____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 107: Đây là tình huống gì!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãTư Đồ Dật nhìn bóng lưng Nhược Nhiên, mái tóc dài hơi rối, khuôn mặt hiện lên một nụ cười xấu xa."Bảo Bối, vào phòng chờ anh!" Tư Đồ Dật kéo người phụ nữ đang dính trên người hắn ra.Cô gái yêu mị có chút bất mãn, ả hôn Tư Đồ Dật một cái rồi xoay người lên lầu.Tư Đồ Dật thu quần áo tắm của mình, bất cần, cợt nhả đi tới chỗ ghế salon mà Nhược Nhiên đang ngồi."Cô chính là chị dâu của tôi?" Tư Đồ Dật ngồi đối diện Nhược Nhiên, nhìn cô và huýt sáo.Nhược Nhiên ngẩng đầu, lễ phép nhìn Tư Đồ Dật.Lúc cô nhìn thấy khuôn mặt hắn, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, phải nói rằng, anh ta thật đẹp trai.Giống như một người con lai, cặp mắt thâm thúy mang theo ánh sáng mê người, đường nét rõ ràng, mái tóc hơi rối rủ xuống trán.Nhưng kỳ lạ nhất vẫn là, cặp mắt cậu ta màu xanh lam, mẹ cậu ta là người ngoại quốc sao.Trên khuôn mặt mang theo nụ cười xấu xa, kiệt ngạo, động tác bất cần, không thể che hết khí phách quý tộc.Không thể không nói, chính bề ngoài, phong cách này của Tư Đồ Dật khiến những cô gái mất hồn.Hoàn toàn khác hẳn với khí chất của Tư Đồ Hiên Nhiên.Tư Đồ Hiên Nhiên đẹp trai mà trầm ổn, còn cậu nhóc này thì kiệt ngạo, xấu xa, hoàn toàn khác hẳn."Cậu có thể gọi tôi là Trầm Nhược Nhiên!" Nhược Nhiên có chút ngạc nhiên, lấy lại tinh thần, lễ phép cười nói.Lúc Nhược Nhiên lẳng lặng đánh giá cậu ta, Tư Đồ Dật cười xấu xa, cũng đánh giá Nhược Nhiên.Cô gái này không tệ, ừ, vóc người vậy còn có thể coi được, so với những mỹ nữ tóc vàng kia thì cô có vẻ tươt mát hơn.Tư Đồ Dật vuốt vuốt mái tóc ướt, cười nói: "Tư Đồ Dật."Nhược Nhiên gật đầu, trong lòng lại bỉu môi, đây là tình huống gì, cô chưa bao giờ giới thiệu mình với chú em nào trong phòng khách thế này.Hơn nữa cậu ta lại còn mặc áo tắm.Thật là...Lúc Nhược Nhiên đang bối dối, thì có tiếng xe truyền vào từ bên ngoài biệt thự.Là Tư Đồ Hiên Nhiên trở về.Nhược Nhiên và Tư Đồ Dật đều quay đầu nhìn ra, quả nhiên, có một người mặc tây trang, sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng đi đến.Liếc mắt nhìn Tư Đồ Dật ngồi trên ghế solon, trong đôi mắt hắn hiện lên ý cười rồi lại nghiêm mặt.
______________________________________
Convert+ Editor: Mã Mã
Tư Đồ Dật nhìn bóng lưng Nhược Nhiên, mái tóc dài hơi rối, khuôn mặt hiện lên một nụ cười xấu xa.
"Bảo Bối, vào phòng chờ anh!" Tư Đồ Dật kéo người phụ nữ đang dính trên người hắn ra.
Cô gái yêu mị có chút bất mãn, ả hôn Tư Đồ Dật một cái rồi xoay người lên lầu.
Tư Đồ Dật thu quần áo tắm của mình, bất cần, cợt nhả đi tới chỗ ghế salon mà Nhược Nhiên đang ngồi.
"Cô chính là chị dâu của tôi?" Tư Đồ Dật ngồi đối diện Nhược Nhiên, nhìn cô và huýt sáo.
Nhược Nhiên ngẩng đầu, lễ phép nhìn Tư Đồ Dật.
Lúc cô nhìn thấy khuôn mặt hắn, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, phải nói rằng, anh ta thật đẹp trai.
Giống như một người con lai, cặp mắt thâm thúy mang theo ánh sáng mê người, đường nét rõ ràng, mái tóc hơi rối rủ xuống trán.
Nhưng kỳ lạ nhất vẫn là, cặp mắt cậu ta màu xanh lam, mẹ cậu ta là người ngoại quốc sao.
Trên khuôn mặt mang theo nụ cười xấu xa, kiệt ngạo, động tác bất cần, không thể che hết khí phách quý tộc.
Không thể không nói, chính bề ngoài, phong cách này của Tư Đồ Dật khiến những cô gái mất hồn.
Hoàn toàn khác hẳn với khí chất của Tư Đồ Hiên Nhiên.
Tư Đồ Hiên Nhiên đẹp trai mà trầm ổn, còn cậu nhóc này thì kiệt ngạo, xấu xa, hoàn toàn khác hẳn.
"Cậu có thể gọi tôi là Trầm Nhược Nhiên!" Nhược Nhiên có chút ngạc nhiên, lấy lại tinh thần, lễ phép cười nói.
Lúc Nhược Nhiên lẳng lặng đánh giá cậu ta, Tư Đồ Dật cười xấu xa, cũng đánh giá Nhược Nhiên.
Cô gái này không tệ, ừ, vóc người vậy còn có thể coi được, so với những mỹ nữ tóc vàng kia thì cô có vẻ tươt mát hơn.
Tư Đồ Dật vuốt vuốt mái tóc ướt, cười nói: "Tư Đồ Dật."
Nhược Nhiên gật đầu, trong lòng lại bỉu môi, đây là tình huống gì, cô chưa bao giờ giới thiệu mình với chú em nào trong phòng khách thế này.
Hơn nữa cậu ta lại còn mặc áo tắm.
Thật là...
Lúc Nhược Nhiên đang bối dối, thì có tiếng xe truyền vào từ bên ngoài biệt thự.
Là Tư Đồ Hiên Nhiên trở về.
Nhược Nhiên và Tư Đồ Dật đều quay đầu nhìn ra, quả nhiên, có một người mặc tây trang, sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng đi đến.
Liếc mắt nhìn Tư Đồ Dật ngồi trên ghế solon, trong đôi mắt hắn hiện lên ý cười rồi lại nghiêm mặt.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãTư Đồ Dật nhìn bóng lưng Nhược Nhiên, mái tóc dài hơi rối, khuôn mặt hiện lên một nụ cười xấu xa."Bảo Bối, vào phòng chờ anh!" Tư Đồ Dật kéo người phụ nữ đang dính trên người hắn ra.Cô gái yêu mị có chút bất mãn, ả hôn Tư Đồ Dật một cái rồi xoay người lên lầu.Tư Đồ Dật thu quần áo tắm của mình, bất cần, cợt nhả đi tới chỗ ghế salon mà Nhược Nhiên đang ngồi."Cô chính là chị dâu của tôi?" Tư Đồ Dật ngồi đối diện Nhược Nhiên, nhìn cô và huýt sáo.Nhược Nhiên ngẩng đầu, lễ phép nhìn Tư Đồ Dật.Lúc cô nhìn thấy khuôn mặt hắn, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, phải nói rằng, anh ta thật đẹp trai.Giống như một người con lai, cặp mắt thâm thúy mang theo ánh sáng mê người, đường nét rõ ràng, mái tóc hơi rối rủ xuống trán.Nhưng kỳ lạ nhất vẫn là, cặp mắt cậu ta màu xanh lam, mẹ cậu ta là người ngoại quốc sao.Trên khuôn mặt mang theo nụ cười xấu xa, kiệt ngạo, động tác bất cần, không thể che hết khí phách quý tộc.Không thể không nói, chính bề ngoài, phong cách này của Tư Đồ Dật khiến những cô gái mất hồn.Hoàn toàn khác hẳn với khí chất của Tư Đồ Hiên Nhiên.Tư Đồ Hiên Nhiên đẹp trai mà trầm ổn, còn cậu nhóc này thì kiệt ngạo, xấu xa, hoàn toàn khác hẳn."Cậu có thể gọi tôi là Trầm Nhược Nhiên!" Nhược Nhiên có chút ngạc nhiên, lấy lại tinh thần, lễ phép cười nói.Lúc Nhược Nhiên lẳng lặng đánh giá cậu ta, Tư Đồ Dật cười xấu xa, cũng đánh giá Nhược Nhiên.Cô gái này không tệ, ừ, vóc người vậy còn có thể coi được, so với những mỹ nữ tóc vàng kia thì cô có vẻ tươt mát hơn.Tư Đồ Dật vuốt vuốt mái tóc ướt, cười nói: "Tư Đồ Dật."Nhược Nhiên gật đầu, trong lòng lại bỉu môi, đây là tình huống gì, cô chưa bao giờ giới thiệu mình với chú em nào trong phòng khách thế này.Hơn nữa cậu ta lại còn mặc áo tắm.Thật là...Lúc Nhược Nhiên đang bối dối, thì có tiếng xe truyền vào từ bên ngoài biệt thự.Là Tư Đồ Hiên Nhiên trở về.Nhược Nhiên và Tư Đồ Dật đều quay đầu nhìn ra, quả nhiên, có một người mặc tây trang, sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng đi đến.Liếc mắt nhìn Tư Đồ Dật ngồi trên ghế solon, trong đôi mắt hắn hiện lên ý cười rồi lại nghiêm mặt.