Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 67

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 67 Hắn ngồi yên như núi, trên mặt hàm chứa vài phần tự hào. Hắn liếc nhìn Mặc Lệ Nga một cái. Nàng ta lập tức bẹp miệng, nắm lấy ống tay áo Đức phi: “Mẫu phi, ngài nhìn một cái đi” “Thất tẩu lợi hại như thế, mẫu phi cũng nên thưởng cho khổ tâm của Thất tẩu mới đúng!” Đức phi kinh ngạc nhìn nàng: “Lệ Nga, con không sao chứ?” Con gái cưng lại thay Vân Khương Mịch nói chuyện? Vậy mà, nàng ta lại nói chuyện thay người hại mình, người mà mình hận thấu xương sao? Ánh mắt Tân Nghiên Tuyết cũng hơi lóe lên. Mặc Lệ Nga có hơi xấu hổ cúi đầu: “Mẫu phi, nhi thân cũng chỉ kinh ngạc cảm thán thôi, không ngờ Thất tẩu còn có tay nghề thêu lợi hại đến vậy!” thất tẩu tẩu cư nhiên còn có như vậy lợi hại thêu công thôi!” “Vì bức tranh phúc này mà ngón tay Khương Minh đã bị đâm thủng vô số lần đấy” Hắn không nhanh không chậm nói. Chỉ cần nghe một tiếng “Khương Mịch” này của hắn, Vân Khương Mịch đã nổi gai óc, da gà da vịt nổi lên. Ngón tay bị đâm thủng? Nàng được bọn họ khen đến mức mặt cũng đỏ lên. €ó trời biết, nàng còn chẳng thêu nổi một bông hoa nữa là. Cái tranh thêu hai mặt này là nhờ ơn của “Đại ca không gian” giúp nàng làm ra, dùng để mượn hoa hiến phật. Thấy bọn họ đều thay nàng nói chuyện, trong lòng Đức phi thầm thấy không vui. Nhưng trên mặt vẫn không thể hiện ra, chỉ ra lệnh cho cung nữ phía sau: “Nếu ngón tay bị đâm… Tế Vân, lấy bình bách hoa lộ của bổn cung ra thưởng cho Minh vương phi” Một lọ thuốc? Vậy mà Đức phi lại ban cho nàng một lọ thuốc? Vân Khương Mịch: “… Đa tạ mẫu phi” Trên mặt cười hì hì, trong lòng thầm chửi cmn. Nhận lấy bách hoa lộ, nàng nhanh đưa cho Mặc Phùng Dương: “Vương gia giữ giúp thiếp trước đi” Mặc Phùng Dương không từ chối, nhận lấy bỏ vào trong ống tay áo. Tân Nghiên Tuyết ngồi đối diện nhìn thấy dáng vẻ thân mật khẳng khít của hai người, ánh mắt dần trầm xuống. Bàn tay đặt trên đầu gối, lặng yên nắm chặt. Âm mưu mới, đang dần thành hình trong đầu nàng ta… Mới ngồi một lúc mà đã tới giờ Thân. Đức phi không hổ là sủng phi, Mặc Quốc Thiên vội xong triều chính, đã tự mình tới cung Vĩnh Thọ đưa bà đến điện Thái Hòa. Đám người Tân Nghiên Tuyết đã sớm tản ra, chỉ còn Mặc Phùng Dương và Vân Khương Mịch, Mặc Lệ Nga là ở Cung Vĩnh Thọ trò chuyện với Đức phi. Nói là trò chuyện với bà, không bằng nói là một mình Mặc Lệ Nga trò chuyện với bà. Mặc Phùng Dương là một đại nam nhân, không có lời nào muốn nói với Đức phi cả. Đức phi vẫn luôn kéo tay Mặc Lệ Nga hỏi đông hỏi tây, thầm thương cảm cho nàng ta. Vân Khương Mịch cứ như là người ngoài cuộc. Đức phi chỉ ngẫu nhiên bố thí cho nàng một ánh mắt, mà ánh mắt đó cứ như muốn gi3t chết nàng vậy. Vất vả lắm mới chờ được Mặc Quốc Thiên đến đây. Thấy Vân Khương Mịch, ông ta còn thấy hơi kinh ngạc: “Trẫm đã sớm nghe ngươi khỏe lại, có thể tự do đi lại. Hôm nay vừa gặp, đã thấy bốn năm qua ngươi tĩnh dưỡng cũng không tệ” “Đa tạ phụ hoàng quan tâm” Vân Khương Mịch cung kính hành lễ. Vị cha chồng này của nàng là “chúa tể” Nam Quận, ngàn vạn lần không được đắc tội. “Ừ” Mặc Quốc Thiên gật đầu: “Nếu sau này Phùng Dương dám bắt nạt ngươi, cứ nói cho trãm, trãm sẽ làm chủ cho ngươi!” Đức phi không cao vui. Bà nhẹ nhàng nắm tay Mặc Quốc Thiên, bất mãn thỏ thẻ: “Hoàng Thượng, hôm nay là sinh nhật thần thiếp, nói mấy lời không liên quan làm gì?” Thật mắc người?

Chương 67

 

Hắn ngồi yên như núi, trên mặt hàm chứa vài phần tự hào.

 

Hắn liếc nhìn Mặc Lệ Nga một cái.

 

Nàng ta lập tức bẹp miệng, nắm lấy ống tay áo Đức phi: “Mẫu phi, ngài nhìn một cái đi”

 

“Thất tẩu lợi hại như thế, mẫu phi cũng nên thưởng cho khổ tâm của Thất tẩu mới đúng!” Đức phi kinh ngạc nhìn nàng: “Lệ Nga, con không sao chứ?” Con gái cưng lại thay Vân Khương Mịch nói chuyện?

 

Vậy mà, nàng ta lại nói chuyện thay người hại mình, người mà mình hận thấu xương sao?

 

Ánh mắt Tân Nghiên Tuyết cũng hơi lóe lên.

 

Mặc Lệ Nga có hơi xấu hổ cúi đầu: “Mẫu phi, nhi thân cũng chỉ kinh ngạc cảm thán thôi, không ngờ Thất tẩu còn có tay nghề thêu lợi hại đến vậy!” thất tẩu tẩu cư nhiên còn có như vậy lợi hại thêu công thôi!”

 

“Vì bức tranh phúc này mà ngón tay Khương Minh đã bị đâm thủng vô số lần đấy” Hắn không nhanh không chậm nói.

 

Chỉ cần nghe một tiếng “Khương Mịch” này của hắn, Vân Khương Mịch đã nổi gai óc, da gà da vịt nổi lên.

 

Ngón tay bị đâm thủng?

 

Nàng được bọn họ khen đến mức mặt cũng đỏ lên.

 

€ó trời biết, nàng còn chẳng thêu nổi một bông hoa nữa là. Cái tranh thêu hai mặt này là nhờ ơn của “Đại ca không gian” giúp nàng làm ra, dùng để mượn hoa hiến phật.

 

Thấy bọn họ đều thay nàng nói chuyện, trong lòng Đức phi thầm thấy không vui.

 

Nhưng trên mặt vẫn không thể hiện ra, chỉ ra lệnh cho cung nữ phía sau: “Nếu ngón tay bị đâm… Tế Vân, lấy bình bách hoa lộ của bổn cung ra thưởng cho Minh vương phi” Một lọ thuốc?

 

Vậy mà Đức phi lại ban cho nàng một lọ thuốc?

 

Vân Khương Mịch: “… Đa tạ mẫu phi” Trên mặt cười hì hì, trong lòng thầm chửi cmn.

 

Nhận lấy bách hoa lộ, nàng nhanh đưa cho Mặc Phùng Dương: “Vương gia giữ giúp thiếp trước đi” Mặc Phùng Dương không từ chối, nhận lấy bỏ vào trong ống tay áo.

 

Tân Nghiên Tuyết ngồi đối diện nhìn thấy dáng vẻ thân mật khẳng khít của hai người, ánh mắt dần trầm xuống. Bàn tay đặt trên đầu gối, lặng yên nắm chặt.

 

Âm mưu mới, đang dần thành hình trong đầu nàng ta…

 

Mới ngồi một lúc mà đã tới giờ Thân.

 

Đức phi không hổ là sủng phi, Mặc Quốc Thiên vội xong triều chính, đã tự mình tới cung Vĩnh Thọ đưa bà đến điện Thái Hòa.

 

Đám người Tân Nghiên Tuyết đã sớm tản ra, chỉ còn Mặc Phùng Dương và Vân Khương Mịch, Mặc Lệ Nga là ở Cung Vĩnh Thọ trò chuyện với Đức phi. Nói là trò chuyện với bà, không bằng nói là một mình Mặc Lệ Nga trò chuyện với bà.

 

Mặc Phùng Dương là một đại nam nhân, không có lời nào muốn nói với Đức phi cả.

 

Đức phi vẫn luôn kéo tay Mặc Lệ Nga hỏi đông hỏi tây, thầm thương cảm cho nàng ta.

 

Vân Khương Mịch cứ như là người ngoài cuộc.

 

Đức phi chỉ ngẫu nhiên bố thí cho nàng một ánh mắt, mà ánh mắt đó cứ như muốn gi3t chết nàng vậy.

 

Vất vả lắm mới chờ được Mặc Quốc Thiên đến đây.

 

Thấy Vân Khương Mịch, ông ta còn thấy hơi kinh ngạc: “Trẫm đã sớm nghe ngươi khỏe lại, có thể tự do đi lại. Hôm nay vừa gặp, đã thấy bốn năm qua ngươi tĩnh dưỡng cũng không tệ”

 

“Đa tạ phụ hoàng quan tâm” Vân Khương Mịch cung kính hành lễ.

 

Vị cha chồng này của nàng là “chúa tể” Nam Quận, ngàn vạn lần không được đắc tội.

 

“Ừ” Mặc Quốc Thiên gật đầu: “Nếu sau này Phùng Dương dám bắt nạt ngươi, cứ nói cho trãm, trãm sẽ làm chủ cho ngươi!” Đức phi không cao vui.

 

Bà nhẹ nhàng nắm tay Mặc Quốc Thiên, bất mãn thỏ thẻ: “Hoàng Thượng, hôm nay là sinh nhật thần thiếp, nói mấy lời không liên quan làm gì?” Thật mắc người?

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 67 Hắn ngồi yên như núi, trên mặt hàm chứa vài phần tự hào. Hắn liếc nhìn Mặc Lệ Nga một cái. Nàng ta lập tức bẹp miệng, nắm lấy ống tay áo Đức phi: “Mẫu phi, ngài nhìn một cái đi” “Thất tẩu lợi hại như thế, mẫu phi cũng nên thưởng cho khổ tâm của Thất tẩu mới đúng!” Đức phi kinh ngạc nhìn nàng: “Lệ Nga, con không sao chứ?” Con gái cưng lại thay Vân Khương Mịch nói chuyện? Vậy mà, nàng ta lại nói chuyện thay người hại mình, người mà mình hận thấu xương sao? Ánh mắt Tân Nghiên Tuyết cũng hơi lóe lên. Mặc Lệ Nga có hơi xấu hổ cúi đầu: “Mẫu phi, nhi thân cũng chỉ kinh ngạc cảm thán thôi, không ngờ Thất tẩu còn có tay nghề thêu lợi hại đến vậy!” thất tẩu tẩu cư nhiên còn có như vậy lợi hại thêu công thôi!” “Vì bức tranh phúc này mà ngón tay Khương Minh đã bị đâm thủng vô số lần đấy” Hắn không nhanh không chậm nói. Chỉ cần nghe một tiếng “Khương Mịch” này của hắn, Vân Khương Mịch đã nổi gai óc, da gà da vịt nổi lên. Ngón tay bị đâm thủng? Nàng được bọn họ khen đến mức mặt cũng đỏ lên. €ó trời biết, nàng còn chẳng thêu nổi một bông hoa nữa là. Cái tranh thêu hai mặt này là nhờ ơn của “Đại ca không gian” giúp nàng làm ra, dùng để mượn hoa hiến phật. Thấy bọn họ đều thay nàng nói chuyện, trong lòng Đức phi thầm thấy không vui. Nhưng trên mặt vẫn không thể hiện ra, chỉ ra lệnh cho cung nữ phía sau: “Nếu ngón tay bị đâm… Tế Vân, lấy bình bách hoa lộ của bổn cung ra thưởng cho Minh vương phi” Một lọ thuốc? Vậy mà Đức phi lại ban cho nàng một lọ thuốc? Vân Khương Mịch: “… Đa tạ mẫu phi” Trên mặt cười hì hì, trong lòng thầm chửi cmn. Nhận lấy bách hoa lộ, nàng nhanh đưa cho Mặc Phùng Dương: “Vương gia giữ giúp thiếp trước đi” Mặc Phùng Dương không từ chối, nhận lấy bỏ vào trong ống tay áo. Tân Nghiên Tuyết ngồi đối diện nhìn thấy dáng vẻ thân mật khẳng khít của hai người, ánh mắt dần trầm xuống. Bàn tay đặt trên đầu gối, lặng yên nắm chặt. Âm mưu mới, đang dần thành hình trong đầu nàng ta… Mới ngồi một lúc mà đã tới giờ Thân. Đức phi không hổ là sủng phi, Mặc Quốc Thiên vội xong triều chính, đã tự mình tới cung Vĩnh Thọ đưa bà đến điện Thái Hòa. Đám người Tân Nghiên Tuyết đã sớm tản ra, chỉ còn Mặc Phùng Dương và Vân Khương Mịch, Mặc Lệ Nga là ở Cung Vĩnh Thọ trò chuyện với Đức phi. Nói là trò chuyện với bà, không bằng nói là một mình Mặc Lệ Nga trò chuyện với bà. Mặc Phùng Dương là một đại nam nhân, không có lời nào muốn nói với Đức phi cả. Đức phi vẫn luôn kéo tay Mặc Lệ Nga hỏi đông hỏi tây, thầm thương cảm cho nàng ta. Vân Khương Mịch cứ như là người ngoài cuộc. Đức phi chỉ ngẫu nhiên bố thí cho nàng một ánh mắt, mà ánh mắt đó cứ như muốn gi3t chết nàng vậy. Vất vả lắm mới chờ được Mặc Quốc Thiên đến đây. Thấy Vân Khương Mịch, ông ta còn thấy hơi kinh ngạc: “Trẫm đã sớm nghe ngươi khỏe lại, có thể tự do đi lại. Hôm nay vừa gặp, đã thấy bốn năm qua ngươi tĩnh dưỡng cũng không tệ” “Đa tạ phụ hoàng quan tâm” Vân Khương Mịch cung kính hành lễ. Vị cha chồng này của nàng là “chúa tể” Nam Quận, ngàn vạn lần không được đắc tội. “Ừ” Mặc Quốc Thiên gật đầu: “Nếu sau này Phùng Dương dám bắt nạt ngươi, cứ nói cho trãm, trãm sẽ làm chủ cho ngươi!” Đức phi không cao vui. Bà nhẹ nhàng nắm tay Mặc Quốc Thiên, bất mãn thỏ thẻ: “Hoàng Thượng, hôm nay là sinh nhật thần thiếp, nói mấy lời không liên quan làm gì?” Thật mắc người?

Chương 67