____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 225: Sợ hắn điều tra xét hỏi hành tung của mình.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ____________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: LinhCho nên cô hi vọng Bạch Hạo Minh đi tới một nơi thật tốt, có thể không cần phải cố chấp mà để trong lòng về những chuyện lúc trước của hai người. Có thể buông cô, bắt đầu một cuộc sống mới.Hai người bèn nhìn nhau cười.Dù cho Bạch Hạo Minh muốn van xin không muốn cũng không thể buông Nhược Nhiên được, mà Nhược Nhiên đã buông tay trước rồi, hơn nữa lại còn hy vọng anh hạnh phúc, cho nên anh cũng không thể tiếp tục dây dưa nữa.Mạnh dạn buông tay sẽ không làm ai phải khó xử, đây mới chính là tình yêu của người trưởng thành."Mấy ngày nữa là anh đi rồi, em sẽ đi tiễn anh chứ?" Bạch Hạo Minh cầm ly cà phê trong tay, mong chờ câu trả lời của Nhược Nhiên."Chắc không được, em còn phải đi học!" Nhược Nhiên khéo léo từ chối.Từ chối lời đề nghị cuối cùng của Bạch Hạo Minh một cách dứt khoát như vậy, sẽ không phải dây dưa nữa."Ưhm, cũng được." Khuôn mặt Bạch Hạo Minh hiện lên một tia thoải mái, nhưng nụ cười lại chua xót.Hai người lặng lặng nói rất nhiều với nhau,...không gian cũng trở nên hòa hợp.Đến khi Nhược Nhiên bước ra khỏi quán cà phê thì trời đã tối đen rồi.Trước đó, cô đã từ chối lời đề nghị của Bạch Hạo Minh là muốn đưa cô về nên bây giờ cô phải bắt một chiếc taxi để trở vể biệt thự.Khi Bạch Hạo Minh nhìn Nhược Nhiên bước lên xe rời đi, cũng là lúc anh nhận ra rằng, Nhược Nhiên của anh đã rời đi rồi, sẽ không trở lại nữa.Cuối cùng cũng thanh thản mà buông tay.__Ngôn Tình là Thiên Đường__Ngồi trên taxi, Nhược Nhiên không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ đã hơn chín giờ tối, không biết Tư Đồ Hiên Nhiên về hay chưa.Cô tắt điện thoại đi động, vì sợ Tư Đồ Hiên Nhiên gọi điện đến lại hỏi cô ở đâu.Không biết tại sao cô lại có chút sợ sệt, sợ Tư Đồ Hiên Nhiên điều tra xét hỏi hành tung của mình. Thật ra thì, vốn Nhược Nhiên có thể muốn đi đâu thì đi, nhưng không biết tại sao, lúc này cô lại sợ Tư Đồ Hiên Nhiên nổi giận với mình.Cô vẫn đang ngồi trên xe, không ngừng xem giờ, rồi liên tục hối thúc tài xế lái xe nhanh một chút.Song điều duy nhất làm cho cô hài lòng ngay lúc này chính là rốt cuộc cô cũng đã nói mọi chuyện rõ ràng với Bạch Hạo Minh, đã buông tay trở lại như bình thường.Cuối cùng, xe taxi cũng đã dừng lại ở khu biệt thự cách đó không xa, Nhược Nhiên vội trả tiền rồi đi vào biệt thự.
____________________________
Convert+ Beta: Mã Mã
Editor: Linh
Cho nên cô hi vọng Bạch Hạo Minh đi tới một nơi thật tốt, có thể không cần phải cố chấp mà để trong lòng về những chuyện lúc trước của hai người. Có thể buông cô, bắt đầu một cuộc sống mới.
Hai người bèn nhìn nhau cười.
Dù cho Bạch Hạo Minh muốn van xin không muốn cũng không thể buông Nhược Nhiên được, mà Nhược Nhiên đã buông tay trước rồi, hơn nữa lại còn hy vọng anh hạnh phúc, cho nên anh cũng không thể tiếp tục dây dưa nữa.
Mạnh dạn buông tay sẽ không làm ai phải khó xử, đây mới chính là tình yêu của người trưởng thành.
"Mấy ngày nữa là anh đi rồi, em sẽ đi tiễn anh chứ?" Bạch Hạo Minh cầm ly cà phê trong tay, mong chờ câu trả lời của Nhược Nhiên.
"Chắc không được, em còn phải đi học!" Nhược Nhiên khéo léo từ chối.
Từ chối lời đề nghị cuối cùng của Bạch Hạo Minh một cách dứt khoát như vậy, sẽ không phải dây dưa nữa.
"Ưhm, cũng được." Khuôn mặt Bạch Hạo Minh hiện lên một tia thoải mái, nhưng nụ cười lại chua xót.
Hai người lặng lặng nói rất nhiều với nhau,...không gian cũng trở nên hòa hợp.
Đến khi Nhược Nhiên bước ra khỏi quán cà phê thì trời đã tối đen rồi.
Trước đó, cô đã từ chối lời đề nghị của Bạch Hạo Minh là muốn đưa cô về nên bây giờ cô phải bắt một chiếc taxi để trở vể biệt thự.
Khi Bạch Hạo Minh nhìn Nhược Nhiên bước lên xe rời đi, cũng là lúc anh nhận ra rằng, Nhược Nhiên của anh đã rời đi rồi, sẽ không trở lại nữa.
Cuối cùng cũng thanh thản mà buông tay.
__Ngôn Tình là Thiên Đường__
Ngồi trên taxi, Nhược Nhiên không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ đã hơn chín giờ tối, không biết Tư Đồ Hiên Nhiên về hay chưa.
Cô tắt điện thoại đi động, vì sợ Tư Đồ Hiên Nhiên gọi điện đến lại hỏi cô ở đâu.
Không biết tại sao cô lại có chút sợ sệt, sợ Tư Đồ Hiên Nhiên điều tra xét hỏi hành tung của mình. Thật ra thì, vốn Nhược Nhiên có thể muốn đi đâu thì đi, nhưng không biết tại sao, lúc này cô lại sợ Tư Đồ Hiên Nhiên nổi giận với mình.
Cô vẫn đang ngồi trên xe, không ngừng xem giờ, rồi liên tục hối thúc tài xế lái xe nhanh một chút.
Song điều duy nhất làm cho cô hài lòng ngay lúc này chính là rốt cuộc cô cũng đã nói mọi chuyện rõ ràng với Bạch Hạo Minh, đã buông tay trở lại như bình thường.
Cuối cùng, xe taxi cũng đã dừng lại ở khu biệt thự cách đó không xa, Nhược Nhiên vội trả tiền rồi đi vào biệt thự.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ____________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: LinhCho nên cô hi vọng Bạch Hạo Minh đi tới một nơi thật tốt, có thể không cần phải cố chấp mà để trong lòng về những chuyện lúc trước của hai người. Có thể buông cô, bắt đầu một cuộc sống mới.Hai người bèn nhìn nhau cười.Dù cho Bạch Hạo Minh muốn van xin không muốn cũng không thể buông Nhược Nhiên được, mà Nhược Nhiên đã buông tay trước rồi, hơn nữa lại còn hy vọng anh hạnh phúc, cho nên anh cũng không thể tiếp tục dây dưa nữa.Mạnh dạn buông tay sẽ không làm ai phải khó xử, đây mới chính là tình yêu của người trưởng thành."Mấy ngày nữa là anh đi rồi, em sẽ đi tiễn anh chứ?" Bạch Hạo Minh cầm ly cà phê trong tay, mong chờ câu trả lời của Nhược Nhiên."Chắc không được, em còn phải đi học!" Nhược Nhiên khéo léo từ chối.Từ chối lời đề nghị cuối cùng của Bạch Hạo Minh một cách dứt khoát như vậy, sẽ không phải dây dưa nữa."Ưhm, cũng được." Khuôn mặt Bạch Hạo Minh hiện lên một tia thoải mái, nhưng nụ cười lại chua xót.Hai người lặng lặng nói rất nhiều với nhau,...không gian cũng trở nên hòa hợp.Đến khi Nhược Nhiên bước ra khỏi quán cà phê thì trời đã tối đen rồi.Trước đó, cô đã từ chối lời đề nghị của Bạch Hạo Minh là muốn đưa cô về nên bây giờ cô phải bắt một chiếc taxi để trở vể biệt thự.Khi Bạch Hạo Minh nhìn Nhược Nhiên bước lên xe rời đi, cũng là lúc anh nhận ra rằng, Nhược Nhiên của anh đã rời đi rồi, sẽ không trở lại nữa.Cuối cùng cũng thanh thản mà buông tay.__Ngôn Tình là Thiên Đường__Ngồi trên taxi, Nhược Nhiên không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ đã hơn chín giờ tối, không biết Tư Đồ Hiên Nhiên về hay chưa.Cô tắt điện thoại đi động, vì sợ Tư Đồ Hiên Nhiên gọi điện đến lại hỏi cô ở đâu.Không biết tại sao cô lại có chút sợ sệt, sợ Tư Đồ Hiên Nhiên điều tra xét hỏi hành tung của mình. Thật ra thì, vốn Nhược Nhiên có thể muốn đi đâu thì đi, nhưng không biết tại sao, lúc này cô lại sợ Tư Đồ Hiên Nhiên nổi giận với mình.Cô vẫn đang ngồi trên xe, không ngừng xem giờ, rồi liên tục hối thúc tài xế lái xe nhanh một chút.Song điều duy nhất làm cho cô hài lòng ngay lúc này chính là rốt cuộc cô cũng đã nói mọi chuyện rõ ràng với Bạch Hạo Minh, đã buông tay trở lại như bình thường.Cuối cùng, xe taxi cũng đã dừng lại ở khu biệt thự cách đó không xa, Nhược Nhiên vội trả tiền rồi đi vào biệt thự.