Tác giả:

Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…

Chương 230

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dù sao ông cụ Dịch phải viện trong thời gian dài để điều dưỡng sức khỏe thì đã được giới truyền thông đưa tin từ lâu, nên có rất nhiều người biết chuyện này.Thậm chí còn có người suy đoán, lý do mà Dịch Quân Phi rời đi sớm như thế này là vì có mâu thuẫn với ai đó trong bữa tiệc nên giận dữ rời đi.Lại có người đoán răng có thể là do hôm nay có rất nhiều quý cô nhà giàu vây quanh anh, cho nên có thể là anh không chịu nổi nên ra về sớm.Nói chung là có đủ thứ suy đoán.Lăng Y Mộc ngồi xem với tâm thái là hóng chuyện, thậm chí cô cũng thử suy đoán chuyện này! Đến tột cùng là vì chuyện gì mà Dịch Quân Phi lại đột nhiên ra về sớm như thế.Mãi cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, Lăng Y Mộc đứng dậy đi ra mở cửa.Sau khi nhìn thấy người đứng phía ngoài cô cảm giác như đang bị nghẹn.“Khụ khụ… khu…” Cô không nhịn được mà ho mấy tiếng, mới có một lúc mà cả khuôn mặt cô đỏ cả lên.Ai mà ngờ rằng một người đang bị người ta bàn tán trên mạng rằng sẽ đi đâu, thế mà lúc này anh lại xuất hiện trước cửa nhà cô.Dịch Quân Phi nhíu mi một chút rồi đưa tay lên vỗ võ nhẹ lưng cô, giúp cô thuận khí: “Làm sao thế này, sao mà bị sặc dữ thế này? Bị cảm à”Cô vừa ho vừa lắc đầu.Cô nào có bị cảm đâu, chẳng qua là vì thấy anh đột nhiên xuất hiện nên bị Ï Thật vất vả Lăng Y Mộc mới hết ho, lúc này cô nhìn Dịch Quân Phi “Anh… sao anh lại tới đây?”“Sao thế? Tôi không thể đến đây sao?” Anh hỏi ngược lại cô.Cô mím mím cánh môi, đương nhiên là anh có thể tới, chỉ có điều…Anh đi vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại, bỗng chốc căn phòng trọ trở nên hơi chật chội vì có sự xuất hiện của anh.Anh nhìn vào tay trái đang sưng đỏ của cô: “Tay chị sao lại bị thương thế? Lúc diễn vai quần chúng bị thương à?”Anh vừa nói vừa cầm cổ tay của cô lên, sau đó định đưa tay xoa mu bàn tay trái của cô thì đột nhiên cô vội vàng hét lên: “Đừng đụng vào! Tôi vừa mới bôi thuốc xong!”Ngón tay của anh dừng lại, sau đó nhìn chắm chẩm vào chỗ tay đang sưng đỏ của cô.Lúc nãy anh nghe thấy Diệp Sùng Dương nói cô phải dập đầu quỳ lạy, lại không ngờ rắng tay cô cũng bị thương thành ra thế này.‘Vết thương sưng đỏ như thế này năm trên cánh tay của cô làm anh cảm thấy thấy gai mắt.“Bị đạo cụ diễn rơi trúng” Lăng Y Mộc hờ hững trả lời, chẳng qua là như chợt nhớ đến điều gì, cô kinh ngạc nhìn anh nói: “Anh biết hôm nay tôi đi diễn vai quần chúng à?”không khí chung quanh bỗng chốc hơi đè nén..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dù sao ông cụ Dịch phải viện trong thời gian dài để điều dưỡng sức khỏe thì đã được giới truyền thông đưa tin từ lâu, nên có rất nhiều người biết chuyện này.

Thậm chí còn có người suy đoán, lý do mà Dịch Quân Phi rời đi sớm như thế này là vì có mâu thuẫn với ai đó trong bữa tiệc nên giận dữ rời đi.

Lại có người đoán răng có thể là do hôm nay có rất nhiều quý cô nhà giàu vây quanh anh, cho nên có thể là anh không chịu nổi nên ra về sớm.

Nói chung là có đủ thứ suy đoán.

Lăng Y Mộc ngồi xem với tâm thái là hóng chuyện, thậm chí cô cũng thử suy đoán chuyện này! Đến tột cùng là vì chuyện gì mà Dịch Quân Phi lại đột nhiên ra về sớm như thế.

Mãi cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, Lăng Y Mộc đứng dậy đi ra mở cửa.

Sau khi nhìn thấy người đứng phía ngoài cô cảm giác như đang bị nghẹn.

“Khụ khụ… khu…” Cô không nhịn được mà ho mấy tiếng, mới có một lúc mà cả khuôn mặt cô đỏ cả lên.

Ai mà ngờ rằng một người đang bị người ta bàn tán trên mạng rằng sẽ đi đâu, thế mà lúc này anh lại xuất hiện trước cửa nhà cô.

Dịch Quân Phi nhíu mi một chút rồi đưa tay lên vỗ võ nhẹ lưng cô, giúp cô thuận khí: “Làm sao thế này, sao mà bị sặc dữ thế này? Bị cảm à”

Cô vừa ho vừa lắc đầu.

Cô nào có bị cảm đâu, chẳng qua là vì thấy anh đột nhiên xuất hiện nên bị Ï Thật vất vả Lăng Y Mộc mới hết ho, lúc này cô nhìn Dịch Quân Phi “Anh… sao anh lại tới đây?”

“Sao thế? Tôi không thể đến đây sao?” Anh hỏi ngược lại cô.

Cô mím mím cánh môi, đương nhiên là anh có thể tới, chỉ có điều…

Anh đi vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại, bỗng chốc căn phòng trọ trở nên hơi chật chội vì có sự xuất hiện của anh.

Anh nhìn vào tay trái đang sưng đỏ của cô: “Tay chị sao lại bị thương thế? Lúc diễn vai quần chúng bị thương à?”

Anh vừa nói vừa cầm cổ tay của cô lên, sau đó định đưa tay xoa mu bàn tay trái của cô thì đột nhiên cô vội vàng hét lên: “Đừng đụng vào! Tôi vừa mới bôi thuốc xong!”

Ngón tay của anh dừng lại, sau đó nhìn chắm chẩm vào chỗ tay đang sưng đỏ của cô.

Lúc nãy anh nghe thấy Diệp Sùng Dương nói cô phải dập đầu quỳ lạy, lại không ngờ rắng tay cô cũng bị thương thành ra thế này.

‘Vết thương sưng đỏ như thế này năm trên cánh tay của cô làm anh cảm thấy thấy gai mắt.

“Bị đạo cụ diễn rơi trúng” Lăng Y Mộc hờ hững trả lời, chẳng qua là như chợt nhớ đến điều gì, cô kinh ngạc nhìn anh nói: “Anh biết hôm nay tôi đi diễn vai quần chúng à?”

Image removed.

không khí chung quanh bỗng chốc hơi đè nén..

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dù sao ông cụ Dịch phải viện trong thời gian dài để điều dưỡng sức khỏe thì đã được giới truyền thông đưa tin từ lâu, nên có rất nhiều người biết chuyện này.Thậm chí còn có người suy đoán, lý do mà Dịch Quân Phi rời đi sớm như thế này là vì có mâu thuẫn với ai đó trong bữa tiệc nên giận dữ rời đi.Lại có người đoán răng có thể là do hôm nay có rất nhiều quý cô nhà giàu vây quanh anh, cho nên có thể là anh không chịu nổi nên ra về sớm.Nói chung là có đủ thứ suy đoán.Lăng Y Mộc ngồi xem với tâm thái là hóng chuyện, thậm chí cô cũng thử suy đoán chuyện này! Đến tột cùng là vì chuyện gì mà Dịch Quân Phi lại đột nhiên ra về sớm như thế.Mãi cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, Lăng Y Mộc đứng dậy đi ra mở cửa.Sau khi nhìn thấy người đứng phía ngoài cô cảm giác như đang bị nghẹn.“Khụ khụ… khu…” Cô không nhịn được mà ho mấy tiếng, mới có một lúc mà cả khuôn mặt cô đỏ cả lên.Ai mà ngờ rằng một người đang bị người ta bàn tán trên mạng rằng sẽ đi đâu, thế mà lúc này anh lại xuất hiện trước cửa nhà cô.Dịch Quân Phi nhíu mi một chút rồi đưa tay lên vỗ võ nhẹ lưng cô, giúp cô thuận khí: “Làm sao thế này, sao mà bị sặc dữ thế này? Bị cảm à”Cô vừa ho vừa lắc đầu.Cô nào có bị cảm đâu, chẳng qua là vì thấy anh đột nhiên xuất hiện nên bị Ï Thật vất vả Lăng Y Mộc mới hết ho, lúc này cô nhìn Dịch Quân Phi “Anh… sao anh lại tới đây?”“Sao thế? Tôi không thể đến đây sao?” Anh hỏi ngược lại cô.Cô mím mím cánh môi, đương nhiên là anh có thể tới, chỉ có điều…Anh đi vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại, bỗng chốc căn phòng trọ trở nên hơi chật chội vì có sự xuất hiện của anh.Anh nhìn vào tay trái đang sưng đỏ của cô: “Tay chị sao lại bị thương thế? Lúc diễn vai quần chúng bị thương à?”Anh vừa nói vừa cầm cổ tay của cô lên, sau đó định đưa tay xoa mu bàn tay trái của cô thì đột nhiên cô vội vàng hét lên: “Đừng đụng vào! Tôi vừa mới bôi thuốc xong!”Ngón tay của anh dừng lại, sau đó nhìn chắm chẩm vào chỗ tay đang sưng đỏ của cô.Lúc nãy anh nghe thấy Diệp Sùng Dương nói cô phải dập đầu quỳ lạy, lại không ngờ rắng tay cô cũng bị thương thành ra thế này.‘Vết thương sưng đỏ như thế này năm trên cánh tay của cô làm anh cảm thấy thấy gai mắt.“Bị đạo cụ diễn rơi trúng” Lăng Y Mộc hờ hững trả lời, chẳng qua là như chợt nhớ đến điều gì, cô kinh ngạc nhìn anh nói: “Anh biết hôm nay tôi đi diễn vai quần chúng à?”không khí chung quanh bỗng chốc hơi đè nén..

Chương 230