____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 255: Giao thân mình cho Tư Đồ Hiên Nhiên
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ editor: Mã MãHắn chưa bao giờ chạm vào xử nữ, thậm chí còn ghét, nhưng chưa bao giờ hắn vui vẻ như khoảnh khắc này.Rốt cục, đau đớn đi qua, chỉ còn vui thích thế chỗ.Chiều tối, rồi đến rạng sáng, cả một đêm nay, Tư Đồ Hiên Nhiên quên hết thời gian, trong mắt của hắn chỉ có Nhược Nhiên.Sự ngây ngô, ngượng ngùng, ngân nga kia, hắn chưa từng thỏa mãn thế này.—Ngôn Tình là Thiên Đường—Sáng sớmKhi ánh mắt nắng chiếu vào căn phòng đầy hỗn độn, trên giường lớn chỉ có Tư Đồ Hiên Nhiên đang dựa vào gối ngủ say.Mắt nhắm lại, khóe môi còn mang theo nụ cười thản nhiên.Trên giường không có Nhược Nhiên, chỉ có phòng tắm là nghe thấy tiếng nước chảy loáng thoáng.Lúc này Nhược Nhiên đang ngồi ngồi trên sàn nhà phòng tắm, nước trong vòi hoa sen chảy xuống da thịt đầy dấu hôn của cô.Trên cổ, trước ngực, hay sau lưng, trên đùi, đều là những dấu hôn tím hồng.Nhược Nhiên cúi đầu, cố gắng cọ rửa cơ thể mình, nước mắt chảy xuống từ giọt từng giọt.Tình hình ngày hôm qua cô nhớ rất rõ, lúc Trương Tử Lăng cởi hết quần áo của cô, Nhược Nhiên cảm thấy ghê tởm, ghê tởm khó chịu, cảm thấy người mình thật không sạch sẽ.Lúc Tư Đồ Hiên Nhiên ôm cô trở về, cô không hiểu tại sao lúc đó mình lại đồng ý để Tư Đồ Hiên Nhiên giúp.Chẳng qua là, chẳng qua là vui thích của đêm qua, không ngừng dây dưa, cũng là do cô đồng ý, trao thân mình cho Tư Đồ Hiên Nhiên.Cô còn chưa kịp chuẩn bị đã cho Tư Đồ Hiên Nhiên.Cô cũng không biết tình cảm trong lòng mình là gì, cô hận Trương Tử Lăng, còn Tư Đồ Hiên Nhiên thì không hiểu nổi, ngay cả mình cũng không biết.Trong đầu là một khoảng trống hỗn loạn.Chỉ có thể để nước không ngừng chảy từ vòi hoa sen xuống người mình, chà sát cơ thể vô lực.Nhược Nhiên nhẹ nhàng khóc nức nở.Tư Đồ Hiên Nhiên ở trên giường lật mình một cái, tay muốn ôm cô, nhưng sờ mãi mà không thấy, hắn mở mắt ra đầy sự khó hiểu.
__________________________________
Convert+ editor: Mã Mã
Hắn chưa bao giờ chạm vào xử nữ, thậm chí còn ghét, nhưng chưa bao giờ hắn vui vẻ như khoảnh khắc này.
Rốt cục, đau đớn đi qua, chỉ còn vui thích thế chỗ.
Chiều tối, rồi đến rạng sáng, cả một đêm nay, Tư Đồ Hiên Nhiên quên hết thời gian, trong mắt của hắn chỉ có Nhược Nhiên.
Sự ngây ngô, ngượng ngùng, ngân nga kia, hắn chưa từng thỏa mãn thế này.
—Ngôn Tình là Thiên Đường—
Sáng sớm
Khi ánh mắt nắng chiếu vào căn phòng đầy hỗn độn, trên giường lớn chỉ có Tư Đồ Hiên Nhiên đang dựa vào gối ngủ say.
Mắt nhắm lại, khóe môi còn mang theo nụ cười thản nhiên.
Trên giường không có Nhược Nhiên, chỉ có phòng tắm là nghe thấy tiếng nước chảy loáng thoáng.
Lúc này Nhược Nhiên đang ngồi ngồi trên sàn nhà phòng tắm, nước trong vòi hoa sen chảy xuống da thịt đầy dấu hôn của cô.
Trên cổ, trước ngực, hay sau lưng, trên đùi, đều là những dấu hôn tím hồng.
Nhược Nhiên cúi đầu, cố gắng cọ rửa cơ thể mình, nước mắt chảy xuống từ giọt từng giọt.
Tình hình ngày hôm qua cô nhớ rất rõ, lúc Trương Tử Lăng cởi hết quần áo của cô, Nhược Nhiên cảm thấy ghê tởm, ghê tởm khó chịu, cảm thấy người mình thật không sạch sẽ.
Lúc Tư Đồ Hiên Nhiên ôm cô trở về, cô không hiểu tại sao lúc đó mình lại đồng ý để Tư Đồ Hiên Nhiên giúp.
Chẳng qua là, chẳng qua là vui thích của đêm qua, không ngừng dây dưa, cũng là do cô đồng ý, trao thân mình cho Tư Đồ Hiên Nhiên.
Cô còn chưa kịp chuẩn bị đã cho Tư Đồ Hiên Nhiên.
Cô cũng không biết tình cảm trong lòng mình là gì, cô hận Trương Tử Lăng, còn Tư Đồ Hiên Nhiên thì không hiểu nổi, ngay cả mình cũng không biết.
Trong đầu là một khoảng trống hỗn loạn.
Chỉ có thể để nước không ngừng chảy từ vòi hoa sen xuống người mình, chà sát cơ thể vô lực.
Nhược Nhiên nhẹ nhàng khóc nức nở.
Tư Đồ Hiên Nhiên ở trên giường lật mình một cái, tay muốn ôm cô, nhưng sờ mãi mà không thấy, hắn mở mắt ra đầy sự khó hiểu.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ editor: Mã MãHắn chưa bao giờ chạm vào xử nữ, thậm chí còn ghét, nhưng chưa bao giờ hắn vui vẻ như khoảnh khắc này.Rốt cục, đau đớn đi qua, chỉ còn vui thích thế chỗ.Chiều tối, rồi đến rạng sáng, cả một đêm nay, Tư Đồ Hiên Nhiên quên hết thời gian, trong mắt của hắn chỉ có Nhược Nhiên.Sự ngây ngô, ngượng ngùng, ngân nga kia, hắn chưa từng thỏa mãn thế này.—Ngôn Tình là Thiên Đường—Sáng sớmKhi ánh mắt nắng chiếu vào căn phòng đầy hỗn độn, trên giường lớn chỉ có Tư Đồ Hiên Nhiên đang dựa vào gối ngủ say.Mắt nhắm lại, khóe môi còn mang theo nụ cười thản nhiên.Trên giường không có Nhược Nhiên, chỉ có phòng tắm là nghe thấy tiếng nước chảy loáng thoáng.Lúc này Nhược Nhiên đang ngồi ngồi trên sàn nhà phòng tắm, nước trong vòi hoa sen chảy xuống da thịt đầy dấu hôn của cô.Trên cổ, trước ngực, hay sau lưng, trên đùi, đều là những dấu hôn tím hồng.Nhược Nhiên cúi đầu, cố gắng cọ rửa cơ thể mình, nước mắt chảy xuống từ giọt từng giọt.Tình hình ngày hôm qua cô nhớ rất rõ, lúc Trương Tử Lăng cởi hết quần áo của cô, Nhược Nhiên cảm thấy ghê tởm, ghê tởm khó chịu, cảm thấy người mình thật không sạch sẽ.Lúc Tư Đồ Hiên Nhiên ôm cô trở về, cô không hiểu tại sao lúc đó mình lại đồng ý để Tư Đồ Hiên Nhiên giúp.Chẳng qua là, chẳng qua là vui thích của đêm qua, không ngừng dây dưa, cũng là do cô đồng ý, trao thân mình cho Tư Đồ Hiên Nhiên.Cô còn chưa kịp chuẩn bị đã cho Tư Đồ Hiên Nhiên.Cô cũng không biết tình cảm trong lòng mình là gì, cô hận Trương Tử Lăng, còn Tư Đồ Hiên Nhiên thì không hiểu nổi, ngay cả mình cũng không biết.Trong đầu là một khoảng trống hỗn loạn.Chỉ có thể để nước không ngừng chảy từ vòi hoa sen xuống người mình, chà sát cơ thể vô lực.Nhược Nhiên nhẹ nhàng khóc nức nở.Tư Đồ Hiên Nhiên ở trên giường lật mình một cái, tay muốn ôm cô, nhưng sờ mãi mà không thấy, hắn mở mắt ra đầy sự khó hiểu.