Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 18: Bởi Vì Ta Là Vương Phi Của Ngươi

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Vân Khương Mịch đưa hẳn một tờ giấy.Nhưng đây không phải một tờ giấy bình thường.Không biết trên tờ giấy dùng bút gì viết chữ mà nét chữ tinh tế.Bên trên còn có tranh minh hoạ, tuy là màu đen trắng, còn đồ vật trong đó có hình dạng kỳ lạ, Mặc Phùng Dương chưa bao giờ thấy qua!Nhưng điều làm hắn giật mình là, trong tư liệu chi chít chữ kia, từ xuất hiện nhiều nhất...!Là ba chữ "Thần Cơ Doanh”.Hắn nhanh chóng giành lấy, sau đó nhìn lướt qua, rồi như không dám tin nhìn Vân Khương Mịch: “Đây là cái gì? Làm sao ngươi có được?”.“Vương gia có bằng lòng làm trao đổi với ta hay không?” Phản ứng của hắn khiến Vân Khương Mịch rất hài lòng.Vốn Mặc Phùng Dương cho rằng Vân Khương Mịch sẽ cầu xin hắn cho nàng cơ hội.Lúc hắn lại đây đã ôm quyết tâm "Tất thắng”.Nhưng nào biết rằng nàng chẳng những có thể lấy ra bạc, mà còn có thể móc được món đồ kỳ lạ này ra?Khó trách, bốn năm bị giam cầm nữ nhân này còn sống sung sướng hơn cả hắn, thì ra là không lo ăn mặc, không thiếu bạc!“Bạc, còn có thứ này người lấy ở đâu ra?” Mặc Phùng Dương nghiến răng nghiến lợi hỏi.Vân Khương Mịch cũng không nóng nảy, chỉ giành lấy tư liệu trong tay Mặc Phùng Dương sao đó cần thận gấp lại rồi nhét lại vào trong ngực:“Vương gia đã nghĩ kỹ chưa?” Tư liệu kia thật sự đã làm Mặc Phùng Dương đỏ mắt.Hắn là chính nhân quân tử, quyết không thể làm ra hành vi tiểu nhân “nhét giấy vào ngực” được.Hắn hít sâu một hơi:“Dựa vào đâu Bổn vương phải tin ngươi?" “Chỉ bằng ta là Vương phi của người” Vân Khương Mịch kề sát bên tại hắn, cười khúc khích:“Hiện giờ bốn phía quanh người là kẻ thù, chỉ có ta mới là người duy nhất người có thể tín nhiệm” “Bởi gì ta và người đã bước lên cùng một thuyền! Nếu Phủ Minh vương mất đi, ta sẽ không còn chỗ để ở!”.Dù sao Mặc Phùng Dương cũng biết rõ thái độ của phủ Ứng Quốc Công đối với cô.Lời nói thật giả lẫn lộn của Vân Khương Mịch làm cho người khác khó có thể phân biệt.Sau một lúc lâu, hắn mới gian nan gằn ra vài chữ:“Được! Bổn vương tin người một lần, giao dịch với ngươi!”Hắn tính toán, định đánh cuộc một phen.“Được thôi, vậy Vương gia nhanh chóng hạ lệnh đi!” Vân Khương Mịch nằm ở ghế trên:“Ta đã sống trong sân này bốn năm, sắp mắc bệnh trầm cảm rồi! Chỉ cần để ta và Phong Bảo tự do hoạt động, muốn nói gì cũng được!”Ánh mắt Mặc Phùng Dương nặng nề nhìn chằm chằm hai rương bạc kia.“Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói, Vương phi thưởng cho tất cả người trong phủ mười lạng bạc” Người hầu trong phú hơn trăm người, mỗi người thưởng mười lượng...!Như Minh cầm lấy một thỏi, dùng sức cắn một cái, suýt nữa thì gãy răng, vì thể nhanh chóng trả lại: “Chủ nhân, bạc này là thật! Vương phi phát tài rồi!” “Nhưng mà Vương phi là người cửa lớn không ra cửa trong khong tới, làm sao phát tài được?” Vấn đề này không khỏi khiến người khác nghĩ sâu xa.Ánh mắt Mặc Phùng Dương phức tạp nhìn hai người: “Tin này nhất định phải giữ kín, không được để bất kỳ ai biết” “Ngoài ra hai chuyện bổn vương để các ngươi điều tra, đã điều tra đến đâu rồi?” Vẻ mặt Như Minh mơ màng: “Chủ nhân, hai việc nào? Không phải việc thích khách đã xong rồi sao?” Mặc Phùng Dương cố nén xúc động muốn đánh người, lạnh lùng liếc hắn ta.Như Vân vội đáp:“Thưa chủ nhân, thuộc hạ đã cẩn thận điều tra, thân phận của công tử Phong Bảo đúng là còn nhiều nghi vấn.Hoặc là con trai của ngài, hoặc là con trai của gia đình kia”“Nói nhăng nói cuội gì đó?”Mặc Phùng Dương nhíu chặt mày.Tại sao khi nghe thấy Phong Bảo có thể là con của gia đình trong lòng hắn lại khó chịu đến vậy chứ?“Vương phi bảo vệ cậu bé rất tốt, bọn hạ nhân cũng một mực không biết gì, việc này thuộc hạ còn đang tiếp tục điều tra”.Như Vân cũng nhíu mày:“Ngoài ra đã bốn năm Vương phi chưa từng bước chân ra khỏi viện Ánh Nguyệt nửa bước.Cho nên không thể có việc ngài ấy bị người khác đánh tráo rồi mạo danh”Cho nên nữ nhân trong viện Ánh Nguyệt kia thật sự là Vân Khương Mịch.Một nữ nhân, chỉ qua bốn năm thôi làm sao có thể thay đổi lớn như vậy?Cho dù là tính tình, cách nấu ăn, hoặc có thể lấy ra nhiều bạc như vậy, còn có tư liệu ghi chép của Thần Cơ Doanh...Trên người Vân Khương Mịch có quá nhiều chỗ đáng ngờ, sớm hay muộn cũng có một ngày hắn sẽ trai ra chân tướng!Lúc này chỉ nghe Như Minh lẩm bẩm nói:“Vương gia, thuộc hạ đoán là ngài đã làm tổn thương Vương phi quá nặng! Cho nên Vương phi thay đổi tính cách trong bốn năm, bây giờ muốn trở về tìm Vương gia báo thù!”.Không chờ Mặc Phùng Dương ra tay, Như Vân đã tát mạnh một cái lên mặt Như Minh: “Câm miệng đi”.Mặt Mặc Phùng Dương lạnh bằng như sương.Con ngươi đen lóe qua tia rét lạnh, không thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.Rất nhanh hắn đã ra lệnh cho Như Minh:“Nhìn chằm chằm hai mẹ con họ cho Bổn vương! Nếu có bất kỳ điều gì kỳ lạ lập tức tới bẩm báo bổn vương!”.truyện kiếm hiệp hayNếu Vân Khương Mịch thật sự có vấn đề gì...!Hắn tuyệt đối sẽ không nương tay!.

Vân Khương Mịch đưa hẳn một tờ giấy.

Nhưng đây không phải một tờ giấy bình thường.

Không biết trên tờ giấy dùng bút gì viết chữ mà nét chữ tinh tế.

Bên trên còn có tranh minh hoạ, tuy là màu đen trắng, còn đồ vật trong đó có hình dạng kỳ lạ, Mặc Phùng Dương chưa bao giờ thấy qua!

Nhưng điều làm hắn giật mình là, trong tư liệu chi chít chữ kia, từ xuất hiện nhiều nhất...!

Là ba chữ "Thần Cơ Doanh”.

Hắn nhanh chóng giành lấy, sau đó nhìn lướt qua, rồi như không dám tin nhìn Vân Khương Mịch: “Đây là cái gì? Làm sao ngươi có được?”.

“Vương gia có bằng lòng làm trao đổi với ta hay không?” Phản ứng của hắn khiến Vân Khương Mịch rất hài lòng.

Vốn Mặc Phùng Dương cho rằng Vân Khương Mịch sẽ cầu xin hắn cho nàng cơ hội.

Lúc hắn lại đây đã ôm quyết tâm "Tất thắng”.

Nhưng nào biết rằng nàng chẳng những có thể lấy ra bạc, mà còn có thể móc được món đồ kỳ lạ này ra?

Khó trách, bốn năm bị giam cầm nữ nhân này còn sống sung sướng hơn cả hắn, thì ra là không lo ăn mặc, không thiếu bạc!

“Bạc, còn có thứ này người lấy ở đâu ra?” Mặc Phùng Dương nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Vân Khương Mịch cũng không nóng nảy, chỉ giành lấy tư liệu trong tay Mặc Phùng Dương sao đó cần thận gấp lại rồi nhét lại vào trong ngực:

“Vương gia đã nghĩ kỹ chưa?” Tư liệu kia thật sự đã làm Mặc Phùng Dương đỏ mắt.

Hắn là chính nhân quân tử, quyết không thể làm ra hành vi tiểu nhân “nhét giấy vào ngực” được.

Hắn hít sâu một hơi:

“Dựa vào đâu Bổn vương phải tin ngươi?" “Chỉ bằng ta là Vương phi của người” Vân Khương Mịch kề sát bên tại hắn, cười khúc khích:

“Hiện giờ bốn phía quanh người là kẻ thù, chỉ có ta mới là người duy nhất người có thể tín nhiệm” “Bởi gì ta và người đã bước lên cùng một thuyền! Nếu Phủ Minh vương mất đi, ta sẽ không còn chỗ để ở!”.

Dù sao Mặc Phùng Dương cũng biết rõ thái độ của phủ Ứng Quốc Công đối với cô.

Lời nói thật giả lẫn lộn của Vân Khương Mịch làm cho người khác khó có thể phân biệt.

Sau một lúc lâu, hắn mới gian nan gằn ra vài chữ:

“Được! Bổn vương tin người một lần, giao dịch với ngươi!”

Hắn tính toán, định đánh cuộc một phen.

“Được thôi, vậy Vương gia nhanh chóng hạ lệnh đi!” Vân Khương Mịch nằm ở ghế trên:

“Ta đã sống trong sân này bốn năm, sắp mắc bệnh trầm cảm rồi! Chỉ cần để ta và Phong Bảo tự do hoạt động, muốn nói gì cũng được!”

Ánh mắt Mặc Phùng Dương nặng nề nhìn chằm chằm hai rương bạc kia.

“Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói, Vương phi thưởng cho tất cả người trong phủ mười lạng bạc” Người hầu trong phú hơn trăm người, mỗi người thưởng mười lượng...!Như Minh cầm lấy một thỏi, dùng sức cắn một cái, suýt nữa thì gãy răng, vì thể nhanh chóng trả lại: “Chủ nhân, bạc này là thật! Vương phi phát tài rồi!” “Nhưng mà Vương phi là người cửa lớn không ra cửa trong khong tới, làm sao phát tài được?” Vấn đề này không khỏi khiến người khác nghĩ sâu xa.

Ánh mắt Mặc Phùng Dương phức tạp nhìn hai người: “Tin này nhất định phải giữ kín, không được để bất kỳ ai biết” “Ngoài ra hai chuyện bổn vương để các ngươi điều tra, đã điều tra đến đâu rồi?” Vẻ mặt Như Minh mơ màng: “Chủ nhân, hai việc nào? Không phải việc thích khách đã xong rồi sao?” Mặc Phùng Dương cố nén xúc động muốn đánh người, lạnh lùng liếc hắn ta.

Như Vân vội đáp:

“Thưa chủ nhân, thuộc hạ đã cẩn thận điều tra, thân phận của công tử Phong Bảo đúng là còn nhiều nghi vấn.

Hoặc là con trai của ngài, hoặc là con trai của gia đình kia”

“Nói nhăng nói cuội gì đó?”

Mặc Phùng Dương nhíu chặt mày.

Tại sao khi nghe thấy Phong Bảo có thể là con của gia đình trong lòng hắn lại khó chịu đến vậy chứ?

“Vương phi bảo vệ cậu bé rất tốt, bọn hạ nhân cũng một mực không biết gì, việc này thuộc hạ còn đang tiếp tục điều tra”.

Như Vân cũng nhíu mày:

“Ngoài ra đã bốn năm Vương phi chưa từng bước chân ra khỏi viện Ánh Nguyệt nửa bước.

Cho nên không thể có việc ngài ấy bị người khác đánh tráo rồi mạo danh”

Cho nên nữ nhân trong viện Ánh Nguyệt kia thật sự là Vân Khương Mịch.

Một nữ nhân, chỉ qua bốn năm thôi làm sao có thể thay đổi lớn như vậy?

Cho dù là tính tình, cách nấu ăn, hoặc có thể lấy ra nhiều bạc như vậy, còn có tư liệu ghi chép của Thần Cơ Doanh...

Trên người Vân Khương Mịch có quá nhiều chỗ đáng ngờ, sớm hay muộn cũng có một ngày hắn sẽ trai ra chân tướng!

Lúc này chỉ nghe Như Minh lẩm bẩm nói:

“Vương gia, thuộc hạ đoán là ngài đã làm tổn thương Vương phi quá nặng! Cho nên Vương phi thay đổi tính cách trong bốn năm, bây giờ muốn trở về tìm Vương gia báo thù!”.

Không chờ Mặc Phùng Dương ra tay, Như Vân đã tát mạnh một cái lên mặt Như Minh: “Câm miệng đi”.

Mặt Mặc Phùng Dương lạnh bằng như sương.

Con ngươi đen lóe qua tia rét lạnh, không thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.

Rất nhanh hắn đã ra lệnh cho Như Minh:

“Nhìn chằm chằm hai mẹ con họ cho Bổn vương! Nếu có bất kỳ điều gì kỳ lạ lập tức tới bẩm báo bổn vương!”.

truyện kiếm hiệp hay

Nếu Vân Khương Mịch thật sự có vấn đề gì...!Hắn tuyệt đối sẽ không nương tay!.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Vân Khương Mịch đưa hẳn một tờ giấy.Nhưng đây không phải một tờ giấy bình thường.Không biết trên tờ giấy dùng bút gì viết chữ mà nét chữ tinh tế.Bên trên còn có tranh minh hoạ, tuy là màu đen trắng, còn đồ vật trong đó có hình dạng kỳ lạ, Mặc Phùng Dương chưa bao giờ thấy qua!Nhưng điều làm hắn giật mình là, trong tư liệu chi chít chữ kia, từ xuất hiện nhiều nhất...!Là ba chữ "Thần Cơ Doanh”.Hắn nhanh chóng giành lấy, sau đó nhìn lướt qua, rồi như không dám tin nhìn Vân Khương Mịch: “Đây là cái gì? Làm sao ngươi có được?”.“Vương gia có bằng lòng làm trao đổi với ta hay không?” Phản ứng của hắn khiến Vân Khương Mịch rất hài lòng.Vốn Mặc Phùng Dương cho rằng Vân Khương Mịch sẽ cầu xin hắn cho nàng cơ hội.Lúc hắn lại đây đã ôm quyết tâm "Tất thắng”.Nhưng nào biết rằng nàng chẳng những có thể lấy ra bạc, mà còn có thể móc được món đồ kỳ lạ này ra?Khó trách, bốn năm bị giam cầm nữ nhân này còn sống sung sướng hơn cả hắn, thì ra là không lo ăn mặc, không thiếu bạc!“Bạc, còn có thứ này người lấy ở đâu ra?” Mặc Phùng Dương nghiến răng nghiến lợi hỏi.Vân Khương Mịch cũng không nóng nảy, chỉ giành lấy tư liệu trong tay Mặc Phùng Dương sao đó cần thận gấp lại rồi nhét lại vào trong ngực:“Vương gia đã nghĩ kỹ chưa?” Tư liệu kia thật sự đã làm Mặc Phùng Dương đỏ mắt.Hắn là chính nhân quân tử, quyết không thể làm ra hành vi tiểu nhân “nhét giấy vào ngực” được.Hắn hít sâu một hơi:“Dựa vào đâu Bổn vương phải tin ngươi?" “Chỉ bằng ta là Vương phi của người” Vân Khương Mịch kề sát bên tại hắn, cười khúc khích:“Hiện giờ bốn phía quanh người là kẻ thù, chỉ có ta mới là người duy nhất người có thể tín nhiệm” “Bởi gì ta và người đã bước lên cùng một thuyền! Nếu Phủ Minh vương mất đi, ta sẽ không còn chỗ để ở!”.Dù sao Mặc Phùng Dương cũng biết rõ thái độ của phủ Ứng Quốc Công đối với cô.Lời nói thật giả lẫn lộn của Vân Khương Mịch làm cho người khác khó có thể phân biệt.Sau một lúc lâu, hắn mới gian nan gằn ra vài chữ:“Được! Bổn vương tin người một lần, giao dịch với ngươi!”Hắn tính toán, định đánh cuộc một phen.“Được thôi, vậy Vương gia nhanh chóng hạ lệnh đi!” Vân Khương Mịch nằm ở ghế trên:“Ta đã sống trong sân này bốn năm, sắp mắc bệnh trầm cảm rồi! Chỉ cần để ta và Phong Bảo tự do hoạt động, muốn nói gì cũng được!”Ánh mắt Mặc Phùng Dương nặng nề nhìn chằm chằm hai rương bạc kia.“Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói, Vương phi thưởng cho tất cả người trong phủ mười lạng bạc” Người hầu trong phú hơn trăm người, mỗi người thưởng mười lượng...!Như Minh cầm lấy một thỏi, dùng sức cắn một cái, suýt nữa thì gãy răng, vì thể nhanh chóng trả lại: “Chủ nhân, bạc này là thật! Vương phi phát tài rồi!” “Nhưng mà Vương phi là người cửa lớn không ra cửa trong khong tới, làm sao phát tài được?” Vấn đề này không khỏi khiến người khác nghĩ sâu xa.Ánh mắt Mặc Phùng Dương phức tạp nhìn hai người: “Tin này nhất định phải giữ kín, không được để bất kỳ ai biết” “Ngoài ra hai chuyện bổn vương để các ngươi điều tra, đã điều tra đến đâu rồi?” Vẻ mặt Như Minh mơ màng: “Chủ nhân, hai việc nào? Không phải việc thích khách đã xong rồi sao?” Mặc Phùng Dương cố nén xúc động muốn đánh người, lạnh lùng liếc hắn ta.Như Vân vội đáp:“Thưa chủ nhân, thuộc hạ đã cẩn thận điều tra, thân phận của công tử Phong Bảo đúng là còn nhiều nghi vấn.Hoặc là con trai của ngài, hoặc là con trai của gia đình kia”“Nói nhăng nói cuội gì đó?”Mặc Phùng Dương nhíu chặt mày.Tại sao khi nghe thấy Phong Bảo có thể là con của gia đình trong lòng hắn lại khó chịu đến vậy chứ?“Vương phi bảo vệ cậu bé rất tốt, bọn hạ nhân cũng một mực không biết gì, việc này thuộc hạ còn đang tiếp tục điều tra”.Như Vân cũng nhíu mày:“Ngoài ra đã bốn năm Vương phi chưa từng bước chân ra khỏi viện Ánh Nguyệt nửa bước.Cho nên không thể có việc ngài ấy bị người khác đánh tráo rồi mạo danh”Cho nên nữ nhân trong viện Ánh Nguyệt kia thật sự là Vân Khương Mịch.Một nữ nhân, chỉ qua bốn năm thôi làm sao có thể thay đổi lớn như vậy?Cho dù là tính tình, cách nấu ăn, hoặc có thể lấy ra nhiều bạc như vậy, còn có tư liệu ghi chép của Thần Cơ Doanh...Trên người Vân Khương Mịch có quá nhiều chỗ đáng ngờ, sớm hay muộn cũng có một ngày hắn sẽ trai ra chân tướng!Lúc này chỉ nghe Như Minh lẩm bẩm nói:“Vương gia, thuộc hạ đoán là ngài đã làm tổn thương Vương phi quá nặng! Cho nên Vương phi thay đổi tính cách trong bốn năm, bây giờ muốn trở về tìm Vương gia báo thù!”.Không chờ Mặc Phùng Dương ra tay, Như Vân đã tát mạnh một cái lên mặt Như Minh: “Câm miệng đi”.Mặt Mặc Phùng Dương lạnh bằng như sương.Con ngươi đen lóe qua tia rét lạnh, không thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.Rất nhanh hắn đã ra lệnh cho Như Minh:“Nhìn chằm chằm hai mẹ con họ cho Bổn vương! Nếu có bất kỳ điều gì kỳ lạ lập tức tới bẩm báo bổn vương!”.truyện kiếm hiệp hayNếu Vân Khương Mịch thật sự có vấn đề gì...!Hắn tuyệt đối sẽ không nương tay!.

Chương 18: Bởi Vì Ta Là Vương Phi Của Ngươi