Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 63
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 63 “Nếu còn sơ ý không phải đã có Vương gia thu dọn cục diện rối rắm ngày cho thiếp sao?” Vân Khương Mịch cười đầy “ngọt ngào”. Mặc Phùng Dương: “…’’ Giúp ngươi thu dọn cục diện rối rắm, cứ đưa một ngàn lượng bạc ra rồi tính. Vân Khương Mịch: Ngươi là ăn cướp đấ Hai người mặt nhìn nhau không đổi sắc, nhưng ánh mắt giao nhau, lập tức hiểu rõ trong lòng đối phương đang nghĩ gì. Nhưng cảnh tượng này rơi vào trong mắt Tân Nghiên Tuyết, nàng ta chỉ cảm hai người cố ý diễn trò ân ái trước mặt nàng ta. Chói mắt, thật sự rất chói mắt, nàng ta vội vàng đứng dậy. “Vương gia nhà ta còn đang chờ ta ở Ngự Hoa Viên, ta đi trước đây” Nói rồi, nàng ta còn không quên đi đến trước cửa tẩm điện, nhỏ nhẹ nói với Mặc Lệ Nga đang thay quần áo ở bên trong, nói: “Lệ Nga” “Nếu Minh vương và Minh vương phi đang chờ muội, vậy ta đi trước một bước” “Chúng ta hẹn gặp ở cung Vĩnh Thọ! Hôm nay bên ngoài gió lớn, muội nhớ khoác thêm một cái áo choàng!” Nghe thấy Mặc Lệ Nga trả lời, nàng ta mới khách sáo gật đầu chào Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương, sau đó vội vã đi ra ngoài, giống như có ma đuổi theo nàng ta vậy. Vân Khương Mịch thu lại ánh mắt, nhỏ giọng cười nhạo. Sau khi Mặc Lệ Nga mặc chỉnh tề bước ra, ba người cùng nhau đến cung Vĩnh Thọ. Trên đường, Mặc Phùng Dương bảo với nàng tạm thời đừng nói khẩu cung của Bích Yên và Du Chí cho Đức phi nghe. Chờ Vân Khương Mịch trị xong giọng nói của Bích Yên, rồi để nàng ta tự mình khai ra. Đến lúc đó, càng làm cho người nghe tin tưởng hơn. Trong lòng Mặc Lệ Nga không muốn, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Hôm nay cung Vĩnh Thọ rất là náo nhiệt. Mặc Quốc Thiên còn đang xử lý triều chính, Triệu Hoàng Hậu không muốn hạ thấp thân phận tới cung Vĩnh Thọ. Trừ điều này ra, tất cả Vương gia Vương phi, công chúa, quận chúa đều tới đủ. Còn có không ít mệnh phụ đã tiến cung từ sớm, tới cung Vĩnh Thọ thỉnh an Đức phi. Bà chẳng những là thọ tinh, hơn nữa còn là sủng phi. Người muốn lấy lòng Đức phi nhiều không kể xiết. Khi ba người vừa vào cửa, mọi người đồng loạt quay sang nhìn. Khi vừa nhìn thấy Vân Khương Mịch, ánh mắt đều trở nên kinh ngạc… Phần lớn mọi người ở đây đều chưa gặp được Vân Khương Mịch. Nhất là Vân Khương Mịch bốn năm sau quá khác biệt với bốn năm trước, trông cứ như là hai người khác nhau! Còn Mặc Lệ Nga bên cạnh nàng cũng đã bốn năm chưa hề lộ diện. Mặc Phùng Dương ở bên trái nàng, Mặc Lệ Nga đứng phía sau nàng. Mặc kệ mối quan hệ thật sự của họ ra sao, nhưng rơi vào trong mắt mọi người ở đây, rõ ràng là thân như người một nhà. Nhìn cặp huynh muội này “chiều chuộng” Vân Khương Mịch biết bao? Hai người một trai một phải bảo vệ nàng? Mọi người không khỏi tặc lưỡi. Sau khi lấy lại tinh thần, tất cả đồng loạt đứng dậy hành lễ với ba người họ. Đến cả Đức phi, cũng có hơi sửng sốt. Không thèm thể hiện sự chán ghét và phỉ nhổ với Vân Khương Mịch, bà đã vội đứng dậy nắm lấy tay Mặc Lệ Nga: “Lệ Nga, công chúa nhỏ của bổn cung” “Mau đến bên cạnh mẫu phi đi!” Bà ấy đã lệ nóng doanh tròng cùng con gái bảo bối của bà cũng đã bước. Bốn năm, cuối ra khỏi bóng ma rồi!
Chương 63
“Nếu còn sơ ý không phải đã có Vương gia thu dọn cục diện rối rắm ngày cho thiếp sao?” Vân Khương Mịch cười đầy “ngọt ngào”.
Mặc Phùng Dương: “…’’
Giúp ngươi thu dọn cục diện rối rắm, cứ đưa một ngàn lượng bạc ra rồi tính.
Vân Khương Mịch: Ngươi là ăn cướp đấ Hai người mặt nhìn nhau không đổi sắc, nhưng ánh mắt giao nhau, lập tức hiểu rõ trong lòng đối phương đang nghĩ gì.
Nhưng cảnh tượng này rơi vào trong mắt Tân Nghiên Tuyết, nàng ta chỉ cảm hai người cố ý diễn trò ân ái trước mặt nàng ta. Chói mắt, thật sự rất chói mắt, nàng ta vội vàng đứng dậy.
“Vương gia nhà ta còn đang chờ ta ở Ngự Hoa Viên, ta đi trước đây” Nói rồi, nàng ta còn không quên đi đến trước cửa tẩm điện, nhỏ nhẹ nói với Mặc Lệ Nga đang thay quần áo ở bên trong, nói: “Lệ Nga”
“Nếu Minh vương và Minh vương phi đang chờ muội, vậy ta đi trước một bước”
“Chúng ta hẹn gặp ở cung Vĩnh Thọ! Hôm nay bên ngoài gió lớn, muội nhớ khoác thêm một cái áo choàng!” Nghe thấy Mặc Lệ Nga trả lời, nàng ta mới khách sáo gật đầu chào Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương, sau đó vội vã đi ra ngoài, giống như có ma đuổi theo nàng ta vậy.
Vân Khương Mịch thu lại ánh mắt, nhỏ giọng cười nhạo.
Sau khi Mặc Lệ Nga mặc chỉnh tề bước ra, ba người cùng nhau đến cung Vĩnh Thọ.
Trên đường, Mặc Phùng Dương bảo với nàng tạm thời đừng nói khẩu cung của Bích Yên và Du Chí cho Đức phi nghe.
Chờ Vân Khương Mịch trị xong giọng nói của Bích Yên, rồi để nàng ta tự mình khai ra.
Đến lúc đó, càng làm cho người nghe tin tưởng hơn.
Trong lòng Mặc Lệ Nga không muốn, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Hôm nay cung Vĩnh Thọ rất là náo nhiệt.
Mặc Quốc Thiên còn đang xử lý triều chính, Triệu Hoàng Hậu không muốn hạ thấp thân phận tới cung Vĩnh Thọ. Trừ điều này ra, tất cả Vương gia Vương phi, công chúa, quận chúa đều tới đủ.
Còn có không ít mệnh phụ đã tiến cung từ sớm, tới cung Vĩnh Thọ thỉnh an Đức phi.
Bà chẳng những là thọ tinh, hơn nữa còn là sủng phi.
Người muốn lấy lòng Đức phi nhiều không kể xiết.
Khi ba người vừa vào cửa, mọi người đồng loạt quay sang nhìn.
Khi vừa nhìn thấy Vân Khương Mịch, ánh mắt đều trở nên kinh ngạc…
Phần lớn mọi người ở đây đều chưa gặp được Vân Khương Mịch. Nhất là Vân Khương Mịch bốn năm sau quá khác biệt với bốn năm trước, trông cứ như là hai người khác nhau!
Còn Mặc Lệ Nga bên cạnh nàng cũng đã bốn năm chưa hề lộ diện.
Mặc Phùng Dương ở bên trái nàng, Mặc Lệ Nga đứng phía sau nàng.
Mặc kệ mối quan hệ thật sự của họ ra sao, nhưng rơi vào trong mắt mọi người ở đây, rõ ràng là thân như người một nhà.
Nhìn cặp huynh muội này “chiều chuộng” Vân Khương Mịch biết bao?
Hai người một trai một phải bảo vệ nàng?
Mọi người không khỏi tặc lưỡi.
Sau khi lấy lại tinh thần, tất cả đồng loạt đứng dậy hành lễ với ba người họ.
Đến cả Đức phi, cũng có hơi sửng sốt.
Không thèm thể hiện sự chán ghét và phỉ nhổ với Vân Khương Mịch, bà đã vội đứng dậy nắm lấy tay Mặc Lệ Nga: “Lệ Nga, công chúa nhỏ của bổn cung”
“Mau đến bên cạnh mẫu phi đi!” Bà ấy đã lệ nóng doanh tròng cùng con gái bảo bối của bà cũng đã bước.
Bốn năm, cuối ra khỏi bóng ma rồi!
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 63 “Nếu còn sơ ý không phải đã có Vương gia thu dọn cục diện rối rắm ngày cho thiếp sao?” Vân Khương Mịch cười đầy “ngọt ngào”. Mặc Phùng Dương: “…’’ Giúp ngươi thu dọn cục diện rối rắm, cứ đưa một ngàn lượng bạc ra rồi tính. Vân Khương Mịch: Ngươi là ăn cướp đấ Hai người mặt nhìn nhau không đổi sắc, nhưng ánh mắt giao nhau, lập tức hiểu rõ trong lòng đối phương đang nghĩ gì. Nhưng cảnh tượng này rơi vào trong mắt Tân Nghiên Tuyết, nàng ta chỉ cảm hai người cố ý diễn trò ân ái trước mặt nàng ta. Chói mắt, thật sự rất chói mắt, nàng ta vội vàng đứng dậy. “Vương gia nhà ta còn đang chờ ta ở Ngự Hoa Viên, ta đi trước đây” Nói rồi, nàng ta còn không quên đi đến trước cửa tẩm điện, nhỏ nhẹ nói với Mặc Lệ Nga đang thay quần áo ở bên trong, nói: “Lệ Nga” “Nếu Minh vương và Minh vương phi đang chờ muội, vậy ta đi trước một bước” “Chúng ta hẹn gặp ở cung Vĩnh Thọ! Hôm nay bên ngoài gió lớn, muội nhớ khoác thêm một cái áo choàng!” Nghe thấy Mặc Lệ Nga trả lời, nàng ta mới khách sáo gật đầu chào Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương, sau đó vội vã đi ra ngoài, giống như có ma đuổi theo nàng ta vậy. Vân Khương Mịch thu lại ánh mắt, nhỏ giọng cười nhạo. Sau khi Mặc Lệ Nga mặc chỉnh tề bước ra, ba người cùng nhau đến cung Vĩnh Thọ. Trên đường, Mặc Phùng Dương bảo với nàng tạm thời đừng nói khẩu cung của Bích Yên và Du Chí cho Đức phi nghe. Chờ Vân Khương Mịch trị xong giọng nói của Bích Yên, rồi để nàng ta tự mình khai ra. Đến lúc đó, càng làm cho người nghe tin tưởng hơn. Trong lòng Mặc Lệ Nga không muốn, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Hôm nay cung Vĩnh Thọ rất là náo nhiệt. Mặc Quốc Thiên còn đang xử lý triều chính, Triệu Hoàng Hậu không muốn hạ thấp thân phận tới cung Vĩnh Thọ. Trừ điều này ra, tất cả Vương gia Vương phi, công chúa, quận chúa đều tới đủ. Còn có không ít mệnh phụ đã tiến cung từ sớm, tới cung Vĩnh Thọ thỉnh an Đức phi. Bà chẳng những là thọ tinh, hơn nữa còn là sủng phi. Người muốn lấy lòng Đức phi nhiều không kể xiết. Khi ba người vừa vào cửa, mọi người đồng loạt quay sang nhìn. Khi vừa nhìn thấy Vân Khương Mịch, ánh mắt đều trở nên kinh ngạc… Phần lớn mọi người ở đây đều chưa gặp được Vân Khương Mịch. Nhất là Vân Khương Mịch bốn năm sau quá khác biệt với bốn năm trước, trông cứ như là hai người khác nhau! Còn Mặc Lệ Nga bên cạnh nàng cũng đã bốn năm chưa hề lộ diện. Mặc Phùng Dương ở bên trái nàng, Mặc Lệ Nga đứng phía sau nàng. Mặc kệ mối quan hệ thật sự của họ ra sao, nhưng rơi vào trong mắt mọi người ở đây, rõ ràng là thân như người một nhà. Nhìn cặp huynh muội này “chiều chuộng” Vân Khương Mịch biết bao? Hai người một trai một phải bảo vệ nàng? Mọi người không khỏi tặc lưỡi. Sau khi lấy lại tinh thần, tất cả đồng loạt đứng dậy hành lễ với ba người họ. Đến cả Đức phi, cũng có hơi sửng sốt. Không thèm thể hiện sự chán ghét và phỉ nhổ với Vân Khương Mịch, bà đã vội đứng dậy nắm lấy tay Mặc Lệ Nga: “Lệ Nga, công chúa nhỏ của bổn cung” “Mau đến bên cạnh mẫu phi đi!” Bà ấy đã lệ nóng doanh tròng cùng con gái bảo bối của bà cũng đã bước. Bốn năm, cuối ra khỏi bóng ma rồi!