Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 183: Anh mua băng vệ sinh giúp tôi đi!!!!!!!!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Là anh đánh chị sao?" Tư Đồ Dật khẽ nhăn mày, nhẹ giọng hỏi.Nhược Nhiên lắc đầu, sau đó nói hết mọi chuyện.Tư Đồ Dật nhíu mày, nghe Nhược Nhiên nói, không khỏi nở nụ cười: "Hóa ra là vậy, chị bị người theo đuổi của bạn trai cũ đánh!"Nhìn Tư Đồ Dật cười, Nhược Nhiên trừng mắt, bất mãn nói: "Còn cười sao?"Thấy Nhược Nhiên giận dỗi, Tư Đồ Dật vội vàng tắt nụ cười của mình: "Không buồn cười, không buồn cười.""Vậy lúc ấy anh Hiên Nhiên ở đâu?" Tư Đồ Dật trừng mắt hỏi.Nhược Nhiên nhún nhún vai, khinh thường đáp: "Ai biết anh ta ở nơi đâu! Chắc là đang ôm người đẹp nào đó rồi!" Nhược Nhiên lười biếng than thở, nhìn đồng hồ một chút.Đã hơn một giờ rồi, hèn chi cảm thấy buồn ngủ như vậy.Thấy Nhược Nhiên mệt mỏi, Tư Đồ Dật đứng lên, chỉ chỉ vào phòng."Tối nay chị vào đó ngủ đi, sáng mai tôi mang quần áo mới vào!" Tư Đồ Dật cười cười.Nhược Nhiên ngáp một cái, gật đầu.Muốn đứng lên, nhưng lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mặt có chút hồng."Sao vậy?" Thấy thế, Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên.Nhược Nhiên nhìn Tư Đồ Dật một cái, khuôn mặt hồng rưc lên.Thấy vừa rồi Nhược Nhiên còn tốt, mà tự nhiên bây giờ lại đỏ mặt, Tư Đồ Dật tò mò đưa tay lên trán Nhược Nhiên."Chị không bị sốt đó chứ!"Nhược Nhiên cắn răng, gạt tay Tư Đồ Dật ra, cúi đầu, thấp giọng nói."À... Lúc tôi lên lầu, nhìn thấy dưới kia có cửa hàng mở cửa 24 giờ."Nói xong, Nhược Nhiên chuyển mắt, không dám nhìn Tư Đồ Dật."Ừ, sao vậy? Chị muốn mua đồ sao?" Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên, thấp giọng hỏi."Ừ... " Nhược Nhiên hít sâu một hơi, nói một mạch: "Anh giúp tôi mua một bọc băng vệ sinh nhé?"Nói xong, khuôn mặt Nhược Nhiên hồng rực lên, cúi thấp đầu, tựa vào ghế salon...Hết cách rồi... Cô thật sự không muốn nói, nhưng bạn tốt còn chưa đi, trong túi lại không có băng vệ sinh dự trữ nào.

__________________________________

Convert+ Editor: Mã Mã

"Là anh đánh chị sao?" Tư Đồ Dật khẽ nhăn mày, nhẹ giọng hỏi.

Nhược Nhiên lắc đầu, sau đó nói hết mọi chuyện.

Tư Đồ Dật nhíu mày, nghe Nhược Nhiên nói, không khỏi nở nụ cười: "Hóa ra là vậy, chị bị người theo đuổi của bạn trai cũ đánh!"

Nhìn Tư Đồ Dật cười, Nhược Nhiên trừng mắt, bất mãn nói: "Còn cười sao?"

Thấy Nhược Nhiên giận dỗi, Tư Đồ Dật vội vàng tắt nụ cười của mình: "Không buồn cười, không buồn cười."

"Vậy lúc ấy anh Hiên Nhiên ở đâu?" Tư Đồ Dật trừng mắt hỏi.

Nhược Nhiên nhún nhún vai, khinh thường đáp: "Ai biết anh ta ở nơi đâu! Chắc là đang ôm người đẹp nào đó rồi!" Nhược Nhiên lười biếng than thở, nhìn đồng hồ một chút.

Đã hơn một giờ rồi, hèn chi cảm thấy buồn ngủ như vậy.

Thấy Nhược Nhiên mệt mỏi, Tư Đồ Dật đứng lên, chỉ chỉ vào phòng.

"Tối nay chị vào đó ngủ đi, sáng mai tôi mang quần áo mới vào!" Tư Đồ Dật cười cười.

Nhược Nhiên ngáp một cái, gật đầu.

Muốn đứng lên, nhưng lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mặt có chút hồng.

"Sao vậy?" Thấy thế, Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên.

Nhược Nhiên nhìn Tư Đồ Dật một cái, khuôn mặt hồng rưc lên.

Thấy vừa rồi Nhược Nhiên còn tốt, mà tự nhiên bây giờ lại đỏ mặt, Tư Đồ Dật tò mò đưa tay lên trán Nhược Nhiên.

"Chị không bị sốt đó chứ!"

Nhược Nhiên cắn răng, gạt tay Tư Đồ Dật ra, cúi đầu, thấp giọng nói.

"À... Lúc tôi lên lầu, nhìn thấy dưới kia có cửa hàng mở cửa 24 giờ."

Nói xong, Nhược Nhiên chuyển mắt, không dám nhìn Tư Đồ Dật.

"Ừ, sao vậy? Chị muốn mua đồ sao?" Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên, thấp giọng hỏi.

"Ừ... " Nhược Nhiên hít sâu một hơi, nói một mạch: "Anh giúp tôi mua một bọc băng vệ sinh nhé?"

Nói xong, khuôn mặt Nhược Nhiên hồng rực lên, cúi thấp đầu, tựa vào ghế salon...

Hết cách rồi... Cô thật sự không muốn nói, nhưng bạn tốt còn chưa đi, trong túi lại không có băng vệ sinh dự trữ nào.

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã Mã"Là anh đánh chị sao?" Tư Đồ Dật khẽ nhăn mày, nhẹ giọng hỏi.Nhược Nhiên lắc đầu, sau đó nói hết mọi chuyện.Tư Đồ Dật nhíu mày, nghe Nhược Nhiên nói, không khỏi nở nụ cười: "Hóa ra là vậy, chị bị người theo đuổi của bạn trai cũ đánh!"Nhìn Tư Đồ Dật cười, Nhược Nhiên trừng mắt, bất mãn nói: "Còn cười sao?"Thấy Nhược Nhiên giận dỗi, Tư Đồ Dật vội vàng tắt nụ cười của mình: "Không buồn cười, không buồn cười.""Vậy lúc ấy anh Hiên Nhiên ở đâu?" Tư Đồ Dật trừng mắt hỏi.Nhược Nhiên nhún nhún vai, khinh thường đáp: "Ai biết anh ta ở nơi đâu! Chắc là đang ôm người đẹp nào đó rồi!" Nhược Nhiên lười biếng than thở, nhìn đồng hồ một chút.Đã hơn một giờ rồi, hèn chi cảm thấy buồn ngủ như vậy.Thấy Nhược Nhiên mệt mỏi, Tư Đồ Dật đứng lên, chỉ chỉ vào phòng."Tối nay chị vào đó ngủ đi, sáng mai tôi mang quần áo mới vào!" Tư Đồ Dật cười cười.Nhược Nhiên ngáp một cái, gật đầu.Muốn đứng lên, nhưng lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mặt có chút hồng."Sao vậy?" Thấy thế, Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên.Nhược Nhiên nhìn Tư Đồ Dật một cái, khuôn mặt hồng rưc lên.Thấy vừa rồi Nhược Nhiên còn tốt, mà tự nhiên bây giờ lại đỏ mặt, Tư Đồ Dật tò mò đưa tay lên trán Nhược Nhiên."Chị không bị sốt đó chứ!"Nhược Nhiên cắn răng, gạt tay Tư Đồ Dật ra, cúi đầu, thấp giọng nói."À... Lúc tôi lên lầu, nhìn thấy dưới kia có cửa hàng mở cửa 24 giờ."Nói xong, Nhược Nhiên chuyển mắt, không dám nhìn Tư Đồ Dật."Ừ, sao vậy? Chị muốn mua đồ sao?" Tư Đồ Dật tò mò nhìn Nhược Nhiên, thấp giọng hỏi."Ừ... " Nhược Nhiên hít sâu một hơi, nói một mạch: "Anh giúp tôi mua một bọc băng vệ sinh nhé?"Nói xong, khuôn mặt Nhược Nhiên hồng rực lên, cúi thấp đầu, tựa vào ghế salon...Hết cách rồi... Cô thật sự không muốn nói, nhưng bạn tốt còn chưa đi, trong túi lại không có băng vệ sinh dự trữ nào.

Chương 183: Anh mua băng vệ sinh giúp tôi đi!!!!!!!!