____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 112: Cô gái này có mưu đồ
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Tôi nói, tôi thật chưa bao giờ đeo thứ này." Nhược Nhiên nhẹ nhàng trả chiếc hộp, rồi nói lại.Cô có ý gì? Cự tuyệt sao?Chết tiệt, lập tức, cơn tức giận trong lòng Tư Đồ Hiên Nhiên xông lên tận óc, hắn cảm thấy tấm lòng của mình bị đang bị chà đạp.Bỗng nhiên, hắn đứng thẳng dậy, khóe môi châm chọc, nhìn lướt qua món đồ mà Nhược Nhiên đang cầm trên tay."Nếu không đeo thì vứt đi!" Nói xong, Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hất cánh tay Nhược Nhiên, khiến món đồ kia bị rơi xuống đất.Hắn chăm chú nhìn Nhược Nhiên, lạnh lùng cười một tiếng, rồi xoay người rời đi.Trên bóng lưng đĩnh đạc của Tư Đồ Hiên Nhiên mang theo hơi thở lạnh thấu xương, đi lên lầu ba.Hắn bị quỷ nhập sao, sao lại tự mình mua dây chuyền cho cô để rước lấy nhục, đáng ghét, cô gài này đúng là có mưu đồ.Không có hắn còn vui vẻ tới trưa, CMN!Tư Đồ Hiên Nhiên lên lầu ba, tức giận nện một đấm vào tường.Trầm Nhược Nhiên, tôi thật muốn b*p ch*t cô mà!Nhược Nhiên ngạc nhiên, nhìn cánh tay mình bị Tư Đồ Hiên Nhiên hất ra, còn món đồ trang sức kia như một thứ bị bỏ đi.Vẻ mặt vừa rồi của Tư Đồ Hiên Nhiên là gì, Nhược Nhiên không hiểu nổi. =.=”Cô cũng chỉ nói sự thật với anh ta thôi mà, cô thật chưa bao giờ đeo thứ thế này, hơn nữa, ngay cả nhẫn cô cũng không đeo.Tư Đồ Hiên Nhiên phát hỏa gì chứ?Nhược Nhiên khó hiểu, nhìn cái hộp trên mặt đất, nhẹ nhàng khom lưng xuống nhặt.Xoay người, cô đi vào phòng.Ngồi cạnh bàn, cô để chiếc hộp đỏ đó vào ngăn kéo thứ nhất.Lúc làm động tác này, Nhược Nhiên cũng không biết tại sao, chẳng qua chỉ cất nó đi, mà không muốn vứt nó.
______________________________________
Convert+ Editor: Mã Mã
"Tôi nói, tôi thật chưa bao giờ đeo thứ này." Nhược Nhiên nhẹ nhàng trả chiếc hộp, rồi nói lại.
Cô có ý gì? Cự tuyệt sao?
Chết tiệt, lập tức, cơn tức giận trong lòng Tư Đồ Hiên Nhiên xông lên tận óc, hắn cảm thấy tấm lòng của mình bị đang bị chà đạp.
Bỗng nhiên, hắn đứng thẳng dậy, khóe môi châm chọc, nhìn lướt qua món đồ mà Nhược Nhiên đang cầm trên tay.
"Nếu không đeo thì vứt đi!" Nói xong, Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hất cánh tay Nhược Nhiên, khiến món đồ kia bị rơi xuống đất.
Hắn chăm chú nhìn Nhược Nhiên, lạnh lùng cười một tiếng, rồi xoay người rời đi.
Trên bóng lưng đĩnh đạc của Tư Đồ Hiên Nhiên mang theo hơi thở lạnh thấu xương, đi lên lầu ba.
Hắn bị quỷ nhập sao, sao lại tự mình mua dây chuyền cho cô để rước lấy nhục, đáng ghét, cô gài này đúng là có mưu đồ.
Không có hắn còn vui vẻ tới trưa, CMN!
Tư Đồ Hiên Nhiên lên lầu ba, tức giận nện một đấm vào tường.
Trầm Nhược Nhiên, tôi thật muốn b*p ch*t cô mà!
Nhược Nhiên ngạc nhiên, nhìn cánh tay mình bị Tư Đồ Hiên Nhiên hất ra, còn món đồ trang sức kia như một thứ bị bỏ đi.
Vẻ mặt vừa rồi của Tư Đồ Hiên Nhiên là gì, Nhược Nhiên không hiểu nổi. =.=”
Cô cũng chỉ nói sự thật với anh ta thôi mà, cô thật chưa bao giờ đeo thứ thế này, hơn nữa, ngay cả nhẫn cô cũng không đeo.
Tư Đồ Hiên Nhiên phát hỏa gì chứ?
Nhược Nhiên khó hiểu, nhìn cái hộp trên mặt đất, nhẹ nhàng khom lưng xuống nhặt.
Xoay người, cô đi vào phòng.
Ngồi cạnh bàn, cô để chiếc hộp đỏ đó vào ngăn kéo thứ nhất.
Lúc làm động tác này, Nhược Nhiên cũng không biết tại sao, chẳng qua chỉ cất nó đi, mà không muốn vứt nó.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Tôi nói, tôi thật chưa bao giờ đeo thứ này." Nhược Nhiên nhẹ nhàng trả chiếc hộp, rồi nói lại.Cô có ý gì? Cự tuyệt sao?Chết tiệt, lập tức, cơn tức giận trong lòng Tư Đồ Hiên Nhiên xông lên tận óc, hắn cảm thấy tấm lòng của mình bị đang bị chà đạp.Bỗng nhiên, hắn đứng thẳng dậy, khóe môi châm chọc, nhìn lướt qua món đồ mà Nhược Nhiên đang cầm trên tay."Nếu không đeo thì vứt đi!" Nói xong, Tư Đồ Hiên Nhiên lạnh lùng hất cánh tay Nhược Nhiên, khiến món đồ kia bị rơi xuống đất.Hắn chăm chú nhìn Nhược Nhiên, lạnh lùng cười một tiếng, rồi xoay người rời đi.Trên bóng lưng đĩnh đạc của Tư Đồ Hiên Nhiên mang theo hơi thở lạnh thấu xương, đi lên lầu ba.Hắn bị quỷ nhập sao, sao lại tự mình mua dây chuyền cho cô để rước lấy nhục, đáng ghét, cô gài này đúng là có mưu đồ.Không có hắn còn vui vẻ tới trưa, CMN!Tư Đồ Hiên Nhiên lên lầu ba, tức giận nện một đấm vào tường.Trầm Nhược Nhiên, tôi thật muốn b*p ch*t cô mà!Nhược Nhiên ngạc nhiên, nhìn cánh tay mình bị Tư Đồ Hiên Nhiên hất ra, còn món đồ trang sức kia như một thứ bị bỏ đi.Vẻ mặt vừa rồi của Tư Đồ Hiên Nhiên là gì, Nhược Nhiên không hiểu nổi. =.=”Cô cũng chỉ nói sự thật với anh ta thôi mà, cô thật chưa bao giờ đeo thứ thế này, hơn nữa, ngay cả nhẫn cô cũng không đeo.Tư Đồ Hiên Nhiên phát hỏa gì chứ?Nhược Nhiên khó hiểu, nhìn cái hộp trên mặt đất, nhẹ nhàng khom lưng xuống nhặt.Xoay người, cô đi vào phòng.Ngồi cạnh bàn, cô để chiếc hộp đỏ đó vào ngăn kéo thứ nhất.Lúc làm động tác này, Nhược Nhiên cũng không biết tại sao, chẳng qua chỉ cất nó đi, mà không muốn vứt nó.