" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám…
Chương 32: Bảo mẫu (2)
Ông Xã Là Diêm Vương Đại NhânTác giả: Khang PomTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám… Bạch Dật dẩu mỏ cất điện thoại vào túi. Không ngờ papa lại keo kiệt như vậy, bé con rủa thầm một câu rồi chạy lạch bạch đến chỗ cô tiếp tục giúp cô lựa quần áo.Buổi trưa lại là bữa ăn ở nhà hàng sang trọng, Lăng U trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc tính số tiền tiêu cũng phải mất hết nửa tháng lương rồi. Tháng lương đầu tiên này cô đã tính sẽ mời Kỷ Hà đi ăn nhưng xem ra chuyện này....... là không thể rồi!" Oh, xem ai đây? Một thư ký quèn mà cũng dám vào đây ăn sao? Hay được một đại gia bao nuôi?" người vào tolet vừa nhìn thấy Lăng U liền mỉa mai cười nói.Lăng U ngẩn người nhìn xung quanh, thấy chỉ có mỗi cô trong đây thì mới đưa mắt nhìn người trước mặt." Cô là ai vậy?" cô nghiêng đầu hỏi." Cô........ Hừ, tôi chính là người thừa kế duy nhất của K.T." Ninh Thư hất tóc khinh khỉnh nhìn Lăng U.Lăng U khoé miệng giật giật nhìn Ninh Thư, hoá ra là đại tiểu thư kiêu ngạo hôm trước, chỉ cần nghĩ đến cuộc nói chuyện ngày đó là Lăng U lại thấy đau đầu. Tốt nhất là tránh xa loại phụ nữ này nếu muốn yên bình." Sao cô dám bỏ đi?" Ninh Thư thấy cô định rời đi liền kéo tay cô lại." Không đi chẳng lẽ ở lại nhìn cô đi vệ sinh sao?" Lăng U hất tay nhàn nhạt nói." Cô....... cô tốt nhất tránh xa Phàm ra, anh ấy là của tôi." Ninh Thư bị hất ra tức giận nói.Lăng U nhíu mày quay người rời đi. Nếu tránh xa boss vậy cô lấy lương kiểu gì chứ, cuộc sống sau này của cô chính là phải dựa vào boss rồi. Ninh Thư trợn mắt nhìn cô rời đi, tay nắm thành nắm đấm.Bạch Dật cả ngày được ở gần cô nên vui vẻ không thôi, tối đến ngồi trên giường hí hửng nhìn ảnh chụp cùng cô trong khu vui chơi. Quân Mạc Phàm vừa làm việc về đến nhà, nhìn thấy liền đi đến giựt lấy điện thoại xem xét." Papa có phải rất ghen tỵ không?" Bạch Dật cười ha hả nhìn anh.Quân Mạc Phàm nhíu mày nhìn nhóc con, ánh mắt vừa chuyển đến người trong điện thoại liền lập tức trở nên ôn nhu. Trong hình cô cười thật tươi vô cùng vui vẻ, đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên. Lần cuối cùng anh nhìn thấy nụ cười của cô hình như đã từ rất lâu rồi." Tịch thu." anh lạnh nhạt nói rồi đi thẳng về phòng." Papa ghen tỵ kìa ha ha ha." Bạch Dật dẩu mỏ ôm gấu bông lăn trên giường. Không biết ngày mai nên dẫn cô đi đâu đây.Quân Mạc Phàm cầm điện thoại ngẩn người ngồi xem hình của cô. Cô của kiếp trước và kiếp này cũng không khác nhau là mấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy, thật sự là rất đáng yêu.
Bạch Dật dẩu mỏ cất điện thoại vào túi. Không ngờ papa lại keo kiệt như vậy, bé con rủa thầm một câu rồi chạy lạch bạch đến chỗ cô tiếp tục giúp cô lựa quần áo.
Buổi trưa lại là bữa ăn ở nhà hàng sang trọng, Lăng U trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc tính số tiền tiêu cũng phải mất hết nửa tháng lương rồi. Tháng lương đầu tiên này cô đã tính sẽ mời Kỷ Hà đi ăn nhưng xem ra chuyện này....... là không thể rồi!
" Oh, xem ai đây? Một thư ký quèn mà cũng dám vào đây ăn sao? Hay được một đại gia bao nuôi?" người vào tolet vừa nhìn thấy Lăng U liền mỉa mai cười nói.
Lăng U ngẩn người nhìn xung quanh, thấy chỉ có mỗi cô trong đây thì mới đưa mắt nhìn người trước mặt.
" Cô là ai vậy?" cô nghiêng đầu hỏi.
" Cô........ Hừ, tôi chính là người thừa kế duy nhất của K.T." Ninh Thư hất tóc khinh khỉnh nhìn Lăng U.
Lăng U khoé miệng giật giật nhìn Ninh Thư, hoá ra là đại tiểu thư kiêu ngạo hôm trước, chỉ cần nghĩ đến cuộc nói chuyện ngày đó là Lăng U lại thấy đau đầu. Tốt nhất là tránh xa loại phụ nữ này nếu muốn yên bình.
" Sao cô dám bỏ đi?" Ninh Thư thấy cô định rời đi liền kéo tay cô lại.
" Không đi chẳng lẽ ở lại nhìn cô đi vệ sinh sao?" Lăng U hất tay nhàn nhạt nói.
" Cô....... cô tốt nhất tránh xa Phàm ra, anh ấy là của tôi." Ninh Thư bị hất ra tức giận nói.
Lăng U nhíu mày quay người rời đi. Nếu tránh xa boss vậy cô lấy lương kiểu gì chứ, cuộc sống sau này của cô chính là phải dựa vào boss rồi. Ninh Thư trợn mắt nhìn cô rời đi, tay nắm thành nắm đấm.
Bạch Dật cả ngày được ở gần cô nên vui vẻ không thôi, tối đến ngồi trên giường hí hửng nhìn ảnh chụp cùng cô trong khu vui chơi. Quân Mạc Phàm vừa làm việc về đến nhà, nhìn thấy liền đi đến giựt lấy điện thoại xem xét.
" Papa có phải rất ghen tỵ không?" Bạch Dật cười ha hả nhìn anh.
Quân Mạc Phàm nhíu mày nhìn nhóc con, ánh mắt vừa chuyển đến người trong điện thoại liền lập tức trở nên ôn nhu. Trong hình cô cười thật tươi vô cùng vui vẻ, đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên. Lần cuối cùng anh nhìn thấy nụ cười của cô hình như đã từ rất lâu rồi.
" Tịch thu." anh lạnh nhạt nói rồi đi thẳng về phòng.
" Papa ghen tỵ kìa ha ha ha." Bạch Dật dẩu mỏ ôm gấu bông lăn trên giường. Không biết ngày mai nên dẫn cô đi đâu đây.
Quân Mạc Phàm cầm điện thoại ngẩn người ngồi xem hình của cô. Cô của kiếp trước và kiếp này cũng không khác nhau là mấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy, thật sự là rất đáng yêu.
Ông Xã Là Diêm Vương Đại NhânTác giả: Khang PomTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám… Bạch Dật dẩu mỏ cất điện thoại vào túi. Không ngờ papa lại keo kiệt như vậy, bé con rủa thầm một câu rồi chạy lạch bạch đến chỗ cô tiếp tục giúp cô lựa quần áo.Buổi trưa lại là bữa ăn ở nhà hàng sang trọng, Lăng U trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc tính số tiền tiêu cũng phải mất hết nửa tháng lương rồi. Tháng lương đầu tiên này cô đã tính sẽ mời Kỷ Hà đi ăn nhưng xem ra chuyện này....... là không thể rồi!" Oh, xem ai đây? Một thư ký quèn mà cũng dám vào đây ăn sao? Hay được một đại gia bao nuôi?" người vào tolet vừa nhìn thấy Lăng U liền mỉa mai cười nói.Lăng U ngẩn người nhìn xung quanh, thấy chỉ có mỗi cô trong đây thì mới đưa mắt nhìn người trước mặt." Cô là ai vậy?" cô nghiêng đầu hỏi." Cô........ Hừ, tôi chính là người thừa kế duy nhất của K.T." Ninh Thư hất tóc khinh khỉnh nhìn Lăng U.Lăng U khoé miệng giật giật nhìn Ninh Thư, hoá ra là đại tiểu thư kiêu ngạo hôm trước, chỉ cần nghĩ đến cuộc nói chuyện ngày đó là Lăng U lại thấy đau đầu. Tốt nhất là tránh xa loại phụ nữ này nếu muốn yên bình." Sao cô dám bỏ đi?" Ninh Thư thấy cô định rời đi liền kéo tay cô lại." Không đi chẳng lẽ ở lại nhìn cô đi vệ sinh sao?" Lăng U hất tay nhàn nhạt nói." Cô....... cô tốt nhất tránh xa Phàm ra, anh ấy là của tôi." Ninh Thư bị hất ra tức giận nói.Lăng U nhíu mày quay người rời đi. Nếu tránh xa boss vậy cô lấy lương kiểu gì chứ, cuộc sống sau này của cô chính là phải dựa vào boss rồi. Ninh Thư trợn mắt nhìn cô rời đi, tay nắm thành nắm đấm.Bạch Dật cả ngày được ở gần cô nên vui vẻ không thôi, tối đến ngồi trên giường hí hửng nhìn ảnh chụp cùng cô trong khu vui chơi. Quân Mạc Phàm vừa làm việc về đến nhà, nhìn thấy liền đi đến giựt lấy điện thoại xem xét." Papa có phải rất ghen tỵ không?" Bạch Dật cười ha hả nhìn anh.Quân Mạc Phàm nhíu mày nhìn nhóc con, ánh mắt vừa chuyển đến người trong điện thoại liền lập tức trở nên ôn nhu. Trong hình cô cười thật tươi vô cùng vui vẻ, đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên. Lần cuối cùng anh nhìn thấy nụ cười của cô hình như đã từ rất lâu rồi." Tịch thu." anh lạnh nhạt nói rồi đi thẳng về phòng." Papa ghen tỵ kìa ha ha ha." Bạch Dật dẩu mỏ ôm gấu bông lăn trên giường. Không biết ngày mai nên dẫn cô đi đâu đây.Quân Mạc Phàm cầm điện thoại ngẩn người ngồi xem hình của cô. Cô của kiếp trước và kiếp này cũng không khác nhau là mấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy, thật sự là rất đáng yêu.