Tác giả:

Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…

Chương 261

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này dạ dày của cô lại không ngừng kêu “rột rột”, Lăng Y Mộc mới phát hiện ra dường như cô có hơi đói bụng.Cô cúi đầu bắt đầu tập trung ăn cơm.Còn Dịch Quân Phi thì yên lặng nhìn Lăng Y Mộc ăn cơm.Có lẽ ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng, không hề che giấu một chút nên khiến cho Lăng Y Mộc khó nén nổi ngẩng đầu nhìn Dịch Quân Phi: “Anh không ăn à?”“Ăn chứ! Chẳng qua là nhìn chị ăn một lúc rồi lát nữa sẽ có cảm giác thèm ăn.” Anh nói.“Cô cảm thấy cạn lời với anh, cái gì mà nhìn cô ăn rồi sau đó mới có cảm giác thèm ăn chứ “Mỗi lần nhìn chị ăn thì tôi cảm thấy dường như những món ăn này rất thuận mắt.Anh lẩm bẩm nói.“Đó là vì anh chưa từng chịu đói thôi.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu: “Nếu như một ngày nào đó anh bị bỏ đói vài ngày thì cho dù là cơm không chan nước anh cũng cảm thấy đủ ngon rồi.”Sắc mặt anh lạnh lùng lại: “Chị từng bị đói rồi à?”“Ừ, đã từng.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu.Cô đã từng đứng bên bờ vực sinh tử, bây giờ nhắc lại thật giống chỉ là một điều vô cùng bình thường.Đôi môi mỏng của anh khẽ mím chặt: “Lúc ở trong tù”“Ừ.” Cô đáp.Sau đó cả anh và cô hai người đều không nói gì thêm.Cô chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm, còn ánh mắt của anh thì vẫn nhìn cô một cách đầy nặng trĩu.Hôm nay cô mặc một bộ đồ bình dân, cúi đầu, bên gò má cô có rơi vài sợi tóc.Cái cổ gầy nhỏ, cơ thể yếu ớt.Cô của bây giờ so với những tư liệu và hình ảnh về cô lúc trước khi ở tù, thật sự gây hơn không ít, tựa như chỉ cần gió thổi qua là sẽ bay vậy.Lúc này cô vẫn vùi đầu ăn cơm, mỗi một miếng cơm cô đều ăn thật nghiêm túc.Nhưng sự nghiêm túc này của cô lại làm cho anh cảm thấy vô cùng đau lòng.Đây không biết là lần hối hận thứ mấy của anh rồi, nếu như biết trước rằng sẽ gặp phải cô, sẽ để tâm đến lời cô nói như thế này thì anh tuyệt đối sẽ không để cô phải ngồi tù chịu bao nhiêu là đau khổ kia!Năm đó anh sẽ tuyệt đối không bao giờ khiến cho cô mang cái danh đã từng ngồi tù như thế này!Dịch Quân Phi cúi đầu ăn cơm, thế nhưng những thức ăn này vào trong miệng anh đều chẳng có mùi vị gì, dường như món nào món nấy đều trở nên chua chát hơn.Ăn xong một bữa cơm, Lăng Y Mộc nói: “Tôi đi vệ sinh.”Lăng Y Mộc ngẩng đầu nhìn lên, đây rõ ràng là đồng nghiệp cũ ở công ty luật trước đây cô làm việc, Quan Lệ Quân..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này dạ dày của cô lại không ngừng kêu “rột rột”, Lăng Y Mộc mới phát hiện ra dường như cô có hơi đói bụng.

Cô cúi đầu bắt đầu tập trung ăn cơm.

Còn Dịch Quân Phi thì yên lặng nhìn Lăng Y Mộc ăn cơm.

Có lẽ ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng, không hề che giấu một chút nên khiến cho Lăng Y Mộc khó nén nổi ngẩng đầu nhìn Dịch Quân Phi: “Anh không ăn à?”

“Ăn chứ! Chẳng qua là nhìn chị ăn một lúc rồi lát nữa sẽ có cảm giác thèm ăn.” Anh nói.

“Cô cảm thấy cạn lời với anh, cái gì mà nhìn cô ăn rồi sau đó mới có cảm giác thèm ăn chứ “Mỗi lần nhìn chị ăn thì tôi cảm thấy dường như những món ăn này rất thuận mắt.

Anh lẩm bẩm nói.

“Đó là vì anh chưa từng chịu đói thôi.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu: “Nếu như một ngày nào đó anh bị bỏ đói vài ngày thì cho dù là cơm không chan nước anh cũng cảm thấy đủ ngon rồi.”

Sắc mặt anh lạnh lùng lại: “Chị từng bị đói rồi à?”

“Ừ, đã từng.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu.

Cô đã từng đứng bên bờ vực sinh tử, bây giờ nhắc lại thật giống chỉ là một điều vô cùng bình thường.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mím chặt: “Lúc ở trong tù”

“Ừ.” Cô đáp.

Sau đó cả anh và cô hai người đều không nói gì thêm.

Cô chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm, còn ánh mắt của anh thì vẫn nhìn cô một cách đầy nặng trĩu.

Hôm nay cô mặc một bộ đồ bình dân, cúi đầu, bên gò má cô có rơi vài sợi tóc.

Cái cổ gầy nhỏ, cơ thể yếu ớt.

Cô của bây giờ so với những tư liệu và hình ảnh về cô lúc trước khi ở tù, thật sự gây hơn không ít, tựa như chỉ cần gió thổi qua là sẽ bay vậy.

Lúc này cô vẫn vùi đầu ăn cơm, mỗi một miếng cơm cô đều ăn thật nghiêm túc.

Nhưng sự nghiêm túc này của cô lại làm cho anh cảm thấy vô cùng đau lòng.

Đây không biết là lần hối hận thứ mấy của anh rồi, nếu như biết trước rằng sẽ gặp phải cô, sẽ để tâm đến lời cô nói như thế này thì anh tuyệt đối sẽ không để cô phải ngồi tù chịu bao nhiêu là đau khổ kia!

Năm đó anh sẽ tuyệt đối không bao giờ khiến cho cô mang cái danh đã từng ngồi tù như thế này!

Dịch Quân Phi cúi đầu ăn cơm, thế nhưng những thức ăn này vào trong miệng anh đều chẳng có mùi vị gì, dường như món nào món nấy đều trở nên chua chát hơn.

Ăn xong một bữa cơm, Lăng Y Mộc nói: “Tôi đi vệ sinh.”

Image removed.

Lăng Y Mộc ngẩng đầu nhìn lên, đây rõ ràng là đồng nghiệp cũ ở công ty luật trước đây cô làm việc, Quan Lệ Quân..

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này dạ dày của cô lại không ngừng kêu “rột rột”, Lăng Y Mộc mới phát hiện ra dường như cô có hơi đói bụng.Cô cúi đầu bắt đầu tập trung ăn cơm.Còn Dịch Quân Phi thì yên lặng nhìn Lăng Y Mộc ăn cơm.Có lẽ ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng, không hề che giấu một chút nên khiến cho Lăng Y Mộc khó nén nổi ngẩng đầu nhìn Dịch Quân Phi: “Anh không ăn à?”“Ăn chứ! Chẳng qua là nhìn chị ăn một lúc rồi lát nữa sẽ có cảm giác thèm ăn.” Anh nói.“Cô cảm thấy cạn lời với anh, cái gì mà nhìn cô ăn rồi sau đó mới có cảm giác thèm ăn chứ “Mỗi lần nhìn chị ăn thì tôi cảm thấy dường như những món ăn này rất thuận mắt.Anh lẩm bẩm nói.“Đó là vì anh chưa từng chịu đói thôi.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu: “Nếu như một ngày nào đó anh bị bỏ đói vài ngày thì cho dù là cơm không chan nước anh cũng cảm thấy đủ ngon rồi.”Sắc mặt anh lạnh lùng lại: “Chị từng bị đói rồi à?”“Ừ, đã từng.” Cô lạnh nhạt nói ra một câu.Cô đã từng đứng bên bờ vực sinh tử, bây giờ nhắc lại thật giống chỉ là một điều vô cùng bình thường.Đôi môi mỏng của anh khẽ mím chặt: “Lúc ở trong tù”“Ừ.” Cô đáp.Sau đó cả anh và cô hai người đều không nói gì thêm.Cô chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm, còn ánh mắt của anh thì vẫn nhìn cô một cách đầy nặng trĩu.Hôm nay cô mặc một bộ đồ bình dân, cúi đầu, bên gò má cô có rơi vài sợi tóc.Cái cổ gầy nhỏ, cơ thể yếu ớt.Cô của bây giờ so với những tư liệu và hình ảnh về cô lúc trước khi ở tù, thật sự gây hơn không ít, tựa như chỉ cần gió thổi qua là sẽ bay vậy.Lúc này cô vẫn vùi đầu ăn cơm, mỗi một miếng cơm cô đều ăn thật nghiêm túc.Nhưng sự nghiêm túc này của cô lại làm cho anh cảm thấy vô cùng đau lòng.Đây không biết là lần hối hận thứ mấy của anh rồi, nếu như biết trước rằng sẽ gặp phải cô, sẽ để tâm đến lời cô nói như thế này thì anh tuyệt đối sẽ không để cô phải ngồi tù chịu bao nhiêu là đau khổ kia!Năm đó anh sẽ tuyệt đối không bao giờ khiến cho cô mang cái danh đã từng ngồi tù như thế này!Dịch Quân Phi cúi đầu ăn cơm, thế nhưng những thức ăn này vào trong miệng anh đều chẳng có mùi vị gì, dường như món nào món nấy đều trở nên chua chát hơn.Ăn xong một bữa cơm, Lăng Y Mộc nói: “Tôi đi vệ sinh.”Lăng Y Mộc ngẩng đầu nhìn lên, đây rõ ràng là đồng nghiệp cũ ở công ty luật trước đây cô làm việc, Quan Lệ Quân..

Chương 261