Tác giả:

Cơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân…

Chương 290

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… Nhiều năm trôi qua, trong lòng anh có vô số lần hối hận vì sao hồi đó đã phải buông tay côNếu như hồi đó anh kiên trì không buông tay cô, liệu bây giờ cô sẽ luôn ở bên cạnh anh không? Nhưng đáp án này, bây giờ đã vĩnh viễn không còn từ “nếu như” nữa.Lăng Y Mộc cũng không phải là người mà anh ta muốn tìm đó, vậy thì…“Em đang ở đâu?” Anh ta cúi đầu hỏi.Đáp lại anh ta luôn là sự im lặng trong không khí.Lăng Y Mộc tranh thủ thời gian đến Sở Bảo vệ Môi Trường để giải quyết thủ tục thôi việc.Sau khi Sở trưởng Sở Bảo vệ Môi Trường biết chuyện có muốn thôi việc thì khá là ngạc nhiên.“Cô muốn thôi việc? Sao vậy, có phải có điều gì bất mãn với đãi ngộ trong Sở? Nếu cô cảm thấy việc quét dọn quá mệt nhọc, có thể đổi cho cô một vị trí khác, có thể chuyển đến văn phòng làm việc.”Trước đó, anh ta nhận được cuộc gọi từ lãnh đạo của đơn vị cấp trên nói Lăng Y Mộc xin nghỉ phép.Lúc đó, anh ta còn bàng hoàng một lúc.Lúc trước, khi có người ồn ào trong Sở nói không muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, muốn đuổi 5 ro khỏi Sở Bảo vệ Môi Trường.Sở trưởng cũng nhận được điện thoại từ cấp trên, yêu cầu anh ta phải giải quyết chuyện này cho thỏa đáng, không được dung túng tác phong kỳ thị này.Lúc đó, anh ta còn nghĩ đằng sau chuyện này có lẽ là do cậu chủ nhà họ Tiêu gây nên, dù sao thì Lăng Y Mộc là bạn gái cũ của cậu chủ Tiêu, chỉ sợ người ta vẫn còn nhớ tới chút tình cảm.Nhưng cuộc điện thoại hai ngày trước thực sự khiến anh ta bất ngờ, người đứng sau thật sự là Tiêu Thiên Định sao?Khi anh ta đặt câu hỏi nghi ngờ, người bên kia nói đầy ẩn ý: “Người đứng sau cô ấy là người mà Tiêu Thiên Định cũng không đắc tội nổi.”Anh ta bỗng nhiên giật mình, chỉ cảm thấy cả người run lên.Vốn dĩ, Sở trưởng còn muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, nhưng không ngờ cô lại nói muốn thôi việc.“Không cần đầu.” Lăng Y Mộc lắc đầu, bình thường chưa từng thấy Sở trưởng ra sức giữ lại một công nhân quét dọn như vậy, có thể thấy ít nhiều gì Sở trưởng cũng đã biết đôi chút.Trong tương lai, nếu cô tiếp tục làm việc ở đây, e rằng sẽ khó tránh khỏi bị “kỳ thị” và đối mặt ánh mắt khác của người khác.“Không cần đầu, tôi muốn đổi một môi trường làm việc mới.Lăng Y Mộc nói.“Vậy à.” Sở trưởng còn tưởng là ân vật tại to mặt lớn đứng sau Lăng Y Mộc muốn đổi cho cô một công việc có thể diện, thế là đã đồng ý ngay đơn thôi việc của Lăng Y Mộc.Đồng thời không khẩu trừ tiền xin nghỉ phép của cô, mà còn bù thêm cho cô một tháng lương, và còn cho bên tài chính lập tức thanh toán.Từ Sở Bảo vệ Môi Trường bước ra, Lăng Y Mộc hít một hơi thật sâu.Tháng lương phát thêm này cũng là ý lấy lòng của Sở trưởng, nói trắng ra, cũng có liên quan đến Dịch Quân Phi.Nếu cô đủ cốt cách thì nên từ chối.Nhưng cô thậm chí không thể từ chối.Bà ngoại còn đang nằm viện, số tiền lần trước hỏi mượn Hoa Nhiên có lẽ cũng chẳng kéo dài được bao lâu nữa, về sau có thể sẽ còn phát sinh chi phí.Đến lúc đó, cô sẽ là nợ cũ chưa trả lại chồng nợ mới.Lăng Y Mộc lại đi bộ đến chỗ chị Từ làm việc, nói lời chào tạm biệt chị TừSau khi biết Lãng Y Mộc thôi việc, chị Từ vội hỏi: “Sao em lại thôi việc đột ngột như vậy? “Xin nghỉ phép lâu cũng không tốt.Cô nói “Trường hợp của em là ngoài ý muốn, xin nghỉ thì cứ xin nghỉ, chị làm nhiều hơn một chút là được rồi.Chị Từ nói, nhìn mười ngón tay còn đang quấn băng gạc của Lăng Y Mộc: “Tay của em không nghiêm trọng chứ?”“Qua hai ngày nữa là có thể tháo băng gạc, không có gì đáng ngại.” Lãng Y Mộc nói.“Vậy em định tìm công việc gì?” Chị Từ quan tâm hỏi.“Có thể sẽ tìm một công việc giao đồ ăn.” Cô nói.“Vậy rất cực đó.” Chị Từ thở dài.Công việc đó phải chạy tới chạy lui, phải tổn sức hơn nhiều so với quét dọn.“Em không sợ cực” Lăng Y Mộc thản nhiên cười.Điều cô sợ nhất bây giờ là không có tiền..

Nhiều năm trôi qua, trong lòng anh có vô số lần hối hận vì sao hồi đó đã phải buông tay cô

Nếu như hồi đó anh kiên trì không buông tay cô, liệu bây giờ cô sẽ luôn ở bên cạnh anh không? Nhưng đáp án này, bây giờ đã vĩnh viễn không còn từ “nếu như” nữa.

Lăng Y Mộc cũng không phải là người mà anh ta muốn tìm đó, vậy thì…

“Em đang ở đâu?” Anh ta cúi đầu hỏi.

Đáp lại anh ta luôn là sự im lặng trong không khí.

Lăng Y Mộc tranh thủ thời gian đến Sở Bảo vệ Môi Trường để giải quyết thủ tục thôi việc.

Sau khi Sở trưởng Sở Bảo vệ Môi Trường biết chuyện có muốn thôi việc thì khá là ngạc nhiên.

“Cô muốn thôi việc? Sao vậy, có phải có điều gì bất mãn với đãi ngộ trong Sở? Nếu cô cảm thấy việc quét dọn quá mệt nhọc, có thể đổi cho cô một vị trí khác, có thể chuyển đến văn phòng làm việc.”

Trước đó, anh ta nhận được cuộc gọi từ lãnh đạo của đơn vị cấp trên nói Lăng Y Mộc xin nghỉ phép.

Lúc đó, anh ta còn bàng hoàng một lúc.

Lúc trước, khi có người ồn ào trong Sở nói không muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, muốn đuổi 5 ro khỏi Sở Bảo vệ Môi Trường.

Sở trưởng cũng nhận được điện thoại từ cấp trên, yêu cầu anh ta phải giải quyết chuyện này cho thỏa đáng, không được dung túng tác phong kỳ thị này.

Lúc đó, anh ta còn nghĩ đằng sau chuyện này có lẽ là do cậu chủ nhà họ Tiêu gây nên, dù sao thì Lăng Y Mộc là bạn gái cũ của cậu chủ Tiêu, chỉ sợ người ta vẫn còn nhớ tới chút tình cảm.

Nhưng cuộc điện thoại hai ngày trước thực sự khiến anh ta bất ngờ, người đứng sau thật sự là Tiêu Thiên Định sao?

Khi anh ta đặt câu hỏi nghi ngờ, người bên kia nói đầy ẩn ý: “Người đứng sau cô ấy là người mà Tiêu Thiên Định cũng không đắc tội nổi.”

Anh ta bỗng nhiên giật mình, chỉ cảm thấy cả người run lên.

Vốn dĩ, Sở trưởng còn muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, nhưng không ngờ cô lại nói muốn thôi việc.

“Không cần đầu.” Lăng Y Mộc lắc đầu, bình thường chưa từng thấy Sở trưởng ra sức giữ lại một công nhân quét dọn như vậy, có thể thấy ít nhiều gì Sở trưởng cũng đã biết đôi chút.

Trong tương lai, nếu cô tiếp tục làm việc ở đây, e rằng sẽ khó tránh khỏi bị “kỳ thị” và đối mặt ánh mắt khác của người khác.

“Không cần đầu, tôi muốn đổi một môi trường làm việc mới.

Lăng Y Mộc nói.

“Vậy à.” Sở trưởng còn tưởng là ân vật tại to mặt lớn đứng sau Lăng Y Mộc muốn đổi cho cô một công việc có thể diện, thế là đã đồng ý ngay đơn thôi việc của Lăng Y Mộc.

Đồng thời không khẩu trừ tiền xin nghỉ phép của cô, mà còn bù thêm cho cô một tháng lương, và còn cho bên tài chính lập tức thanh toán.

Từ Sở Bảo vệ Môi Trường bước ra, Lăng Y Mộc hít một hơi thật sâu.

Tháng lương phát thêm này cũng là ý lấy lòng của Sở trưởng, nói trắng ra, cũng có liên quan đến Dịch Quân Phi.

Nếu cô đủ cốt cách thì nên từ chối.

Nhưng cô thậm chí không thể từ chối.

Bà ngoại còn đang nằm viện, số tiền lần trước hỏi mượn Hoa Nhiên có lẽ cũng chẳng kéo dài được bao lâu nữa, về sau có thể sẽ còn phát sinh chi phí.

Đến lúc đó, cô sẽ là nợ cũ chưa trả lại chồng nợ mới.

Lăng Y Mộc lại đi bộ đến chỗ chị Từ làm việc, nói lời chào tạm biệt chị Từ

Sau khi biết Lãng Y Mộc thôi việc, chị Từ vội hỏi: “Sao em lại thôi việc đột ngột như vậy? “Xin nghỉ phép lâu cũng không tốt.

Cô nói “Trường hợp của em là ngoài ý muốn, xin nghỉ thì cứ xin nghỉ, chị làm nhiều hơn một chút là được rồi.

Chị Từ nói, nhìn mười ngón tay còn đang quấn băng gạc của Lăng Y Mộc: “Tay của em không nghiêm trọng chứ?”

“Qua hai ngày nữa là có thể tháo băng gạc, không có gì đáng ngại.” Lãng Y Mộc nói.

“Vậy em định tìm công việc gì?” Chị Từ quan tâm hỏi.

“Có thể sẽ tìm một công việc giao đồ ăn.” Cô nói.

“Vậy rất cực đó.” Chị Từ thở dài.

Công việc đó phải chạy tới chạy lui, phải tổn sức hơn nhiều so với quét dọn.

“Em không sợ cực” Lăng Y Mộc thản nhiên cười.

Điều cô sợ nhất bây giờ là không có tiền..

Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có ĐộcTác giả: Phạm PhạmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngCơ thể của cô đã không còn yếu ớt như ngày đầu tiên, thỉnh thoảng cô cũng bị những người thân thích bên mẹ gọi điện thoại đến. Về phần mục đích thì kiểu nào cũng có, có lúc thì là vì cầu xin cho cậu của bọn họ, hi vọng cô rút khỏi vụ án, có khi thì lại hỏi kẻ có máu mặt đưa cô ra khỏi nhà họ Phùng ngày đó rốt cuộc là ai. Dù sao thì nhiều xe cảnh sát vây nhà họ Phùng chất như nêm cối như vậy thì hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy cả. Có người còn mở miệng hỏi vay tiền của Lăng Y Mộc, nói rằng cô đã quen biết một kẻ có máu mặt như vậy thì dù sao cũng sẽ phải có rất nhiều tiền, giúp đỡ thân thích cũng là điều đương nhiên. Lăng Y Mộc im lặng, chính cô còn không biết được rốt cuộc thân phận thật sự của "kẻ có máu mặt"- Bình Quân này là gì. Chẳng qua là sau khi nghe những lời mà người ta nói lại thì cô cũng đã chắp và được một chuyện mà Bình Quân không nói ra, biết rằng cô đã được cứu ra khỏi nhà họ Phùng vào đêm hôm đó. Lăng Y Mộc đi ra khỏi phòng bệnh, đi từ từ trên hành lang, cô nhìn nhân… Nhiều năm trôi qua, trong lòng anh có vô số lần hối hận vì sao hồi đó đã phải buông tay côNếu như hồi đó anh kiên trì không buông tay cô, liệu bây giờ cô sẽ luôn ở bên cạnh anh không? Nhưng đáp án này, bây giờ đã vĩnh viễn không còn từ “nếu như” nữa.Lăng Y Mộc cũng không phải là người mà anh ta muốn tìm đó, vậy thì…“Em đang ở đâu?” Anh ta cúi đầu hỏi.Đáp lại anh ta luôn là sự im lặng trong không khí.Lăng Y Mộc tranh thủ thời gian đến Sở Bảo vệ Môi Trường để giải quyết thủ tục thôi việc.Sau khi Sở trưởng Sở Bảo vệ Môi Trường biết chuyện có muốn thôi việc thì khá là ngạc nhiên.“Cô muốn thôi việc? Sao vậy, có phải có điều gì bất mãn với đãi ngộ trong Sở? Nếu cô cảm thấy việc quét dọn quá mệt nhọc, có thể đổi cho cô một vị trí khác, có thể chuyển đến văn phòng làm việc.”Trước đó, anh ta nhận được cuộc gọi từ lãnh đạo của đơn vị cấp trên nói Lăng Y Mộc xin nghỉ phép.Lúc đó, anh ta còn bàng hoàng một lúc.Lúc trước, khi có người ồn ào trong Sở nói không muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, muốn đuổi 5 ro khỏi Sở Bảo vệ Môi Trường.Sở trưởng cũng nhận được điện thoại từ cấp trên, yêu cầu anh ta phải giải quyết chuyện này cho thỏa đáng, không được dung túng tác phong kỳ thị này.Lúc đó, anh ta còn nghĩ đằng sau chuyện này có lẽ là do cậu chủ nhà họ Tiêu gây nên, dù sao thì Lăng Y Mộc là bạn gái cũ của cậu chủ Tiêu, chỉ sợ người ta vẫn còn nhớ tới chút tình cảm.Nhưng cuộc điện thoại hai ngày trước thực sự khiến anh ta bất ngờ, người đứng sau thật sự là Tiêu Thiên Định sao?Khi anh ta đặt câu hỏi nghi ngờ, người bên kia nói đầy ẩn ý: “Người đứng sau cô ấy là người mà Tiêu Thiên Định cũng không đắc tội nổi.”Anh ta bỗng nhiên giật mình, chỉ cảm thấy cả người run lên.Vốn dĩ, Sở trưởng còn muốn làm việc chung với Lăng Y Mộc, nhưng không ngờ cô lại nói muốn thôi việc.“Không cần đầu.” Lăng Y Mộc lắc đầu, bình thường chưa từng thấy Sở trưởng ra sức giữ lại một công nhân quét dọn như vậy, có thể thấy ít nhiều gì Sở trưởng cũng đã biết đôi chút.Trong tương lai, nếu cô tiếp tục làm việc ở đây, e rằng sẽ khó tránh khỏi bị “kỳ thị” và đối mặt ánh mắt khác của người khác.“Không cần đầu, tôi muốn đổi một môi trường làm việc mới.Lăng Y Mộc nói.“Vậy à.” Sở trưởng còn tưởng là ân vật tại to mặt lớn đứng sau Lăng Y Mộc muốn đổi cho cô một công việc có thể diện, thế là đã đồng ý ngay đơn thôi việc của Lăng Y Mộc.Đồng thời không khẩu trừ tiền xin nghỉ phép của cô, mà còn bù thêm cho cô một tháng lương, và còn cho bên tài chính lập tức thanh toán.Từ Sở Bảo vệ Môi Trường bước ra, Lăng Y Mộc hít một hơi thật sâu.Tháng lương phát thêm này cũng là ý lấy lòng của Sở trưởng, nói trắng ra, cũng có liên quan đến Dịch Quân Phi.Nếu cô đủ cốt cách thì nên từ chối.Nhưng cô thậm chí không thể từ chối.Bà ngoại còn đang nằm viện, số tiền lần trước hỏi mượn Hoa Nhiên có lẽ cũng chẳng kéo dài được bao lâu nữa, về sau có thể sẽ còn phát sinh chi phí.Đến lúc đó, cô sẽ là nợ cũ chưa trả lại chồng nợ mới.Lăng Y Mộc lại đi bộ đến chỗ chị Từ làm việc, nói lời chào tạm biệt chị TừSau khi biết Lãng Y Mộc thôi việc, chị Từ vội hỏi: “Sao em lại thôi việc đột ngột như vậy? “Xin nghỉ phép lâu cũng không tốt.Cô nói “Trường hợp của em là ngoài ý muốn, xin nghỉ thì cứ xin nghỉ, chị làm nhiều hơn một chút là được rồi.Chị Từ nói, nhìn mười ngón tay còn đang quấn băng gạc của Lăng Y Mộc: “Tay của em không nghiêm trọng chứ?”“Qua hai ngày nữa là có thể tháo băng gạc, không có gì đáng ngại.” Lãng Y Mộc nói.“Vậy em định tìm công việc gì?” Chị Từ quan tâm hỏi.“Có thể sẽ tìm một công việc giao đồ ăn.” Cô nói.“Vậy rất cực đó.” Chị Từ thở dài.Công việc đó phải chạy tới chạy lui, phải tổn sức hơn nhiều so với quét dọn.“Em không sợ cực” Lăng Y Mộc thản nhiên cười.Điều cô sợ nhất bây giờ là không có tiền..

Chương 290