Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 309: Tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: Thủy"Ừ, các cậu đi đi!" Hắn nhìn đồng hồ đeo tay một chút, bây giờ có lẽ Nhược Nhiên đã tan lớp."Vậy cũng được, sẽ dẫn theo cô ấy đến đó chơi!"Điện thoại chấm dứt, Tư Đồ Hiên Nhiên vuốt vuốt cây bút trong tay, ánh mắt nhàn nhạt.Đầu ngón tay đặt nhẹ, bấm số điện thoại Nhược Nhiên."Nhược Nhiên, em tan lớp đi... được... Ở cửa chờ tôi... Tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ!" Tư Đồ Hiên Nhiên cười nhẹ, tối nay đưa cô ra ngoài ăn cơm.Hắn ít khi đưa Nhược Nhiên đi ra ngoài ăn cơm, ít lại càng ít.Đáy mắt tràn lan ra ý cười, đứng dậy, đem giấy tờ khép lại, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.Nhận được điện thoại của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, không biết hắn hẹn cô có việc gì.Nhìn đồng hồ một chút, năm giờ chiều rồi, vừa giờ tan lớp, Nhược Nhiên liền thu dọn sách vở, xuống dưới lầu chờ.Nhàm chán, cầm điện thoại di động, nhìn thời gian.Tư Đồ Hiên Nhiên lái xe đến rất xa đã nhìn thấy Nhược Nhiên, lúc này Nhược Nhiên giống như là thiếu nữ trong sáng, lẳng lặng đứng ở đó, đợi bạn trai của mình, thỉnh thoảng nhàm chán đá đá, đếm đếm hình vẽ ô vuông dưới chân.Hắn dừng xe cách đó không xa, đột nhiên không muốn phá hư bức tranh trước mặt.Một lúc lâu, Nhược Nhiên cũng không phát hiện ra hắn, Tư Đồ Hiên Nhiên nhẹ nhàng bấm điện thoại di động."Này." Điện thoại bên kia, Nhược Nhiên không nhịn được hét lên lên, hắn có thể nhìn thấy Nhược Nhiên khẽ nhếch khóe môi."Tư Đồ Hiên Nhiên, sao anh chậm thế, lúc này trời rất lạnh." Nhược Nhiên bất mãn nói trong điện thoại."Nhược Nhiên, em cho là mình là trẻ con sao? Còn đếm ô vuông!" Hắn cười nhạo nói, đáy mắt tràn ngập ấm áp."Anh nói gì?" Nhược Nhiên không ngờ hắn nói như vậy, chợt hoàn hồn, quay đầu, đã nhìn về phía bên kia, Tư Đồ Hiên Nhiên đã đậu xe ở đó.Trong xe, Tư Đồ Hiên Nhiên cầm di động cười sảng khoái, nhìn Nhược Nhiên.Phát hiện hắn đang trốn ở bên đó, Nhược Nhiên nắm điện thoại, bất mãn trừng mắt."Nhược Nhiên, tới đây." Hắn ở trong xe dương dương tự đắc lắc điện thoại di động, nói với Nhược Nhiên trong điện thoại.

________________________________

Convert+ Beta: Mã Mã

Editor: Thủy

"Ừ, các cậu đi đi!" Hắn nhìn đồng hồ đeo tay một chút, bây giờ có lẽ Nhược Nhiên đã tan lớp.

"Vậy cũng được, sẽ dẫn theo cô ấy đến đó chơi!"

Điện thoại chấm dứt, Tư Đồ Hiên Nhiên vuốt vuốt cây bút trong tay, ánh mắt nhàn nhạt.

Đầu ngón tay đặt nhẹ, bấm số điện thoại Nhược Nhiên.

"Nhược Nhiên, em tan lớp đi... được... Ở cửa chờ tôi... Tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ!" Tư Đồ Hiên Nhiên cười nhẹ, tối nay đưa cô ra ngoài ăn cơm.

Hắn ít khi đưa Nhược Nhiên đi ra ngoài ăn cơm, ít lại càng ít.

Đáy mắt tràn lan ra ý cười, đứng dậy, đem giấy tờ khép lại, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.

Nhận được điện thoại của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, không biết hắn hẹn cô có việc gì.

Nhìn đồng hồ một chút, năm giờ chiều rồi, vừa giờ tan lớp, Nhược Nhiên liền thu dọn sách vở, xuống dưới lầu chờ.

Nhàm chán, cầm điện thoại di động, nhìn thời gian.

Tư Đồ Hiên Nhiên lái xe đến rất xa đã nhìn thấy Nhược Nhiên, lúc này Nhược Nhiên giống như là thiếu nữ trong sáng, lẳng lặng đứng ở đó, đợi bạn trai của mình, thỉnh thoảng nhàm chán đá đá, đếm đếm hình vẽ ô vuông dưới chân.

Hắn dừng xe cách đó không xa, đột nhiên không muốn phá hư bức tranh trước mặt.

Một lúc lâu, Nhược Nhiên cũng không phát hiện ra hắn, Tư Đồ Hiên Nhiên nhẹ nhàng bấm điện thoại di động.

"Này." Điện thoại bên kia, Nhược Nhiên không nhịn được hét lên lên, hắn có thể nhìn thấy Nhược Nhiên khẽ nhếch khóe môi.

"Tư Đồ Hiên Nhiên, sao anh chậm thế, lúc này trời rất lạnh." Nhược Nhiên bất mãn nói trong điện thoại.

"Nhược Nhiên, em cho là mình là trẻ con sao? Còn đếm ô vuông!" Hắn cười nhạo nói, đáy mắt tràn ngập ấm áp.

"Anh nói gì?" Nhược Nhiên không ngờ hắn nói như vậy, chợt hoàn hồn, quay đầu, đã nhìn về phía bên kia, Tư Đồ Hiên Nhiên đã đậu xe ở đó.

Trong xe, Tư Đồ Hiên Nhiên cầm di động cười sảng khoái, nhìn Nhược Nhiên.

Phát hiện hắn đang trốn ở bên đó, Nhược Nhiên nắm điện thoại, bất mãn trừng mắt.

"Nhược Nhiên, tới đây." Hắn ở trong xe dương dương tự đắc lắc điện thoại di động, nói với Nhược Nhiên trong điện thoại.

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ________________________________Convert+ Beta: Mã MãEditor: Thủy"Ừ, các cậu đi đi!" Hắn nhìn đồng hồ đeo tay một chút, bây giờ có lẽ Nhược Nhiên đã tan lớp."Vậy cũng được, sẽ dẫn theo cô ấy đến đó chơi!"Điện thoại chấm dứt, Tư Đồ Hiên Nhiên vuốt vuốt cây bút trong tay, ánh mắt nhàn nhạt.Đầu ngón tay đặt nhẹ, bấm số điện thoại Nhược Nhiên."Nhược Nhiên, em tan lớp đi... được... Ở cửa chờ tôi... Tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ!" Tư Đồ Hiên Nhiên cười nhẹ, tối nay đưa cô ra ngoài ăn cơm.Hắn ít khi đưa Nhược Nhiên đi ra ngoài ăn cơm, ít lại càng ít.Đáy mắt tràn lan ra ý cười, đứng dậy, đem giấy tờ khép lại, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.Nhận được điện thoại của Tư Đồ Hiên Nhiên, Nhược Nhiên có chút kinh ngạc, không biết hắn hẹn cô có việc gì.Nhìn đồng hồ một chút, năm giờ chiều rồi, vừa giờ tan lớp, Nhược Nhiên liền thu dọn sách vở, xuống dưới lầu chờ.Nhàm chán, cầm điện thoại di động, nhìn thời gian.Tư Đồ Hiên Nhiên lái xe đến rất xa đã nhìn thấy Nhược Nhiên, lúc này Nhược Nhiên giống như là thiếu nữ trong sáng, lẳng lặng đứng ở đó, đợi bạn trai của mình, thỉnh thoảng nhàm chán đá đá, đếm đếm hình vẽ ô vuông dưới chân.Hắn dừng xe cách đó không xa, đột nhiên không muốn phá hư bức tranh trước mặt.Một lúc lâu, Nhược Nhiên cũng không phát hiện ra hắn, Tư Đồ Hiên Nhiên nhẹ nhàng bấm điện thoại di động."Này." Điện thoại bên kia, Nhược Nhiên không nhịn được hét lên lên, hắn có thể nhìn thấy Nhược Nhiên khẽ nhếch khóe môi."Tư Đồ Hiên Nhiên, sao anh chậm thế, lúc này trời rất lạnh." Nhược Nhiên bất mãn nói trong điện thoại."Nhược Nhiên, em cho là mình là trẻ con sao? Còn đếm ô vuông!" Hắn cười nhạo nói, đáy mắt tràn ngập ấm áp."Anh nói gì?" Nhược Nhiên không ngờ hắn nói như vậy, chợt hoàn hồn, quay đầu, đã nhìn về phía bên kia, Tư Đồ Hiên Nhiên đã đậu xe ở đó.Trong xe, Tư Đồ Hiên Nhiên cầm di động cười sảng khoái, nhìn Nhược Nhiên.Phát hiện hắn đang trốn ở bên đó, Nhược Nhiên nắm điện thoại, bất mãn trừng mắt."Nhược Nhiên, tới đây." Hắn ở trong xe dương dương tự đắc lắc điện thoại di động, nói với Nhược Nhiên trong điện thoại.

Chương 309: Tôi sẽ đến đón em ngay bây giờ!