Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…
Chương 279
Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đó là tình cảm gia đình đẹp đẽ nhất trong tận đáy lòng của cô, cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà cô từng có.Câu trả lời của cô khiến cho sắc mặt của anh trở nên khó coi, có một nỗi tức giận đang lượn lờ trong lồng ngực, tức giận cô vì không trân trọng bản thân mình như vậy.Cũng tức giận bản thân anh, lại quan tâm đến cơ thể của cô còn nhiều hơn chính bản thân côBản thân cô cũng không quan tâm đến đôi tay này có bị phế bỏ hay không, mà ngược lại, anh thì quan tâm vô cùng, không nỡ nhìn thấy cô bị thương dù chỉ một chút.“Cuốn album ảnh của tôi đâu?” Cô vẫn lo lắng hỏi anh về vấn đề này.Dịch Quân Phi thở dài nặng nề và đứng dậy, đi đến trước cái tủ cách đó không xa, đưa cho cô cuốn album ảnh đã bị thiêu cháy một phần.Lăng Y Mộc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận mở cuốn album ảnh ra và nhìn những tấm hình ở trong đó, đôi mắt lại không khỏi đỏ lên một lần nữa.Những tấm hình trong đó, có một số đã bị thiêu huỷ, một số thì bị cháy đến chỉ còn lại những góc cạnh, có một số thì bị cháy mất một phần, chỉ còn khoảng một phần tư lượng hình ảnh còn nguyên vẹn.Mỗi khi lật một trang, dường như cần phải có nhiều nghị lực hơn để gánh chịu nỗi đau đớn này.Không ngờ rằng ngay cả một cuốn album ảnh mà cô cũng không thể bảo vệ được tốt.Đóng cuốn album ảnh lại, cô thì thầm nói: “Cảm ơn.“Cái gì?” Anh nhìn lấy cô.“Cám ơn anh tối hôm qua đã đưa tối đến bệnh viện để xử lý vết thương, tối hôm qua tôi… có chút mất kiểm soát.Cô có vẻ hơi xấu hổ nói.Những gì đã xảy ra vào tối hôm qua lúc này lần lượt hiện lên trong tâm trí của cô.Nếu là bình thường, cho dù cô muốn khóc thì cũng sẽ không lao vào trong vòng tay của anh để khóc.Tuy nhiên, vào ngày hôm qua, cô lại ôm lấy anh mà khóc lớn, như thể đang ôm lấy một khúc gỗ trôi bồng bềnh vậy.“Vậy thì từ nay về sau, chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy chị mất kiểm soát” Anh cúi người xuống và nói nhỏ với cô.Câu nói này không phải hỏi han mà là trực tiếp đưa ra một kết luận.Lăng Y Mộc nín thở.Dịch Quân Phi cúi đầu xuống và lại đưa mắt liếc nhìn những ngón tay đang quấn băng gạc của cô: “Sau này có gặp phải khó khăn rắc rối gì, chị cũng có thể nói với tôi, đừng tự mình đối mặt.Còn nữa, tay của chị hiện giờ đã thành ra thế này rồi, tôi đã xin nghỉ phép cho chị ở sở Bảo vệ Môi trường nên chị cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.Nhà? Cô sững sờ, và ngay lập tức có cảm giác cay đẳng trong lòng, chỗ này đối với cô mà nói không phải là nhà gì cả.Hoặc nên nói rằng, ở trong thành phố này không hề có nhà của cô.“Dưỡng đôi tay cho thật tốt vào trước, tay lành lại rồi thì muốn làm gì cũng được cả.” Dịch Quân Phi nói, lại giống như nhớ ra điều gì và nói: “Tối nay chị phải đến gặp Tần Hoa Nhiên sao? Hay là đổi ngày khác đi, đợi vết thương trên tay lành lại một chút rồi hẵng nói..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đó là tình cảm gia đình đẹp đẽ nhất trong tận đáy lòng của cô, cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà cô từng có.
Câu trả lời của cô khiến cho sắc mặt của anh trở nên khó coi, có một nỗi tức giận đang lượn lờ trong lồng ngực, tức giận cô vì không trân trọng bản thân mình như vậy.
Cũng tức giận bản thân anh, lại quan tâm đến cơ thể của cô còn nhiều hơn chính bản thân cô
Bản thân cô cũng không quan tâm đến đôi tay này có bị phế bỏ hay không, mà ngược lại, anh thì quan tâm vô cùng, không nỡ nhìn thấy cô bị thương dù chỉ một chút.
“Cuốn album ảnh của tôi đâu?” Cô vẫn lo lắng hỏi anh về vấn đề này.
Dịch Quân Phi thở dài nặng nề và đứng dậy, đi đến trước cái tủ cách đó không xa, đưa cho cô cuốn album ảnh đã bị thiêu cháy một phần.
Lăng Y Mộc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận mở cuốn album ảnh ra và nhìn những tấm hình ở trong đó, đôi mắt lại không khỏi đỏ lên một lần nữa.
Những tấm hình trong đó, có một số đã bị thiêu huỷ, một số thì bị cháy đến chỉ còn lại những góc cạnh, có một số thì bị cháy mất một phần, chỉ còn khoảng một phần tư lượng hình ảnh còn nguyên vẹn.
Mỗi khi lật một trang, dường như cần phải có nhiều nghị lực hơn để gánh chịu nỗi đau đớn này.
Không ngờ rằng ngay cả một cuốn album ảnh mà cô cũng không thể bảo vệ được tốt.
Đóng cuốn album ảnh lại, cô thì thầm nói: “Cảm ơn.
“Cái gì?” Anh nhìn lấy cô.
“Cám ơn anh tối hôm qua đã đưa tối đến bệnh viện để xử lý vết thương, tối hôm qua tôi… có chút mất kiểm soát.
Cô có vẻ hơi xấu hổ nói.
Những gì đã xảy ra vào tối hôm qua lúc này lần lượt hiện lên trong tâm trí của cô.
Nếu là bình thường, cho dù cô muốn khóc thì cũng sẽ không lao vào trong vòng tay của anh để khóc.
Tuy nhiên, vào ngày hôm qua, cô lại ôm lấy anh mà khóc lớn, như thể đang ôm lấy một khúc gỗ trôi bồng bềnh vậy.
“Vậy thì từ nay về sau, chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy chị mất kiểm soát” Anh cúi người xuống và nói nhỏ với cô.
Câu nói này không phải hỏi han mà là trực tiếp đưa ra một kết luận.
Lăng Y Mộc nín thở.
Dịch Quân Phi cúi đầu xuống và lại đưa mắt liếc nhìn những ngón tay đang quấn băng gạc của cô: “Sau này có gặp phải khó khăn rắc rối gì, chị cũng có thể nói với tôi, đừng tự mình đối mặt.
Còn nữa, tay của chị hiện giờ đã thành ra thế này rồi, tôi đã xin nghỉ phép cho chị ở sở Bảo vệ Môi trường nên chị cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.
Nhà? Cô sững sờ, và ngay lập tức có cảm giác cay đẳng trong lòng, chỗ này đối với cô mà nói không phải là nhà gì cả.
Hoặc nên nói rằng, ở trong thành phố này không hề có nhà của cô.
“Dưỡng đôi tay cho thật tốt vào trước, tay lành lại rồi thì muốn làm gì cũng được cả.” Dịch Quân Phi nói, lại giống như nhớ ra điều gì và nói: “Tối nay chị phải đến gặp Tần Hoa Nhiên sao? Hay là đổi ngày khác đi, đợi vết thương trên tay lành lại một chút rồi hẵng nói..
Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đó là tình cảm gia đình đẹp đẽ nhất trong tận đáy lòng của cô, cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà cô từng có.Câu trả lời của cô khiến cho sắc mặt của anh trở nên khó coi, có một nỗi tức giận đang lượn lờ trong lồng ngực, tức giận cô vì không trân trọng bản thân mình như vậy.Cũng tức giận bản thân anh, lại quan tâm đến cơ thể của cô còn nhiều hơn chính bản thân côBản thân cô cũng không quan tâm đến đôi tay này có bị phế bỏ hay không, mà ngược lại, anh thì quan tâm vô cùng, không nỡ nhìn thấy cô bị thương dù chỉ một chút.“Cuốn album ảnh của tôi đâu?” Cô vẫn lo lắng hỏi anh về vấn đề này.Dịch Quân Phi thở dài nặng nề và đứng dậy, đi đến trước cái tủ cách đó không xa, đưa cho cô cuốn album ảnh đã bị thiêu cháy một phần.Lăng Y Mộc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận mở cuốn album ảnh ra và nhìn những tấm hình ở trong đó, đôi mắt lại không khỏi đỏ lên một lần nữa.Những tấm hình trong đó, có một số đã bị thiêu huỷ, một số thì bị cháy đến chỉ còn lại những góc cạnh, có một số thì bị cháy mất một phần, chỉ còn khoảng một phần tư lượng hình ảnh còn nguyên vẹn.Mỗi khi lật một trang, dường như cần phải có nhiều nghị lực hơn để gánh chịu nỗi đau đớn này.Không ngờ rằng ngay cả một cuốn album ảnh mà cô cũng không thể bảo vệ được tốt.Đóng cuốn album ảnh lại, cô thì thầm nói: “Cảm ơn.“Cái gì?” Anh nhìn lấy cô.“Cám ơn anh tối hôm qua đã đưa tối đến bệnh viện để xử lý vết thương, tối hôm qua tôi… có chút mất kiểm soát.Cô có vẻ hơi xấu hổ nói.Những gì đã xảy ra vào tối hôm qua lúc này lần lượt hiện lên trong tâm trí của cô.Nếu là bình thường, cho dù cô muốn khóc thì cũng sẽ không lao vào trong vòng tay của anh để khóc.Tuy nhiên, vào ngày hôm qua, cô lại ôm lấy anh mà khóc lớn, như thể đang ôm lấy một khúc gỗ trôi bồng bềnh vậy.“Vậy thì từ nay về sau, chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy chị mất kiểm soát” Anh cúi người xuống và nói nhỏ với cô.Câu nói này không phải hỏi han mà là trực tiếp đưa ra một kết luận.Lăng Y Mộc nín thở.Dịch Quân Phi cúi đầu xuống và lại đưa mắt liếc nhìn những ngón tay đang quấn băng gạc của cô: “Sau này có gặp phải khó khăn rắc rối gì, chị cũng có thể nói với tôi, đừng tự mình đối mặt.Còn nữa, tay của chị hiện giờ đã thành ra thế này rồi, tôi đã xin nghỉ phép cho chị ở sở Bảo vệ Môi trường nên chị cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.Nhà? Cô sững sờ, và ngay lập tức có cảm giác cay đẳng trong lòng, chỗ này đối với cô mà nói không phải là nhà gì cả.Hoặc nên nói rằng, ở trong thành phố này không hề có nhà của cô.“Dưỡng đôi tay cho thật tốt vào trước, tay lành lại rồi thì muốn làm gì cũng được cả.” Dịch Quân Phi nói, lại giống như nhớ ra điều gì và nói: “Tối nay chị phải đến gặp Tần Hoa Nhiên sao? Hay là đổi ngày khác đi, đợi vết thương trên tay lành lại một chút rồi hẵng nói..