Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…
Chương 124
Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hình như tên phóng viên này không biết chuyện năm đó cô Lăng ngồi tù, dường như anh ta chỉ biết tên của cô Lăng, và tưởng rằng đây chỉ là tin tức ngoài lề của anh Dịch mà thôi" Cao Kiến Vĩ nói.Dịch Quân Phi lạnh lùng nói: "Tiếp tục hỏi, hỏi rõ hết tất cả mọi chuyện rồi mới thả người, còn việc anh ta nói anh ta thấy có người nói về tôi ở trên mạng, vậy thì điều tra thử xem đến cùng là ai nói, ai nhìn thấy!" "Tôi hiểu rồi." Cao Kiến Vĩ đáp.Mà lúc Dịch Quân Phi đẩy cánh cửa phòng bệnh ra một lần nữa, nhìn thấy người đang ăn cháo trên giường bệnh, chuyện của tên phóng viên đó, là trùng hợp hay sao? Vừa vẹn chỉ là đêm qua trùng hợp bị nhìn thấy, hay là nói! Còn có chuyện khác? Lăng Y Mộc ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt trầm mặc của Dịch Quân Phi, trên người mơ hồ tản ra một loại cảm giác ấm u.Trong lúc nhất thời, cô có hơi hoảng sợ, ngây ngốc nhìn chằm chằm đối phương.Chỉ là trong nháy mắt, cảm giác âm u đó trên người Dịch Quân Phi ngay lập tức biến mất, trên khuôn mặt khôi ngô, xuất hiện một ý cười nhàn nhạt, cũng giống như bình thường vậy."Chị, sao vậy, sao lại nhìn tôi chằm chằm như thế?" Anh hỏi.Cô có chút do dự lắc đầu: "Không có gì".Khoảnh khắc vừa rồi, cô chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình bỗng nhiên trở nên vô cùng xa lạ, hoặc có lẽ nên nói! Thật ra đây mới chính là con người thật của anh, mà giờ phút này, thật ra người đang mỉm cười với cô đây, lại giống như một người đàn ông bình thường hiền lành giống như thiên sứ vậy chẳng qua cũng chỉ là một mặt giả tạo mà thôi? Từ lúc Tiêu Tử Miên biết được người đứng sau Lăng Y Mộc là Dịch Quân Phi thì cả người cô ta đều cảm thấy vô cùng khó chịu.Điều này đồng nghĩa với việc vết thương trên chân cô ta căn bản không có cách nào báo thù được rồi! Chuyện cô ta bị đánh gãy chân, sau đó nhập viện đã trở thành chuyện cười trong các bữa tiệc trà chiều của các cô chủ rồi, nếu sau này cái chân này không thể trị khỏi được, vậy thì cô ta thật sự sẽ trở thành trò cười vĩnh viễn rồi.Đều là do Lăng Y Mộc, nếu không phải là do người phụ nữ đó thì làm sao cô ta sẽ biến thành dáng vẻ như hiện giờ được? Hơn nữa Lăng Y Mộc đã bám được Dịch Quân Phi vậy mà còn không nói! Tiêu Tử Miên nghi ngờ, rất có khả năng Lăng Y Mộc cố ý không nói, cô cố ý tỏ ra mình yếu thế, sau đó dụ cô ta ra tay, cuối cùng lại bảo Dịch Quân Phi báo thù cho cô! Tiêu Tử Miên càng nghĩ càng tức.Hôm nay bạn bè cố ý bao một căn phòng ở đây, nói muốn giúp cô ta giải sầu, nhưng cô ta vẫn còn đang chống nạng, thì còn có thể vui lên được bao nhiêu kia chứ.Ngay lúc Tiêu Tử Miên chống nạng rời khỏi phòng bao, thì nhìn thấy có một nhóm người đang đi về phía bên này, mà trong đó còn có một thân ảnh mà cô ta rất quen thuộc! Chính ngay vào lúc này, sau khi người đàn ông đi đầu trong đám người ấy nhìn thấy Tiêu Tử Miên thì trên mặt ngay lập tức hiện lên ý cười, nhanh chân đi đến trước mặt cô ta: "Cô Tiêu, thật không ngờ còn có thể gặp được cô ở đây, chân cô bị thương à? Ai, đáng ra chúng tôi nên chủ động đến thăm cô mới đúng! " Trên mặt đối phương hiện lên vẻ nịnh bợ, lại dông dài nói đủ thứ chuyện, Tiêu Tử Miên hoàn toàn không nhận ra người này là ai nhưng cô ta cũng ngại không biểu hiện ra ngoài, đến cuối cùng, vẫn là do chính người này lên tiếng nói: "Tôi là sở trưởng Viện nghiên cứu và thiết kế số hai Phương Hà, chúng tôi và Tập đoàn Tiêu Thị cũng có hợp tác với nhau trong vài dự án, trước đây trong một buổi tiệc ở Tiêu Thị, tôi đã từng gặp qua cô Tiêu đây mấy lần rồi"..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Hình như tên phóng viên này không biết chuyện năm đó cô Lăng ngồi tù, dường như anh ta chỉ biết tên của cô Lăng, và tưởng rằng đây chỉ là tin tức ngoài lề của anh Dịch mà thôi" Cao Kiến Vĩ nói.
Dịch Quân Phi lạnh lùng nói: "Tiếp tục hỏi, hỏi rõ hết tất cả mọi chuyện rồi mới thả người, còn việc anh ta nói anh ta thấy có người nói về tôi ở trên mạng, vậy thì điều tra thử xem đến cùng là ai nói, ai nhìn thấy!"
"Tôi hiểu rồi.
" Cao Kiến Vĩ đáp.
Mà lúc Dịch Quân Phi đẩy cánh cửa phòng bệnh ra một lần nữa, nhìn thấy người đang ăn cháo trên giường bệnh, chuyện của tên phóng viên đó, là trùng hợp hay sao?
Vừa vẹn chỉ là đêm qua trùng hợp bị nhìn thấy, hay là nói! Còn có chuyện khác?
Lăng Y Mộc ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt trầm mặc của Dịch Quân Phi, trên người mơ hồ tản ra một loại cảm giác ấm u.
Trong lúc nhất thời, cô có hơi hoảng sợ, ngây ngốc nhìn chằm chằm đối phương.
Chỉ là trong nháy mắt, cảm giác âm u đó trên người Dịch Quân Phi ngay lập tức biến mất, trên khuôn mặt khôi ngô, xuất hiện một ý cười nhàn nhạt, cũng giống như bình thường vậy.
"Chị, sao vậy, sao lại nhìn tôi chằm chằm như thế?" Anh hỏi.
Cô có chút do dự lắc đầu: "Không có gì".
Khoảnh khắc vừa rồi, cô chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình bỗng nhiên trở nên vô cùng xa lạ, hoặc có lẽ nên nói! Thật ra đây mới chính là con người thật của anh, mà giờ phút này, thật ra người đang mỉm cười với cô đây, lại giống như một người đàn ông bình thường hiền lành giống như thiên sứ vậy chẳng qua cũng chỉ là một mặt giả tạo mà thôi?
Từ lúc Tiêu Tử Miên biết được người đứng sau Lăng Y Mộc là Dịch Quân Phi thì cả người cô ta đều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Điều này đồng nghĩa với việc vết thương trên chân cô ta căn bản không có
cách nào báo thù được rồi!
Chuyện cô ta bị đánh gãy chân, sau đó nhập viện đã trở thành chuyện cười trong các bữa tiệc trà chiều của các cô chủ rồi, nếu sau này cái chân này không thể trị khỏi được, vậy thì cô ta thật sự sẽ trở thành trò cười vĩnh viễn rồi.
Đều là do Lăng Y Mộc, nếu không phải là do người phụ nữ đó thì làm sao cô ta sẽ biến thành dáng vẻ như hiện giờ được?
Hơn nữa Lăng Y Mộc đã bám được Dịch Quân Phi vậy mà còn không nói! Tiêu Tử Miên nghi ngờ, rất có khả năng Lăng Y Mộc cố ý không nói, cô cố ý tỏ ra mình yếu thế, sau đó dụ cô ta ra tay, cuối cùng lại bảo Dịch Quân Phi báo thù cho cô!
Tiêu Tử Miên càng nghĩ càng tức.
Hôm nay bạn bè cố ý bao một căn phòng ở đây, nói muốn giúp cô ta giải sầu, nhưng cô ta vẫn còn đang chống nạng, thì còn có thể vui lên được bao nhiêu kia chứ.
Ngay lúc Tiêu Tử Miên chống nạng rời khỏi phòng bao, thì nhìn thấy có một nhóm người đang đi về phía bên này, mà trong đó còn có một thân ảnh mà cô ta rất quen thuộc!
Chính ngay vào lúc này, sau khi người đàn ông đi đầu trong đám người ấy nhìn thấy Tiêu Tử Miên thì trên mặt ngay lập tức hiện lên ý cười, nhanh chân đi đến trước mặt cô ta: "Cô Tiêu, thật không ngờ còn có thể gặp được cô ở đây, chân cô bị thương à? Ai, đáng ra chúng tôi nên chủ động đến thăm cô mới đúng! "
Trên mặt đối phương hiện lên vẻ nịnh bợ, lại dông dài nói đủ thứ chuyện, Tiêu Tử Miên hoàn toàn không nhận ra người này là ai nhưng cô ta cũng ngại không biểu hiện ra ngoài, đến cuối cùng, vẫn là do chính người này lên tiếng nói: "Tôi là sở trưởng Viện nghiên cứu và thiết kế số hai Phương Hà, chúng tôi và Tập đoàn Tiêu Thị cũng có hợp tác với nhau trong vài dự án, trước đây trong một buổi tiệc ở Tiêu Thị, tôi đã từng gặp qua cô Tiêu đây mấy lần rồi".
.
Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hình như tên phóng viên này không biết chuyện năm đó cô Lăng ngồi tù, dường như anh ta chỉ biết tên của cô Lăng, và tưởng rằng đây chỉ là tin tức ngoài lề của anh Dịch mà thôi" Cao Kiến Vĩ nói.Dịch Quân Phi lạnh lùng nói: "Tiếp tục hỏi, hỏi rõ hết tất cả mọi chuyện rồi mới thả người, còn việc anh ta nói anh ta thấy có người nói về tôi ở trên mạng, vậy thì điều tra thử xem đến cùng là ai nói, ai nhìn thấy!" "Tôi hiểu rồi." Cao Kiến Vĩ đáp.Mà lúc Dịch Quân Phi đẩy cánh cửa phòng bệnh ra một lần nữa, nhìn thấy người đang ăn cháo trên giường bệnh, chuyện của tên phóng viên đó, là trùng hợp hay sao? Vừa vẹn chỉ là đêm qua trùng hợp bị nhìn thấy, hay là nói! Còn có chuyện khác? Lăng Y Mộc ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt trầm mặc của Dịch Quân Phi, trên người mơ hồ tản ra một loại cảm giác ấm u.Trong lúc nhất thời, cô có hơi hoảng sợ, ngây ngốc nhìn chằm chằm đối phương.Chỉ là trong nháy mắt, cảm giác âm u đó trên người Dịch Quân Phi ngay lập tức biến mất, trên khuôn mặt khôi ngô, xuất hiện một ý cười nhàn nhạt, cũng giống như bình thường vậy."Chị, sao vậy, sao lại nhìn tôi chằm chằm như thế?" Anh hỏi.Cô có chút do dự lắc đầu: "Không có gì".Khoảnh khắc vừa rồi, cô chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình bỗng nhiên trở nên vô cùng xa lạ, hoặc có lẽ nên nói! Thật ra đây mới chính là con người thật của anh, mà giờ phút này, thật ra người đang mỉm cười với cô đây, lại giống như một người đàn ông bình thường hiền lành giống như thiên sứ vậy chẳng qua cũng chỉ là một mặt giả tạo mà thôi? Từ lúc Tiêu Tử Miên biết được người đứng sau Lăng Y Mộc là Dịch Quân Phi thì cả người cô ta đều cảm thấy vô cùng khó chịu.Điều này đồng nghĩa với việc vết thương trên chân cô ta căn bản không có cách nào báo thù được rồi! Chuyện cô ta bị đánh gãy chân, sau đó nhập viện đã trở thành chuyện cười trong các bữa tiệc trà chiều của các cô chủ rồi, nếu sau này cái chân này không thể trị khỏi được, vậy thì cô ta thật sự sẽ trở thành trò cười vĩnh viễn rồi.Đều là do Lăng Y Mộc, nếu không phải là do người phụ nữ đó thì làm sao cô ta sẽ biến thành dáng vẻ như hiện giờ được? Hơn nữa Lăng Y Mộc đã bám được Dịch Quân Phi vậy mà còn không nói! Tiêu Tử Miên nghi ngờ, rất có khả năng Lăng Y Mộc cố ý không nói, cô cố ý tỏ ra mình yếu thế, sau đó dụ cô ta ra tay, cuối cùng lại bảo Dịch Quân Phi báo thù cho cô! Tiêu Tử Miên càng nghĩ càng tức.Hôm nay bạn bè cố ý bao một căn phòng ở đây, nói muốn giúp cô ta giải sầu, nhưng cô ta vẫn còn đang chống nạng, thì còn có thể vui lên được bao nhiêu kia chứ.Ngay lúc Tiêu Tử Miên chống nạng rời khỏi phòng bao, thì nhìn thấy có một nhóm người đang đi về phía bên này, mà trong đó còn có một thân ảnh mà cô ta rất quen thuộc! Chính ngay vào lúc này, sau khi người đàn ông đi đầu trong đám người ấy nhìn thấy Tiêu Tử Miên thì trên mặt ngay lập tức hiện lên ý cười, nhanh chân đi đến trước mặt cô ta: "Cô Tiêu, thật không ngờ còn có thể gặp được cô ở đây, chân cô bị thương à? Ai, đáng ra chúng tôi nên chủ động đến thăm cô mới đúng! " Trên mặt đối phương hiện lên vẻ nịnh bợ, lại dông dài nói đủ thứ chuyện, Tiêu Tử Miên hoàn toàn không nhận ra người này là ai nhưng cô ta cũng ngại không biểu hiện ra ngoài, đến cuối cùng, vẫn là do chính người này lên tiếng nói: "Tôi là sở trưởng Viện nghiên cứu và thiết kế số hai Phương Hà, chúng tôi và Tập đoàn Tiêu Thị cũng có hợp tác với nhau trong vài dự án, trước đây trong một buổi tiệc ở Tiêu Thị, tôi đã từng gặp qua cô Tiêu đây mấy lần rồi"..