____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 180: Không nhìn lén đâu!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã MãTư Đồ Dật gật đầu, cười nói: " Đúng, phòng của tôi."Phòng này rộng rãi, đúng phong cách phòng đàn ông, trang trí mang đầy hơi thở nam tính, lấy màu xám làm nền tảng, đường nét cứng rắn mạnh mẽ.Gian phòng không chỉ đầy đủ dụng cụ mà còn được quét dọn không nhiễm hạt bụi nào, thật giống như có người tới quét dọn đúng giờ.Nhược Như nghi hoặc nhìn Tư Đồ Dật, thấp giọng nói: "Anh có chỗ ở của mình thì tại sao lại ở tại biệt thự Tư Đồ gia ."Tư Đồ Dật đi vào bên trong nhà tìm kiếm quần áo, cười nói: " Tôi có nhiều chỗ ở nhưng không có nghĩa là ở nào cũng tốt."Nhược Nhiên liếc Tư Đồ Dật một cái, lúc này, Tư Đồ Dật lấy một bộ quần áo nam trong phòng đưa cho Nhược Nhiên: "Phòng tắm ở bên kia, chị vào tắm trước đi, tôi chuẩn bị cho chị một ít thuốc cảm."Nhìn quần áo trên tay Tư Đồ Dật, Nhược Nhiên hơi mất tự nhiên, tuy ngượng tới mức mặt đỏ ửng nhưng vẫn nhận lấy.Thấy Nhược Nhiên xấu hổ, Tư Đồ Dật cợt nhả nói: “Yên tâm đi. quần áo rất sạch sẽ, huống chi tôi cũng không nhìn lén.”Tư Đồ Dật nhìn Nhược Nhiên đi vào phòng tắm, khóe môi giấu đi nụ cười cợt nhả, lộ ra tia đau lòng. Sao cô lại chật vật như vậy, trên mặt còn mang theo vẻ thương tâm. Nghĩ tới đây, ánh mắt Tư Đồ Dật chuyển lạnh, chẳng lẽ anh đánh chị sao?Biết tâm trạng Nhược Nhiên không tốt, Tư Đồ Dật lại đeo thêm nụ cười vừa rồi, đợi Nhược Nhiên đi ra ngoài trêu cho cô vui.Tư Đồ Dật không chỉ giúp Nhược Nhiên chuẩn bị ít thuốc cảm, còn làm cho Nhược Nhiên một bát mì nóng hổi trước mặt. Nhược Nhiên tắm rửa xong, đi ra ngoài, đang lau tóc mình thì chợt thấy những thứ trên mặt bàn, hơi sửng sốt, kinh ngạc nói: "Anh còn có thể làm mì à!"Nhìn bàn cơm nóng hôi hổi trước mặt, Nhược Nhiên mấp máy môi, cô cho rằng Tư Đồ Dật là một công tử quần áo lụa là, cả ngày cợt nhả.Không nghĩ tới Tư Đồ Dật còn biết nấu ăn...Nghe thấy Nhược Nhiên nói vậy..., Tư Đồ Dật ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô sau khi tắm rửa, trong đôi mắt lóe lên sự ngạc nhiên.
__________________________________
Convert+ Editor: Mã Mã
Tư Đồ Dật gật đầu, cười nói: " Đúng, phòng của tôi."
Phòng này rộng rãi, đúng phong cách phòng đàn ông, trang trí mang đầy hơi thở nam tính, lấy màu xám làm nền tảng, đường nét cứng rắn mạnh mẽ.
Gian phòng không chỉ đầy đủ dụng cụ mà còn được quét dọn không nhiễm hạt bụi nào, thật giống như có người tới quét dọn đúng giờ.
Nhược Như nghi hoặc nhìn Tư Đồ Dật, thấp giọng nói: "Anh có chỗ ở của mình thì tại sao lại ở tại biệt thự Tư Đồ gia ."
Tư Đồ Dật đi vào bên trong nhà tìm kiếm quần áo, cười nói: " Tôi có nhiều chỗ ở nhưng không có nghĩa là ở nào cũng tốt."
Nhược Nhiên liếc Tư Đồ Dật một cái, lúc này, Tư Đồ Dật lấy một bộ quần áo nam trong phòng đưa cho Nhược Nhiên: "Phòng tắm ở bên kia, chị vào tắm trước đi, tôi chuẩn bị cho chị một ít thuốc cảm."
Nhìn quần áo trên tay Tư Đồ Dật, Nhược Nhiên hơi mất tự nhiên, tuy ngượng tới mức mặt đỏ ửng nhưng vẫn nhận lấy.
Thấy Nhược Nhiên xấu hổ, Tư Đồ Dật cợt nhả nói: “Yên tâm đi. quần áo rất sạch sẽ, huống chi tôi cũng không nhìn lén.”
Tư Đồ Dật nhìn Nhược Nhiên đi vào phòng tắm, khóe môi giấu đi nụ cười cợt nhả, lộ ra tia đau lòng. Sao cô lại chật vật như vậy, trên mặt còn mang theo vẻ thương tâm. Nghĩ tới đây, ánh mắt Tư Đồ Dật chuyển lạnh, chẳng lẽ anh đánh chị sao?
Biết tâm trạng Nhược Nhiên không tốt, Tư Đồ Dật lại đeo thêm nụ cười vừa rồi, đợi Nhược Nhiên đi ra ngoài trêu cho cô vui.
Tư Đồ Dật không chỉ giúp Nhược Nhiên chuẩn bị ít thuốc cảm, còn làm cho Nhược Nhiên một bát mì nóng hổi trước mặt. Nhược Nhiên tắm rửa xong, đi ra ngoài, đang lau tóc mình thì chợt thấy những thứ trên mặt bàn, hơi sửng sốt, kinh ngạc nói: "Anh còn có thể làm mì à!"
Nhìn bàn cơm nóng hôi hổi trước mặt, Nhược Nhiên mấp máy môi, cô cho rằng Tư Đồ Dật là một công tử quần áo lụa là, cả ngày cợt nhả.
Không nghĩ tới Tư Đồ Dật còn biết nấu ăn...
Nghe thấy Nhược Nhiên nói vậy..., Tư Đồ Dật ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô sau khi tắm rửa, trong đôi mắt lóe lên sự ngạc nhiên.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã MãTư Đồ Dật gật đầu, cười nói: " Đúng, phòng của tôi."Phòng này rộng rãi, đúng phong cách phòng đàn ông, trang trí mang đầy hơi thở nam tính, lấy màu xám làm nền tảng, đường nét cứng rắn mạnh mẽ.Gian phòng không chỉ đầy đủ dụng cụ mà còn được quét dọn không nhiễm hạt bụi nào, thật giống như có người tới quét dọn đúng giờ.Nhược Như nghi hoặc nhìn Tư Đồ Dật, thấp giọng nói: "Anh có chỗ ở của mình thì tại sao lại ở tại biệt thự Tư Đồ gia ."Tư Đồ Dật đi vào bên trong nhà tìm kiếm quần áo, cười nói: " Tôi có nhiều chỗ ở nhưng không có nghĩa là ở nào cũng tốt."Nhược Nhiên liếc Tư Đồ Dật một cái, lúc này, Tư Đồ Dật lấy một bộ quần áo nam trong phòng đưa cho Nhược Nhiên: "Phòng tắm ở bên kia, chị vào tắm trước đi, tôi chuẩn bị cho chị một ít thuốc cảm."Nhìn quần áo trên tay Tư Đồ Dật, Nhược Nhiên hơi mất tự nhiên, tuy ngượng tới mức mặt đỏ ửng nhưng vẫn nhận lấy.Thấy Nhược Nhiên xấu hổ, Tư Đồ Dật cợt nhả nói: “Yên tâm đi. quần áo rất sạch sẽ, huống chi tôi cũng không nhìn lén.”Tư Đồ Dật nhìn Nhược Nhiên đi vào phòng tắm, khóe môi giấu đi nụ cười cợt nhả, lộ ra tia đau lòng. Sao cô lại chật vật như vậy, trên mặt còn mang theo vẻ thương tâm. Nghĩ tới đây, ánh mắt Tư Đồ Dật chuyển lạnh, chẳng lẽ anh đánh chị sao?Biết tâm trạng Nhược Nhiên không tốt, Tư Đồ Dật lại đeo thêm nụ cười vừa rồi, đợi Nhược Nhiên đi ra ngoài trêu cho cô vui.Tư Đồ Dật không chỉ giúp Nhược Nhiên chuẩn bị ít thuốc cảm, còn làm cho Nhược Nhiên một bát mì nóng hổi trước mặt. Nhược Nhiên tắm rửa xong, đi ra ngoài, đang lau tóc mình thì chợt thấy những thứ trên mặt bàn, hơi sửng sốt, kinh ngạc nói: "Anh còn có thể làm mì à!"Nhìn bàn cơm nóng hôi hổi trước mặt, Nhược Nhiên mấp máy môi, cô cho rằng Tư Đồ Dật là một công tử quần áo lụa là, cả ngày cợt nhả.Không nghĩ tới Tư Đồ Dật còn biết nấu ăn...Nghe thấy Nhược Nhiên nói vậy..., Tư Đồ Dật ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô sau khi tắm rửa, trong đôi mắt lóe lên sự ngạc nhiên.