người giàu có!"Những lời nói này củaNhược Nhiên mang theo hàm ý châm chọc.Tư Đồ Hiên Nhiên làm sao có thể nghe không hiểu, hắn giương mắt lên, hung hăng liếc nhìn Nhược Nhiên."Tiểu thư, đồ ăn của cô!" Người phục vụ bưng thịt bò đã được làm chín lên rất nhanh.Tiện thể còn đem một bộ dao nĩa mới ra cho cô.Nhược Nhiên dùng dao nĩa cắt miếng thịt bò ra, thấy không còn tơ máu, lúc này mới hài lòng ăn.Cô gái chết tiệt! Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn nhìn Nhược Nhiên. Cũng không nói thêm lời nào nữa.Khi hai người ăn xong cơm là sáu giờ chiều.Từ nhà hàng đi ra, khí trời bên ngoài lạnh hơn, trên người cô vẫn khoác áo của Tư Đồ Hiên Nhiên nhưng vì lạnh Nhược Nhiên vẫn bị hắt xì.Ngồi vào trong xe, hai người đi đến bữa tiệc.Trước đó, Nhược Nhiên đã nghe Tư Đồ Hiên Nhiên nói về tiệc rượu hôm nay là của thương nghiệp, vì vậy có rất nhiều kí giả ở đó.Nhược Nhiên nhẹ nhàng khịt mũi, Tư Đồ Hiên Nhiên bất mãn mở mắt nhìn cô."Bị cảm?" Giọng nói lạnh lùng, một chút hàm ý quan tâm cũng không có."Không, tôi không sao." Nhược Nhiên nhẹ nhàng day chóp mũi của mình.Tư Đồ Hiên Nhiên cũng không hỏi thêm nữa, nhắm mắt lại, ánh mắt lạnh nhạt không thèm đảo qua nhìn Nhược Nhiên một cái dù chỉ là liếc mắt.Hơn mười phút sau, tài xế dừng xe ở trước của Hạ gia, Tư Đồ Hiên Nhiên bước xuống xe, sau đó thay Nhược Nhiên mở cửa xe ra.Đối với tất cả những người trước mặt, biểu hiện của Tư Đồ Hiên Nhiên luôn dịu dàng chằm sóc cô.Nhược Nhiên cởi áo khoác của Tư Đồ Hiên Nhiên ra, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt như diễn viên.