Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 65

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 65 Chu Vũ Oanh là người ngay thẳng, thấy chỉ là một bức tranh thêu, lập tức cười lạnh: “Ta còn tưởng rằng, Minh vương phi sẽ tặng rất nhiều lễ vật quý trọng cho Đức mẫu phi nữa chứ” “Thì ra, cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi!” Nàng ta chỉ hiểu đao kiếm, không hiểu kim chỉ. Vừa nhìn thoáng qua, thì cảm thấy không phải thứ đồ chơi ở đâu cũng có sao? Có gì quý hiếm chứ? Đức phi cũng không nhìn kỹ, nhưng lại không muốn làm mất mặt Mặc Phùng Dương, vì thế tùy ý vẫy tay: “Các con có lòng! Đưa vào trong đi!” Không thèm quan tâm món quà này. “Ta nói này Minh vương phi, có thứ gì tốt mà Đức mẫu phi chưa thấy qua?” Khóe mắt Chu Vũ Oanh nhìn thoáng qua Tân Nghiên Tuyết. Thấy trên môi nàng ta treo một nụ cười nhợt nhạt, giống như trào phúng, vì thế tiếp tục nói: “Ngươi viết một ngàn chữ thọ dâng tặng, trông còn có lòng hơn.” “Một bức tranh thêu thùa, có cái gì đáng khoe khoang?” Vân Khương Mịch hơi nhíu mày. Nàng đây là bị ghét bỏ sao? Nhưng mà, nàng còn chưa kịp nói, chỉ thấy Nam Cung Nguyệt đã đột nhiên đứng dậy: “Đức mẫu phi, bức thêu này có thể để cho con xem qua không?” Nam Cung Nguyệt là Công Quận chủ Đông Quân, mà Đông Quận nổi tiếng về thêu thùa. Nếu nàng ta đã mở miệng, Đức phi lập tức vẫy tay, vẻ ghét bỏ trong mắt không thể che giấu được: “Ngươi cứ nhìn đi” Đây chính là thứ đồ cực kỳ xấu hổ, mất mặt! Sinh nhật bà ta mà lại tùy ý mang theo một bức tranh thêu tới, không biết bình thường Phùng Dương dạy dỗ nàng như thế nào, hôm nay hại bà cũng mất mặt theo! Đức phi không vui liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái. Ánh mắt Chu Vũ Oanh đầy hài hước, bắt đầu xem kịch vui. Mặc Lệ Nga rúc vào bên người Đức phi, ánh mắt phức tạp nhìn Vân Khương Mịch. Lời nói đã ra đến bên miệng cũng nuốt trở vào, không giúp nàng nói chuyện. Tân Nghiên Tuyết thì bàng quan, chuyện của Mặc Dũ Nhàn không liên quan đến nàng ta. Mấy nam nhân, thì càng không nói gì. Ngoại trừ Mặc Phùng Dương liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái, vài vị mệnh phụ ngồi ở một bên không dám hé răng hiển nhiên là Đức phi nương nương không vui, các nàng không nên dẫn lửa lên người. Cung nhân nâng bức tranh thêu đến trước mặt Nam Cung Nguyệt. Nàng ta vươn tay, cẩn thận vuốt v e bức tranh thêu một chút: “Đúng là thêu thùa rất kỹ càng tỷ mỉ” “Minh vương phi, ngươi đã luyện cách thêu này trong bao lâu?” Nam Cung Nguyệt là người đầu tiên chủ động với nói chuyện Vân Khương Mịch, nàng vội vàng đáp: “Không lâu.” “Nghe nói tay nghề thêu thùa của đại tẩu là tốt nhất, không dám bêu xấu trước mặt ngươi” “Ngươi đừng tự hạ thấp mình!” Nam Cung Nguyệt cười nhìn nàng một cái: “Rõ ràng là ngươi đang giấu nghề!” Giấu nghề? Mọi người nghe thấy từ này, chỉ cảm thấy Nam Cung Nguyệt đúng là quá đề cao Vân Khương Mịch. Cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi, có gì hay để giấu nghề? Chu Vũ Oanh khịt mũi coi thường. “Đại tẩu” Vẻ mặt nàng ta khinh thường: “Ta biết xưa nay ngươi là một người dễ nói chuyện!” “Ai mà không biết việc may vá này chứ? Lại còn giấu nghề! Ta thấy cũng chỉ được thế mà thôi!” Mấy người còn lại cũng đồng loạt mỉm cười. Trong lòng các nàng, cũng nghĩ như Chu Vũ Oanh. Chỉ là không nói ra mà thôi.

Chương 65

 

Chu Vũ Oanh là người ngay thẳng, thấy chỉ là một bức tranh thêu, lập tức cười lạnh: “Ta còn tưởng rằng, Minh vương phi sẽ tặng rất nhiều lễ vật quý trọng cho Đức mẫu phi nữa chứ”

 

“Thì ra, cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi!” Nàng ta chỉ hiểu đao kiếm, không hiểu kim chỉ.

 

Vừa nhìn thoáng qua, thì cảm thấy không phải thứ đồ chơi ở đâu cũng có sao?

 

Có gì quý hiếm chứ?

 

Đức phi cũng không nhìn kỹ, nhưng lại không muốn làm mất mặt Mặc Phùng Dương, vì thế tùy ý vẫy tay: “Các con có lòng! Đưa vào trong đi!” Không thèm quan tâm món quà này.

 

“Ta nói này Minh vương phi, có thứ gì tốt mà Đức mẫu phi chưa thấy qua?” Khóe mắt Chu Vũ Oanh nhìn thoáng qua Tân Nghiên Tuyết.

 

Thấy trên môi nàng ta treo một nụ cười nhợt nhạt, giống như trào phúng, vì thế tiếp tục nói: “Ngươi viết một ngàn chữ thọ dâng tặng, trông còn có lòng hơn.”

 

“Một bức tranh thêu thùa, có cái gì đáng khoe khoang?” Vân Khương Mịch hơi nhíu mày.

 

Nàng đây là bị ghét bỏ sao?

 

Nhưng mà, nàng còn chưa kịp nói, chỉ thấy Nam Cung Nguyệt đã đột nhiên đứng dậy: “Đức mẫu phi, bức thêu này có thể để cho con xem qua không?”

 

Nam Cung Nguyệt là Công Quận chủ Đông Quân, mà Đông Quận nổi tiếng về thêu thùa.

 

Nếu nàng ta đã mở miệng, Đức phi lập tức vẫy tay, vẻ ghét bỏ trong mắt không thể che giấu được: “Ngươi cứ nhìn đi” Đây chính là thứ đồ cực kỳ xấu hổ, mất mặt!

 

Sinh nhật bà ta mà lại tùy ý mang theo một bức tranh thêu tới, không biết bình thường Phùng Dương dạy dỗ nàng như thế nào, hôm nay hại bà cũng mất mặt theo!

 

Đức phi không vui liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái.

 

Ánh mắt Chu Vũ Oanh đầy hài hước, bắt đầu xem kịch vui.

 

Mặc Lệ Nga rúc vào bên người Đức phi, ánh mắt phức tạp nhìn Vân Khương Mịch.

 

Lời nói đã ra đến bên miệng cũng nuốt trở vào, không giúp nàng nói chuyện.

 

Tân Nghiên Tuyết thì bàng quan, chuyện của Mặc Dũ Nhàn không liên quan đến nàng ta.

 

Mấy nam nhân, thì càng không nói gì.

 

Ngoại trừ Mặc Phùng Dương liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái, vài vị mệnh phụ ngồi ở một bên không dám hé răng hiển nhiên là Đức phi nương nương không vui, các nàng không nên dẫn lửa lên người.

 

Cung nhân nâng bức tranh thêu đến trước mặt Nam Cung Nguyệt.

 

Nàng ta vươn tay, cẩn thận vuốt v e bức tranh thêu một chút: “Đúng là thêu thùa rất kỹ càng tỷ mỉ”

 

“Minh vương phi, ngươi đã luyện cách thêu này trong bao lâu?” Nam Cung Nguyệt là người đầu tiên chủ động với nói chuyện Vân Khương Mịch, nàng vội vàng đáp: “Không lâu.”

 

“Nghe nói tay nghề thêu thùa của đại tẩu là tốt nhất, không dám bêu xấu trước mặt ngươi”

 

“Ngươi đừng tự hạ thấp mình!” Nam Cung Nguyệt cười nhìn nàng một cái: “Rõ ràng là ngươi đang giấu nghề!” Giấu nghề?

 

Mọi người nghe thấy từ này, chỉ cảm thấy Nam Cung Nguyệt đúng là quá đề cao Vân Khương Mịch. Cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi, có gì hay để giấu nghề?

 

Chu Vũ Oanh khịt mũi coi thường.

 

“Đại tẩu” Vẻ mặt nàng ta khinh thường: “Ta biết xưa nay ngươi là một người dễ nói chuyện!” “Ai mà không biết việc may vá này chứ? Lại còn giấu nghề!

 

Ta thấy cũng chỉ được thế mà thôi!” Mấy người còn lại cũng đồng loạt mỉm cười.

 

Trong lòng các nàng, cũng nghĩ như Chu Vũ Oanh.

 

Chỉ là không nói ra mà thôi.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 65 Chu Vũ Oanh là người ngay thẳng, thấy chỉ là một bức tranh thêu, lập tức cười lạnh: “Ta còn tưởng rằng, Minh vương phi sẽ tặng rất nhiều lễ vật quý trọng cho Đức mẫu phi nữa chứ” “Thì ra, cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi!” Nàng ta chỉ hiểu đao kiếm, không hiểu kim chỉ. Vừa nhìn thoáng qua, thì cảm thấy không phải thứ đồ chơi ở đâu cũng có sao? Có gì quý hiếm chứ? Đức phi cũng không nhìn kỹ, nhưng lại không muốn làm mất mặt Mặc Phùng Dương, vì thế tùy ý vẫy tay: “Các con có lòng! Đưa vào trong đi!” Không thèm quan tâm món quà này. “Ta nói này Minh vương phi, có thứ gì tốt mà Đức mẫu phi chưa thấy qua?” Khóe mắt Chu Vũ Oanh nhìn thoáng qua Tân Nghiên Tuyết. Thấy trên môi nàng ta treo một nụ cười nhợt nhạt, giống như trào phúng, vì thế tiếp tục nói: “Ngươi viết một ngàn chữ thọ dâng tặng, trông còn có lòng hơn.” “Một bức tranh thêu thùa, có cái gì đáng khoe khoang?” Vân Khương Mịch hơi nhíu mày. Nàng đây là bị ghét bỏ sao? Nhưng mà, nàng còn chưa kịp nói, chỉ thấy Nam Cung Nguyệt đã đột nhiên đứng dậy: “Đức mẫu phi, bức thêu này có thể để cho con xem qua không?” Nam Cung Nguyệt là Công Quận chủ Đông Quân, mà Đông Quận nổi tiếng về thêu thùa. Nếu nàng ta đã mở miệng, Đức phi lập tức vẫy tay, vẻ ghét bỏ trong mắt không thể che giấu được: “Ngươi cứ nhìn đi” Đây chính là thứ đồ cực kỳ xấu hổ, mất mặt! Sinh nhật bà ta mà lại tùy ý mang theo một bức tranh thêu tới, không biết bình thường Phùng Dương dạy dỗ nàng như thế nào, hôm nay hại bà cũng mất mặt theo! Đức phi không vui liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái. Ánh mắt Chu Vũ Oanh đầy hài hước, bắt đầu xem kịch vui. Mặc Lệ Nga rúc vào bên người Đức phi, ánh mắt phức tạp nhìn Vân Khương Mịch. Lời nói đã ra đến bên miệng cũng nuốt trở vào, không giúp nàng nói chuyện. Tân Nghiên Tuyết thì bàng quan, chuyện của Mặc Dũ Nhàn không liên quan đến nàng ta. Mấy nam nhân, thì càng không nói gì. Ngoại trừ Mặc Phùng Dương liếc nhìn Vân Khương Mịch một cái, vài vị mệnh phụ ngồi ở một bên không dám hé răng hiển nhiên là Đức phi nương nương không vui, các nàng không nên dẫn lửa lên người. Cung nhân nâng bức tranh thêu đến trước mặt Nam Cung Nguyệt. Nàng ta vươn tay, cẩn thận vuốt v e bức tranh thêu một chút: “Đúng là thêu thùa rất kỹ càng tỷ mỉ” “Minh vương phi, ngươi đã luyện cách thêu này trong bao lâu?” Nam Cung Nguyệt là người đầu tiên chủ động với nói chuyện Vân Khương Mịch, nàng vội vàng đáp: “Không lâu.” “Nghe nói tay nghề thêu thùa của đại tẩu là tốt nhất, không dám bêu xấu trước mặt ngươi” “Ngươi đừng tự hạ thấp mình!” Nam Cung Nguyệt cười nhìn nàng một cái: “Rõ ràng là ngươi đang giấu nghề!” Giấu nghề? Mọi người nghe thấy từ này, chỉ cảm thấy Nam Cung Nguyệt đúng là quá đề cao Vân Khương Mịch. Cũng chỉ là một bức tranh thêu mà thôi, có gì hay để giấu nghề? Chu Vũ Oanh khịt mũi coi thường. “Đại tẩu” Vẻ mặt nàng ta khinh thường: “Ta biết xưa nay ngươi là một người dễ nói chuyện!” “Ai mà không biết việc may vá này chứ? Lại còn giấu nghề! Ta thấy cũng chỉ được thế mà thôi!” Mấy người còn lại cũng đồng loạt mỉm cười. Trong lòng các nàng, cũng nghĩ như Chu Vũ Oanh. Chỉ là không nói ra mà thôi.

Chương 65