Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 148: Có gì mà xấu hổ dữ vậy!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ____________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Hai người... yêu nhau sao?" Hắn nhìn tư thế của hai người, cười mập mờ."PHỐC... " Nhược Nhiên phù ra một cái, tí thì chết sặc, bối rối không biết như thế nào cho phải.Cả người đều đỏ lên giống như một con tôm, hết lần này tới lần khác đều bị Tư Đồ Hiên Nhiên ôm chặt vào người, cô giãy dụa không ra, xấu hổ vô cùng.Chẳng còn cách nào cô đành kéo chăn lên phủ qua đầu mình, giống hệt đà điểu!Trời ạ, Tư Đồ Dật này đúng là mỏ quạ đen, nói gì vậy chứ!Sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên bình tĩnh, chẳng thèm coi ai ra gì mà cứ ôm Nhược Nhiên.Mỏ quạ đen Tư Đồ Dật đáng ghét!"Tư Đồ Dật, em nên đi ra rồi!" Hắn bất mãn chau lông mày, cảm thấy Nhược Nhiên ở trong lòng mình đang xấu hổ sắp chết."Được rồi, hai người tiếp tục đi!" Tư Đồ Dật xòe tay nhún vai, nhìn hai người rồi đột nhiên đi ra khỏi cửa.Nhược Nhiên co rúc vào bên trong, tay nắm chặt chăn, một lúc lâu sau, giọng nói rầu rĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên truyền tới."Còn trốn gì nữa, nó đi rồi!" Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn Nhược Nhiên khom người thành một cục, buồn cười nói.Thật không ngờ, cô gái này có gì mà lại xấu hổ dữ vậy!Một lúc lâu, Nhược Nhiên mới từ từ ló đầu ra, phát hiện Tư Đồ Dật đã đi thật.Nhưng nét ửng đỏ trên mặt vẫn không giảm bớt, hờn dỗi kéo chăn: "Tư Đồ Dật này thật đáng ghét!"Thấy vẻ tức giận ngượng ngùng không chịu nổi giống như một con mèo nhỏ cáu kỉnh, không có chút uy h**p, mà chỉ giương nanh múa vuốt của cô, khiến cho người ta thật muốn vật cô xuống đất!Bỗng nhiên Tư Đồ Hiên Nhiên siết chặt hai tay mình, nhẹ nhàng ôm Nhược Nhiên vào lòng mình."Anh... " Nhược Nhiên kinh ngạc khẽ nhích đầu về đằng sau, nhìn về phía Tư Đồ Hiên Nhiên."Ưm..." Bỗng nhiên môi bị đè, Nhược Nhiên vừa định giãy dụa, thì ngay sau đó, một tiếng "A..." kêu nhỏ, đau tới mức ch** n**c mắt.Thật ra thì, vừa rồi Tư Đồ Hiên Nhiên đè lên môi cô, nhưng không phải là hôn mà là đang cắn nhẹ."Anh điên rồi sao?" Xoa xoa khóe đôi môi đau của mình, Nhược Nhiên bất mãn nói nhẹ, nhìn kẻ đầu sỏ gây tội.sp: Mỗi chương 147,146,145 được 10 sao mai lại đăng tiếp nha!

____________________________________

Convert+ Editor: Mã Mã

"Hai người... yêu nhau sao?" Hắn nhìn tư thế của hai người, cười mập mờ.

"PHỐC... " Nhược Nhiên phù ra một cái, tí thì chết sặc, bối rối không biết như thế nào cho phải.

Cả người đều đỏ lên giống như một con tôm, hết lần này tới lần khác đều bị Tư Đồ Hiên Nhiên ôm chặt vào người, cô giãy dụa không ra, xấu hổ vô cùng.

Chẳng còn cách nào cô đành kéo chăn lên phủ qua đầu mình, giống hệt đà điểu!

Trời ạ, Tư Đồ Dật này đúng là mỏ quạ đen, nói gì vậy chứ!

Sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên bình tĩnh, chẳng thèm coi ai ra gì mà cứ ôm Nhược Nhiên.

Mỏ quạ đen Tư Đồ Dật đáng ghét!

"Tư Đồ Dật, em nên đi ra rồi!" Hắn bất mãn chau lông mày, cảm thấy Nhược Nhiên ở trong lòng mình đang xấu hổ sắp chết.

"Được rồi, hai người tiếp tục đi!" Tư Đồ Dật xòe tay nhún vai, nhìn hai người rồi đột nhiên đi ra khỏi cửa.

Nhược Nhiên co rúc vào bên trong, tay nắm chặt chăn, một lúc lâu sau, giọng nói rầu rĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên truyền tới.

"Còn trốn gì nữa, nó đi rồi!" Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn Nhược Nhiên khom người thành một cục, buồn cười nói.

Thật không ngờ, cô gái này có gì mà lại xấu hổ dữ vậy!

Một lúc lâu, Nhược Nhiên mới từ từ ló đầu ra, phát hiện Tư Đồ Dật đã đi thật.

Nhưng nét ửng đỏ trên mặt vẫn không giảm bớt, hờn dỗi kéo chăn: "Tư Đồ Dật này thật đáng ghét!"

Thấy vẻ tức giận ngượng ngùng không chịu nổi giống như một con mèo nhỏ cáu kỉnh, không có chút uy h**p, mà chỉ giương nanh múa vuốt của cô, khiến cho người ta thật muốn vật cô xuống đất!

Bỗng nhiên Tư Đồ Hiên Nhiên siết chặt hai tay mình, nhẹ nhàng ôm Nhược Nhiên vào lòng mình.

"Anh... " Nhược Nhiên kinh ngạc khẽ nhích đầu về đằng sau, nhìn về phía Tư Đồ Hiên Nhiên.

"Ưm..." Bỗng nhiên môi bị đè, Nhược Nhiên vừa định giãy dụa, thì ngay sau đó, một tiếng "A..." kêu nhỏ, đau tới mức ch** n**c mắt.

Thật ra thì, vừa rồi Tư Đồ Hiên Nhiên đè lên môi cô, nhưng không phải là hôn mà là đang cắn nhẹ.

"Anh điên rồi sao?" Xoa xoa khóe đôi môi đau của mình, Nhược Nhiên bất mãn nói nhẹ, nhìn kẻ đầu sỏ gây tội.

sp: Mỗi chương 147,146,145 được 10 sao mai lại đăng tiếp nha!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ____________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Hai người... yêu nhau sao?" Hắn nhìn tư thế của hai người, cười mập mờ."PHỐC... " Nhược Nhiên phù ra một cái, tí thì chết sặc, bối rối không biết như thế nào cho phải.Cả người đều đỏ lên giống như một con tôm, hết lần này tới lần khác đều bị Tư Đồ Hiên Nhiên ôm chặt vào người, cô giãy dụa không ra, xấu hổ vô cùng.Chẳng còn cách nào cô đành kéo chăn lên phủ qua đầu mình, giống hệt đà điểu!Trời ạ, Tư Đồ Dật này đúng là mỏ quạ đen, nói gì vậy chứ!Sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên bình tĩnh, chẳng thèm coi ai ra gì mà cứ ôm Nhược Nhiên.Mỏ quạ đen Tư Đồ Dật đáng ghét!"Tư Đồ Dật, em nên đi ra rồi!" Hắn bất mãn chau lông mày, cảm thấy Nhược Nhiên ở trong lòng mình đang xấu hổ sắp chết."Được rồi, hai người tiếp tục đi!" Tư Đồ Dật xòe tay nhún vai, nhìn hai người rồi đột nhiên đi ra khỏi cửa.Nhược Nhiên co rúc vào bên trong, tay nắm chặt chăn, một lúc lâu sau, giọng nói rầu rĩ của Tư Đồ Hiên Nhiên truyền tới."Còn trốn gì nữa, nó đi rồi!" Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn Nhược Nhiên khom người thành một cục, buồn cười nói.Thật không ngờ, cô gái này có gì mà lại xấu hổ dữ vậy!Một lúc lâu, Nhược Nhiên mới từ từ ló đầu ra, phát hiện Tư Đồ Dật đã đi thật.Nhưng nét ửng đỏ trên mặt vẫn không giảm bớt, hờn dỗi kéo chăn: "Tư Đồ Dật này thật đáng ghét!"Thấy vẻ tức giận ngượng ngùng không chịu nổi giống như một con mèo nhỏ cáu kỉnh, không có chút uy h**p, mà chỉ giương nanh múa vuốt của cô, khiến cho người ta thật muốn vật cô xuống đất!Bỗng nhiên Tư Đồ Hiên Nhiên siết chặt hai tay mình, nhẹ nhàng ôm Nhược Nhiên vào lòng mình."Anh... " Nhược Nhiên kinh ngạc khẽ nhích đầu về đằng sau, nhìn về phía Tư Đồ Hiên Nhiên."Ưm..." Bỗng nhiên môi bị đè, Nhược Nhiên vừa định giãy dụa, thì ngay sau đó, một tiếng "A..." kêu nhỏ, đau tới mức ch** n**c mắt.Thật ra thì, vừa rồi Tư Đồ Hiên Nhiên đè lên môi cô, nhưng không phải là hôn mà là đang cắn nhẹ."Anh điên rồi sao?" Xoa xoa khóe đôi môi đau của mình, Nhược Nhiên bất mãn nói nhẹ, nhìn kẻ đầu sỏ gây tội.sp: Mỗi chương 147,146,145 được 10 sao mai lại đăng tiếp nha!

Chương 148: Có gì mà xấu hổ dữ vậy!