Tác giả:

Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…

Chương 105

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… Lúc này, cô bị người nhà họ Phùng nhốt vào trong một căn phòng, trong phòng còn có một người đàn ông xa lạ, đây cũng chính là… thắng ngốc nhà họ Phùng trong lời bọn họ.Lăng Y Mộc cố gắng giữ sự tỉnh táo.Phải chạy khỏi đây, bất luận thế nào cô cũng phải chạy khỏi đây!Nhưng mà tình trạng cơ thể cô bây giờ như vậy, ngay cả đứng thẳng cũng khó khăn, chạy thế nào đây! Ngay cả lúc trên đường bị cậu cả và cậu hai khiêng sang, cô lén gọi điện thoại cầu cứu, nhưng điện thoại đã bị lấy mất rồi.Bây giờ ngay cả cơ hội cầu cứu, cô cũng không còn nữa.Tại sao, tại sao cô vừa cầm lấy điện thoại là gọi cho Bình Quân đầu tiên chứ? Rõ ràng, bây giờ Bình Quân đang ở Thanh Thủy, vốn dĩ không giúp gì được cô.Huống chỉ, Bình Quân có thể làm gì được chứ.Đáng lẽ cô nên gọi cho Hoa Nhiên, có lẽ còn có ích hơn, hoặc là gọi thẳng cho cảnh sát….Truyện Phương TâyHình như cô bắt đầu trở nên dựa dẫm vào Bình Quân từ lúc nào không hay.Tâm mắt cô đã trở nên mơ hồ, người đàn ông xa lạ kia cười ngây dại bổ nhào về phía cô, cô chỉ có thể cố hết sức lẩn tránh, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi bóng người kia.Còn ở bên ngoài phòng, người của nhà họ Phùng và nhà họ Lư: đang vui vẻ tính toán nợ nần.Cậu cả của Lăng Y Mộc nói: “Ông Phùng này, chúng tôi đã mang người sang cho ông, một tỷ này ông không thể quyt được”“Ha ha, đâu có, đâu có, chỉ cần lát nữa chúng nó xong việc rồi, tôi sẽ đưa một tỷ cho các anh” Phùng Việt Bân nói.Có thể nói lần này để cho con trai kết hôn, giữ lại nòi giống của nhà họ Phùng, ông ta có thể trả bất cứ giá nào.‘Vợ của Phùng Việt Bân không yên lòng, nói: “Ngộ nhỡ lúc xong chuyện, con nhỏ kia vẫn còn muốn chạy thì sao?”“Đến lúc đó, mấy người chụp vài tấm ảnh của nó, giữ trong tay làm nhược điểm, rồi sau đó nhốt nó một năm rưỡi nữa, lúc đó đứa trẻ được sinh ra rồi, nó đâu còn chạy được nữa, chỉ có thể thành thật ở đây làm con dâu bà thôi” Cậu cả nói.Lúc này đối với ông ta mà nói, hoàn toàn không có chút thương hại nào với Lăng Y Mộc, trong đầu chỉ có tiền mà thôi.“Đúng vậy, phụ nữ sinh con rồi coi như là đã một lòng trung thành.Chẳng phải bà cũng là phụ nữ đó sao, nên hiếu rõ nhất chứ” Cậu hai cũng vội vàng nói.‘Vợ Phùng Việt Bân ngẫm lại thấy cũng phải, nhưng mà vẫn có phần lo lắng: “Rốt cuộc… lát nữa chuyện này có thể thành công không?Nếu như nó chống trả, con trai tô “Không chống trả được đâu, bây giờ nó làm gì còn sức!” Cậu hai vội nói.Phùng Việt Bân cũng nói: “Yên tâm, tối qua tôi đã dạy bảo con trai rồi, nó có ngốc nữa thì cũng biết phải làm thế nào!”Lúc này, vợ Phùng Việt Bân mới yên lòng trở lại.Bốn người ở trong sân ăn ăn uống uống.Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng xe.“Đã muộn thế này rồi, xe của ai đây!” Phùng Việt Bân lầm bầm đứng lên, hơi ngà ngà say đi ra cửa nhà, vừa mở cửa định quát vài câu thì ngây dại ra trong tức khắc.Bên ngoài cửa, từng chiếc xe cảnh sát gần như quây kín nhà ông ta, Phùng Việt Bấn lập tức tỉnh cả rượuChuyện...!chuyện gì thế này?Ngay sau đó, một đám cảnh sát xuống xe, đứng đầu cả một sân.Cậu cả cậu hai và vợ Phùng Việt Bận thấy nhiều cảnh sát như vậy cũng sợ đến không dám ho he một tiếng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì“Người phụ nữ các người mang về đang ở đâu?” Một người trông như quan lớn trong số đó, hỏi.Bốn người nhìn nhau, Phùng Việt Bân cố chấp nói: “Người phụ nữ nào, chúng tôi không biết các anh  đang nói gì Đối phương cũng lời nói lời vô ích với ông ta, thẳng thừng nói: “Lục soát!” Ngay tức khắc, cảnh sát bắt đầu tìm kiếm từng căn phòng một..

Lúc này, cô bị người nhà họ Phùng nhốt vào trong một căn phòng, trong phòng còn có một người đàn ông xa lạ, đây cũng chính là… thắng ngốc nhà họ Phùng trong lời bọn họ.

Lăng Y Mộc cố gắng giữ sự tỉnh táo.

Phải chạy khỏi đây, bất luận thế nào cô cũng phải chạy khỏi đây!

Nhưng mà tình trạng cơ thể cô bây giờ như vậy, ngay cả đứng thẳng cũng khó khăn, chạy thế nào đây! Ngay cả lúc trên đường bị cậu cả và cậu hai khiêng sang, cô lén gọi điện thoại cầu cứu, nhưng điện thoại đã bị lấy mất rồi.

Bây giờ ngay cả cơ hội cầu cứu, cô cũng không còn nữa.

Tại sao, tại sao cô vừa cầm lấy điện thoại là gọi cho Bình Quân đầu tiên chứ? Rõ ràng, bây giờ Bình Quân đang ở Thanh Thủy, vốn dĩ không giúp gì được cô.

Huống chỉ, Bình Quân có thể làm gì được chứ.

Đáng lẽ cô nên gọi cho Hoa Nhiên, có lẽ còn có ích hơn, hoặc là gọi thẳng cho cảnh sát….

Truyện Phương Tây

Hình như cô bắt đầu trở nên dựa dẫm vào Bình Quân từ lúc nào không hay.

Tâm mắt cô đã trở nên mơ hồ, người đàn ông xa lạ kia cười ngây dại bổ nhào về phía cô, cô chỉ có thể cố hết sức lẩn tránh, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi bóng người kia.

Còn ở bên ngoài phòng, người của nhà họ Phùng và nhà họ Lư: đang vui vẻ tính toán nợ nần.

Cậu cả của Lăng Y Mộc nói: “Ông Phùng này, chúng tôi đã mang người sang cho ông, một tỷ này ông không thể quyt được”

“Ha ha, đâu có, đâu có, chỉ cần lát nữa chúng nó xong việc rồi, tôi sẽ đưa một tỷ cho các anh” Phùng Việt Bân nói.

Có thể nói lần này để cho con trai kết hôn, giữ lại nòi giống của nhà họ Phùng, ông ta có thể trả bất cứ giá nào.

‘Vợ của Phùng Việt Bân không yên lòng, nói: “Ngộ nhỡ lúc xong chuyện, con nhỏ kia vẫn còn muốn chạy thì sao?”

“Đến lúc đó, mấy người chụp vài tấm ảnh của nó, giữ trong tay làm nhược điểm, rồi sau đó nhốt nó một năm rưỡi nữa, lúc đó đứa trẻ được sinh ra rồi, nó đâu còn chạy được nữa, chỉ có thể thành thật ở đây làm con dâu bà thôi” Cậu cả nói.

Lúc này đối với ông ta mà nói, hoàn toàn không có chút thương hại nào với Lăng Y Mộc, trong đầu chỉ có tiền mà thôi.

“Đúng vậy, phụ nữ sinh con rồi coi như là đã một lòng trung thành.

Chẳng phải bà cũng là phụ nữ đó sao, nên hiếu rõ nhất chứ” Cậu hai cũng vội vàng nói.

‘Vợ Phùng Việt Bân ngẫm lại thấy cũng phải, nhưng mà vẫn có phần lo lắng: “Rốt cuộc… lát nữa chuyện này có thể thành công không?

Nếu như nó chống trả, con trai tô “Không chống trả được đâu, bây giờ nó làm gì còn sức!” Cậu hai vội nói.

Phùng Việt Bân cũng nói: “Yên tâm, tối qua tôi đã dạy bảo con trai rồi, nó có ngốc nữa thì cũng biết phải làm thế nào!”

Lúc này, vợ Phùng Việt Bân mới yên lòng trở lại.

Bốn người ở trong sân ăn ăn uống uống.

Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng xe.

“Đã muộn thế này rồi, xe của ai đây!” Phùng Việt Bân lầm bầm đứng lên, hơi ngà ngà say đi ra cửa nhà, vừa mở cửa định quát vài câu thì ngây dại ra trong tức khắc.

Bên ngoài cửa, từng chiếc xe cảnh sát gần như quây kín nhà ông ta, Phùng Việt Bấn lập tức tỉnh cả rượu

Chuyện...!chuyện gì thế này?

Ngay sau đó, một đám cảnh sát xuống xe, đứng đầu cả một sân.

Cậu cả cậu hai và vợ Phùng Việt Bận thấy nhiều cảnh sát như vậy cũng sợ đến không dám ho he một tiếng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

“Người phụ nữ các người mang về đang ở đâu?” Một người trông như quan lớn trong số đó, hỏi.

Bốn người nhìn nhau, Phùng Việt Bân cố chấp nói: “Người phụ nữ nào, chúng tôi không biết các anh  đang nói gì 

Đối phương cũng lời nói lời vô ích với ông ta, thẳng thừng nói: “Lục soát!” Ngay tức khắc, cảnh sát bắt đầu tìm kiếm từng căn phòng một..

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… Lúc này, cô bị người nhà họ Phùng nhốt vào trong một căn phòng, trong phòng còn có một người đàn ông xa lạ, đây cũng chính là… thắng ngốc nhà họ Phùng trong lời bọn họ.Lăng Y Mộc cố gắng giữ sự tỉnh táo.Phải chạy khỏi đây, bất luận thế nào cô cũng phải chạy khỏi đây!Nhưng mà tình trạng cơ thể cô bây giờ như vậy, ngay cả đứng thẳng cũng khó khăn, chạy thế nào đây! Ngay cả lúc trên đường bị cậu cả và cậu hai khiêng sang, cô lén gọi điện thoại cầu cứu, nhưng điện thoại đã bị lấy mất rồi.Bây giờ ngay cả cơ hội cầu cứu, cô cũng không còn nữa.Tại sao, tại sao cô vừa cầm lấy điện thoại là gọi cho Bình Quân đầu tiên chứ? Rõ ràng, bây giờ Bình Quân đang ở Thanh Thủy, vốn dĩ không giúp gì được cô.Huống chỉ, Bình Quân có thể làm gì được chứ.Đáng lẽ cô nên gọi cho Hoa Nhiên, có lẽ còn có ích hơn, hoặc là gọi thẳng cho cảnh sát….Truyện Phương TâyHình như cô bắt đầu trở nên dựa dẫm vào Bình Quân từ lúc nào không hay.Tâm mắt cô đã trở nên mơ hồ, người đàn ông xa lạ kia cười ngây dại bổ nhào về phía cô, cô chỉ có thể cố hết sức lẩn tránh, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi bóng người kia.Còn ở bên ngoài phòng, người của nhà họ Phùng và nhà họ Lư: đang vui vẻ tính toán nợ nần.Cậu cả của Lăng Y Mộc nói: “Ông Phùng này, chúng tôi đã mang người sang cho ông, một tỷ này ông không thể quyt được”“Ha ha, đâu có, đâu có, chỉ cần lát nữa chúng nó xong việc rồi, tôi sẽ đưa một tỷ cho các anh” Phùng Việt Bân nói.Có thể nói lần này để cho con trai kết hôn, giữ lại nòi giống của nhà họ Phùng, ông ta có thể trả bất cứ giá nào.‘Vợ của Phùng Việt Bân không yên lòng, nói: “Ngộ nhỡ lúc xong chuyện, con nhỏ kia vẫn còn muốn chạy thì sao?”“Đến lúc đó, mấy người chụp vài tấm ảnh của nó, giữ trong tay làm nhược điểm, rồi sau đó nhốt nó một năm rưỡi nữa, lúc đó đứa trẻ được sinh ra rồi, nó đâu còn chạy được nữa, chỉ có thể thành thật ở đây làm con dâu bà thôi” Cậu cả nói.Lúc này đối với ông ta mà nói, hoàn toàn không có chút thương hại nào với Lăng Y Mộc, trong đầu chỉ có tiền mà thôi.“Đúng vậy, phụ nữ sinh con rồi coi như là đã một lòng trung thành.Chẳng phải bà cũng là phụ nữ đó sao, nên hiếu rõ nhất chứ” Cậu hai cũng vội vàng nói.‘Vợ Phùng Việt Bân ngẫm lại thấy cũng phải, nhưng mà vẫn có phần lo lắng: “Rốt cuộc… lát nữa chuyện này có thể thành công không?Nếu như nó chống trả, con trai tô “Không chống trả được đâu, bây giờ nó làm gì còn sức!” Cậu hai vội nói.Phùng Việt Bân cũng nói: “Yên tâm, tối qua tôi đã dạy bảo con trai rồi, nó có ngốc nữa thì cũng biết phải làm thế nào!”Lúc này, vợ Phùng Việt Bân mới yên lòng trở lại.Bốn người ở trong sân ăn ăn uống uống.Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng xe.“Đã muộn thế này rồi, xe của ai đây!” Phùng Việt Bân lầm bầm đứng lên, hơi ngà ngà say đi ra cửa nhà, vừa mở cửa định quát vài câu thì ngây dại ra trong tức khắc.Bên ngoài cửa, từng chiếc xe cảnh sát gần như quây kín nhà ông ta, Phùng Việt Bấn lập tức tỉnh cả rượuChuyện...!chuyện gì thế này?Ngay sau đó, một đám cảnh sát xuống xe, đứng đầu cả một sân.Cậu cả cậu hai và vợ Phùng Việt Bận thấy nhiều cảnh sát như vậy cũng sợ đến không dám ho he một tiếng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì“Người phụ nữ các người mang về đang ở đâu?” Một người trông như quan lớn trong số đó, hỏi.Bốn người nhìn nhau, Phùng Việt Bân cố chấp nói: “Người phụ nữ nào, chúng tôi không biết các anh  đang nói gì Đối phương cũng lời nói lời vô ích với ông ta, thẳng thừng nói: “Lục soát!” Ngay tức khắc, cảnh sát bắt đầu tìm kiếm từng căn phòng một..

Chương 105