" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám…
Chương 41: U Minh
Ông Xã Là Diêm Vương Đại NhânTác giả: Khang PomTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám… Hai tiếng sau, Quân Mạc Phàm theo sau ba mẹ cô đi ra ngoài, Lăng U đang chán nản thấy vậy vội vàng đứng dậy đi đến. Nói chuyện lâu như vậy, hại cô lo lắng không thôi, chỉ sợ boss nói gì đó không nên bị ba mẹ cô đuổi đánh, vậy chắc chắn cô lại quay về với hai chứ thất nghiệp rồi." Boss, anh nói gì với ba mẹ tôi vậy?" Lăng U nhẹ nhàng khuých vào tay anh khẽ hỏi." Em yên tâm, tôi chỉ mất 1/10 thời gian để ba mẹ em đồng ý cho chúng ta quen nhau."" Nhưng mọi người nói lâu như vậy mà."" 9/10 thời gian còn lại, ba mẹ em chỉ kể chuyện về em. Ngay cả chuyện mông em có một vết bớt hình quả dâu cũng nói ra đấy." anh nhếch môi ghé sát tai cô thì thầm.Mặt Lăng U lập tức đỏ đến tận mang tai, chuyện mông cô có vết bớt hình quả dâu chỉ có cô với mẹ biết, ngay cả Kỷ Hà cũng không biết, vậy mà lại dễ dàng đi nói với người ngoài, sau này cô còn mặt mũi nào nhìn anh nữa." Lăng U, mau vào bếp giúp mẹ nhặt rau."" Nếu boss dám nói ra, tôi sẽ sống chết với anh." cô cảnh cáo anh rồi nhanh chóng chạy vào trong bếp.Quân Mạc Phàm nhìn theo bóng hình của cô khẽ mỉm cười, cô sống làm người của anh, chết cũng đừng mơ thoát khỏi tay anh.Suốt bữa ăn, Lăng U chỉ cắm đầu vào bát cơm, ngược lại ba mẹ lẫn anh trai cô lại cực kỳ thích Bạch Dật, không ngừng gắp thức ăn cho nhóc con, hoàn toàn quên mất cô con gái, em gái đáng thương này.Tiễn boss lớn boss nhỏ rời đi, Lăng U phi ngay vào nhà lôi kéo mẹ cô ra một góc khuất u ám than vãn chuyện mông cô có bớt hình quả dâu." Con đã 25 tuổi rồi, bằng tuổi con mẹ đã sinh anh trai con rồi đấy. Giờ có người rước, ba mẹ đương nhiên là mừng." mẹ cô nhún vai nói." Nhưng...... chuyện tế nhị như vậy sao mẹ có thể......."" Trước sau gì chẳng biết, chỉ là sớm hay muộn thôi. Mẹ rất thích thằng bé, con liệu mà giữ cho chắc. Nhìn Tiểu Dật mà xem, giống tốt như vậy để mất là phí lắm đấy." mẹ cô nói rồi bỏ vào phòng.Mặt Lăng U dài ra, ba mẹ cô chỉ muốn sớm sớm tống cổ cô ra khỏi nhà, thật là tổn thương sâu sắc. Về đến phòng cô lại bị Kỷ Hà lôi ra bắt kể hết mọi chuyện, Lăng U chán nản gửi tin nhắn xin nghỉ phép một ngày cho Bạch Vô Thường." Diêm Vương đại nhân, U Minh xảy ra chuyện rồi." Hắc Vô Thường đứng đợi trong nhà anh, vừa thấy hai người về liền lập tức nói." Ngoan ngoãn trông nhà." Quân Mạc Phàm nhíu mày nói rồi theo Hắc Vô Thường vào phòng. Trong phòng anh có một cánh cửa bị phong ấn có thể thông đến địa ngục.
Hai tiếng sau, Quân Mạc Phàm theo sau ba mẹ cô đi ra ngoài, Lăng U đang chán nản thấy vậy vội vàng đứng dậy đi đến. Nói chuyện lâu như vậy, hại cô lo lắng không thôi, chỉ sợ boss nói gì đó không nên bị ba mẹ cô đuổi đánh, vậy chắc chắn cô lại quay về với hai chứ thất nghiệp rồi.
" Boss, anh nói gì với ba mẹ tôi vậy?" Lăng U nhẹ nhàng khuých vào tay anh khẽ hỏi.
" Em yên tâm, tôi chỉ mất 1/10 thời gian để ba mẹ em đồng ý cho chúng ta quen nhau."
" Nhưng mọi người nói lâu như vậy mà."
" 9/10 thời gian còn lại, ba mẹ em chỉ kể chuyện về em. Ngay cả chuyện mông em có một vết bớt hình quả dâu cũng nói ra đấy." anh nhếch môi ghé sát tai cô thì thầm.
Mặt Lăng U lập tức đỏ đến tận mang tai, chuyện mông cô có vết bớt hình quả dâu chỉ có cô với mẹ biết, ngay cả Kỷ Hà cũng không biết, vậy mà lại dễ dàng đi nói với người ngoài, sau này cô còn mặt mũi nào nhìn anh nữa.
" Lăng U, mau vào bếp giúp mẹ nhặt rau."
" Nếu boss dám nói ra, tôi sẽ sống chết với anh." cô cảnh cáo anh rồi nhanh chóng chạy vào trong bếp.
Quân Mạc Phàm nhìn theo bóng hình của cô khẽ mỉm cười, cô sống làm người của anh, chết cũng đừng mơ thoát khỏi tay anh.
Suốt bữa ăn, Lăng U chỉ cắm đầu vào bát cơm, ngược lại ba mẹ lẫn anh trai cô lại cực kỳ thích Bạch Dật, không ngừng gắp thức ăn cho nhóc con, hoàn toàn quên mất cô con gái, em gái đáng thương này.
Tiễn boss lớn boss nhỏ rời đi, Lăng U phi ngay vào nhà lôi kéo mẹ cô ra một góc khuất u ám than vãn chuyện mông cô có bớt hình quả dâu.
" Con đã 25 tuổi rồi, bằng tuổi con mẹ đã sinh anh trai con rồi đấy. Giờ có người rước, ba mẹ đương nhiên là mừng." mẹ cô nhún vai nói.
" Nhưng...... chuyện tế nhị như vậy sao mẹ có thể......."
" Trước sau gì chẳng biết, chỉ là sớm hay muộn thôi. Mẹ rất thích thằng bé, con liệu mà giữ cho chắc. Nhìn Tiểu Dật mà xem, giống tốt như vậy để mất là phí lắm đấy." mẹ cô nói rồi bỏ vào phòng.
Mặt Lăng U dài ra, ba mẹ cô chỉ muốn sớm sớm tống cổ cô ra khỏi nhà, thật là tổn thương sâu sắc. Về đến phòng cô lại bị Kỷ Hà lôi ra bắt kể hết mọi chuyện, Lăng U chán nản gửi tin nhắn xin nghỉ phép một ngày cho Bạch Vô Thường.
" Diêm Vương đại nhân, U Minh xảy ra chuyện rồi." Hắc Vô Thường đứng đợi trong nhà anh, vừa thấy hai người về liền lập tức nói.
" Ngoan ngoãn trông nhà." Quân Mạc Phàm nhíu mày nói rồi theo Hắc Vô Thường vào phòng. Trong phòng anh có một cánh cửa bị phong ấn có thể thông đến địa ngục.
Ông Xã Là Diêm Vương Đại NhânTác giả: Khang PomTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường" Lăng U, có trách thì trách cô quá tỏa sáng, chiếm lấy mọi ánh nhìn của người khác, chỉ cần cô chết đi, vậy mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đi chết đi." "........" " Lăng U, nếu em yếu đuối hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không đến bước đường này. Đàn ông không thích người phụ nữ của mình quá mạnh mẽ." "........" Đi đến cầu Nại Hà, Lăng U vẫn không thể quên được câu nói của bạn thân và bạn trai mình. Họ bắt tay hãm hại cô, khiến cô ngã xuống vách núi, cả đời này, Lăng U cô sẽ không tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu nữa. Đến sông Vong Xuyên, từ xa Lăng U đã nhìn thấy Mạnh Bà đang múc canh phát cho những linh hồn đang đợi đi đầu thai, dòng người dài nối đuôi nhau. " Tõm" Lăng U quay sang, vừa vặn thấy một con cá màu vàng, béo núc ních đang mở to mắt nhìn cô. Không thể không thừa nhận, cá ở đây thực sự rất béo, nhìn rất muốn ăn. Nghĩ đến lúc chết, bản thân cũng đói bụng, trở thành một con mà đói, cô không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. " Đem đám cá này nướng lên, ngon phải biết." " Ai dám… Hai tiếng sau, Quân Mạc Phàm theo sau ba mẹ cô đi ra ngoài, Lăng U đang chán nản thấy vậy vội vàng đứng dậy đi đến. Nói chuyện lâu như vậy, hại cô lo lắng không thôi, chỉ sợ boss nói gì đó không nên bị ba mẹ cô đuổi đánh, vậy chắc chắn cô lại quay về với hai chứ thất nghiệp rồi." Boss, anh nói gì với ba mẹ tôi vậy?" Lăng U nhẹ nhàng khuých vào tay anh khẽ hỏi." Em yên tâm, tôi chỉ mất 1/10 thời gian để ba mẹ em đồng ý cho chúng ta quen nhau."" Nhưng mọi người nói lâu như vậy mà."" 9/10 thời gian còn lại, ba mẹ em chỉ kể chuyện về em. Ngay cả chuyện mông em có một vết bớt hình quả dâu cũng nói ra đấy." anh nhếch môi ghé sát tai cô thì thầm.Mặt Lăng U lập tức đỏ đến tận mang tai, chuyện mông cô có vết bớt hình quả dâu chỉ có cô với mẹ biết, ngay cả Kỷ Hà cũng không biết, vậy mà lại dễ dàng đi nói với người ngoài, sau này cô còn mặt mũi nào nhìn anh nữa." Lăng U, mau vào bếp giúp mẹ nhặt rau."" Nếu boss dám nói ra, tôi sẽ sống chết với anh." cô cảnh cáo anh rồi nhanh chóng chạy vào trong bếp.Quân Mạc Phàm nhìn theo bóng hình của cô khẽ mỉm cười, cô sống làm người của anh, chết cũng đừng mơ thoát khỏi tay anh.Suốt bữa ăn, Lăng U chỉ cắm đầu vào bát cơm, ngược lại ba mẹ lẫn anh trai cô lại cực kỳ thích Bạch Dật, không ngừng gắp thức ăn cho nhóc con, hoàn toàn quên mất cô con gái, em gái đáng thương này.Tiễn boss lớn boss nhỏ rời đi, Lăng U phi ngay vào nhà lôi kéo mẹ cô ra một góc khuất u ám than vãn chuyện mông cô có bớt hình quả dâu." Con đã 25 tuổi rồi, bằng tuổi con mẹ đã sinh anh trai con rồi đấy. Giờ có người rước, ba mẹ đương nhiên là mừng." mẹ cô nhún vai nói." Nhưng...... chuyện tế nhị như vậy sao mẹ có thể......."" Trước sau gì chẳng biết, chỉ là sớm hay muộn thôi. Mẹ rất thích thằng bé, con liệu mà giữ cho chắc. Nhìn Tiểu Dật mà xem, giống tốt như vậy để mất là phí lắm đấy." mẹ cô nói rồi bỏ vào phòng.Mặt Lăng U dài ra, ba mẹ cô chỉ muốn sớm sớm tống cổ cô ra khỏi nhà, thật là tổn thương sâu sắc. Về đến phòng cô lại bị Kỷ Hà lôi ra bắt kể hết mọi chuyện, Lăng U chán nản gửi tin nhắn xin nghỉ phép một ngày cho Bạch Vô Thường." Diêm Vương đại nhân, U Minh xảy ra chuyện rồi." Hắc Vô Thường đứng đợi trong nhà anh, vừa thấy hai người về liền lập tức nói." Ngoan ngoãn trông nhà." Quân Mạc Phàm nhíu mày nói rồi theo Hắc Vô Thường vào phòng. Trong phòng anh có một cánh cửa bị phong ấn có thể thông đến địa ngục.