Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 71
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 71 Nàng ta so với Vân Khương Mịch, bây giờ thì đúng là không sánh bằng… Nhưng tốt xấu gì nàng ta cũng đã sinh được hai đứa con gái. Sinh một lần, là đi một chuyến đến Quỷ Môn quan rồi, sẽ già đi mấy tuổi. Vân Khương Mịch đến cái trứng cũng chưa rụng, thì lấy gì mà so với nàng ta?! Nhưng nghe tiếng bàn tán sau lưng, trong lòng nàng ta cũng vẫn cảm thấy khó chịu. Một lát sau, Tân Nghiên Tuyết nhìn không nổi nữa, đứng dậy đi ra khỏi điện Thái Hòa. Một lát sau, một cung nữ nhỏ cúi thấp đầu bước đến, nhỏ giọng nói bên tai Mặc Phùng Dương vài câu. Hắn nhẹ nhàng níu mày, cũng nhanh chóng ra ngoài. Đối mắt với những ánh mắt khác nhau của mọi người, Vân Khương Mịch thản nhiên như hông. Với những ánh mắt, hoặc tò mò tìm hiểu, hoặc kinh ngạc, hoặc có ý tốt này, nàng không hề vướng bận chút tâm lí nào. Cũng chỉ là nhìn một chột chút thôi, cũng không mất miếng thịt nào. Thế nhưng, những điểm tâm trong cung này, quả thật là ăn rất ngon. Lại còn thứ rượu trái cây này, cũng vô cùng thơm ngon. Trong lúc vô tình, nàng đã uống nửa vò rượu trái cây. Đúng lúc này, một cung nữ có gương mặt tròn nhỏ đi vào bên người, nhẹ giọng nói với nàng một chút. “Ồ Vân Khương Mịch nhíu mày, buông chén rượu trong tay xuống: “Ngươi tận mắt nhìn thấy?” Tiểu cung nữ vội vàng gật đầu: “Vâng thưa Minh Vương Phi, nô tỳ thật sự tận mắt chứng kiến. Nô tỳ sợ sẽ xảy ra chuyện nên lập tức đến đây thông báo cho ngài” “Ngươi có lòng tốt đến thế à?” Vân Khương Mịch cười mà như không cười: “Ngươi không sợ như thế sẽ đắc tội Doanh Vương Phi?” “Nô tỳ.” Ánh mắt tiểu cung nữ né tránh, không trả lời được. “Thôi! Nếu đã như thế, bổn Vương Phi cũng đi nhìn một chút xem!” ‘Vân Khương Mịch cầm lấy khăn gấm nhẹ nhàng lau môi, đứng dậy đi ra. Vừa hay, nàng có đang hơi say. Trong loại trường hợp này, con người ta một khi uống say, thì rất dễ dàng xảy ra chuyện… Nàng vẫn nên đi ra ngoài một chút, hóng gió cho tỉnh rượu mới đúng. Thấy nàng đi ra, tiểu cung nữ yên lặng thở dài một hơi. Theo lời tiểu cung nữ nhắc nhở, Vân Khương Mịch nhanh chóng ra khỏi điện Thái Hòa, đi về phía Ngự Hoa Viên. Lúc này, đèn cung đình đã thắp lên. Hòa vào cùng tuyết đọng, tản ra ánh sáng trắng muốt. Trong Ngự Hoa Viên không có một ai. Chỉ có cách đó không xa, vọng đến vài tiếng khóc nức nở. Nhưng đã bị gió thổi tan rất nhanh, nàng còn tưởng rằng nàng nghe nhầm. Bên môi Vân Khương Mịch ngậm nét cười. Đi sâu vào Ngự Hoa Viên theo con đường mòn nhỏ, tiếng khóc ai oán kia lại càng thêm rõ ràng. Thâm cung nhiều oan hồn. Nếu để người bên ngoài nghe được tiếng khóc này, chắc chắn sẽ lạnh hết sống lưng, rùng mình. Nhưng Vân Khương Minh đã quá quen thuộc với tiếng khóc này. Còn nhớ bữa tiệc trong cung vào bốn năm trước… Đó cũng là một đêm đầy tuyết đọng như thế này, cũng là trong Ngự Hoa Viên tĩnh mịch này. Tân Nghiên Tuyết khóc sướt mướt nức nở, lên án Vân Khương Mịch hại nàng ta.
Chương 71
Nàng ta so với Vân Khương Mịch, bây giờ thì đúng là không sánh bằng… Nhưng tốt xấu gì nàng ta cũng đã sinh được hai đứa con gái. Sinh một lần, là đi một chuyến đến Quỷ Môn quan rồi, sẽ già đi mấy tuổi.
Vân Khương Mịch đến cái trứng cũng chưa rụng, thì lấy gì mà so với nàng ta?!
Nhưng nghe tiếng bàn tán sau lưng, trong lòng nàng ta cũng vẫn cảm thấy khó chịu.
Một lát sau, Tân Nghiên Tuyết nhìn không nổi nữa, đứng dậy đi ra khỏi điện Thái Hòa.
Một lát sau, một cung nữ nhỏ cúi thấp đầu bước đến, nhỏ giọng nói bên tai Mặc Phùng Dương vài câu.
Hắn nhẹ nhàng níu mày, cũng nhanh chóng ra ngoài.
Đối mắt với những ánh mắt khác nhau của mọi người, Vân Khương Mịch thản nhiên như hông.
Với những ánh mắt, hoặc tò mò tìm hiểu, hoặc kinh ngạc, hoặc có ý tốt này, nàng không hề vướng bận chút tâm lí nào.
Cũng chỉ là nhìn một chột chút thôi, cũng không mất miếng thịt nào.
Thế nhưng, những điểm tâm trong cung này, quả thật là ăn rất ngon.
Lại còn thứ rượu trái cây này, cũng vô cùng thơm ngon.
Trong lúc vô tình, nàng đã uống nửa vò rượu trái cây.
Đúng lúc này, một cung nữ có gương mặt tròn nhỏ đi vào bên người, nhẹ giọng nói với nàng một chút.
“Ồ Vân Khương Mịch nhíu mày, buông chén rượu trong tay xuống: “Ngươi tận mắt nhìn thấy?” Tiểu cung nữ vội vàng gật đầu: “Vâng thưa Minh Vương Phi, nô tỳ thật sự tận mắt chứng kiến. Nô tỳ sợ sẽ xảy ra chuyện nên lập tức đến đây thông báo cho ngài”
“Ngươi có lòng tốt đến thế à?” Vân Khương Mịch cười mà như không cười: “Ngươi không sợ như thế sẽ đắc tội Doanh Vương Phi?”
“Nô tỳ.” Ánh mắt tiểu cung nữ né tránh, không trả lời được.
“Thôi! Nếu đã như thế, bổn Vương Phi cũng đi nhìn một chút xem!” ‘Vân Khương Mịch cầm lấy khăn gấm nhẹ nhàng lau môi, đứng dậy đi ra.
Vừa hay, nàng có đang hơi say.
Trong loại trường hợp này, con người ta một khi uống say, thì rất dễ dàng xảy ra chuyện… Nàng vẫn nên đi ra ngoài một chút, hóng gió cho tỉnh rượu mới đúng.
Thấy nàng đi ra, tiểu cung nữ yên lặng thở dài một hơi.
Theo lời tiểu cung nữ nhắc nhở, Vân Khương Mịch nhanh chóng ra khỏi điện Thái Hòa, đi về phía Ngự Hoa Viên.
Lúc này, đèn cung đình đã thắp lên.
Hòa vào cùng tuyết đọng, tản ra ánh sáng trắng muốt.
Trong Ngự Hoa Viên không có một ai.
Chỉ có cách đó không xa, vọng đến vài tiếng khóc nức nở.
Nhưng đã bị gió thổi tan rất nhanh, nàng còn tưởng rằng nàng nghe nhầm.
Bên môi Vân Khương Mịch ngậm nét cười.
Đi sâu vào Ngự Hoa Viên theo con đường mòn nhỏ, tiếng khóc ai oán kia lại càng thêm rõ ràng.
Thâm cung nhiều oan hồn.
Nếu để người bên ngoài nghe được tiếng khóc này, chắc chắn sẽ lạnh hết sống lưng, rùng mình.
Nhưng Vân Khương Minh đã quá quen thuộc với tiếng khóc này.
Còn nhớ bữa tiệc trong cung vào bốn năm trước…
Đó cũng là một đêm đầy tuyết đọng như thế này, cũng là trong Ngự Hoa Viên tĩnh mịch này. Tân Nghiên Tuyết khóc sướt mướt nức nở, lên án Vân Khương Mịch hại nàng ta.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 71 Nàng ta so với Vân Khương Mịch, bây giờ thì đúng là không sánh bằng… Nhưng tốt xấu gì nàng ta cũng đã sinh được hai đứa con gái. Sinh một lần, là đi một chuyến đến Quỷ Môn quan rồi, sẽ già đi mấy tuổi. Vân Khương Mịch đến cái trứng cũng chưa rụng, thì lấy gì mà so với nàng ta?! Nhưng nghe tiếng bàn tán sau lưng, trong lòng nàng ta cũng vẫn cảm thấy khó chịu. Một lát sau, Tân Nghiên Tuyết nhìn không nổi nữa, đứng dậy đi ra khỏi điện Thái Hòa. Một lát sau, một cung nữ nhỏ cúi thấp đầu bước đến, nhỏ giọng nói bên tai Mặc Phùng Dương vài câu. Hắn nhẹ nhàng níu mày, cũng nhanh chóng ra ngoài. Đối mắt với những ánh mắt khác nhau của mọi người, Vân Khương Mịch thản nhiên như hông. Với những ánh mắt, hoặc tò mò tìm hiểu, hoặc kinh ngạc, hoặc có ý tốt này, nàng không hề vướng bận chút tâm lí nào. Cũng chỉ là nhìn một chột chút thôi, cũng không mất miếng thịt nào. Thế nhưng, những điểm tâm trong cung này, quả thật là ăn rất ngon. Lại còn thứ rượu trái cây này, cũng vô cùng thơm ngon. Trong lúc vô tình, nàng đã uống nửa vò rượu trái cây. Đúng lúc này, một cung nữ có gương mặt tròn nhỏ đi vào bên người, nhẹ giọng nói với nàng một chút. “Ồ Vân Khương Mịch nhíu mày, buông chén rượu trong tay xuống: “Ngươi tận mắt nhìn thấy?” Tiểu cung nữ vội vàng gật đầu: “Vâng thưa Minh Vương Phi, nô tỳ thật sự tận mắt chứng kiến. Nô tỳ sợ sẽ xảy ra chuyện nên lập tức đến đây thông báo cho ngài” “Ngươi có lòng tốt đến thế à?” Vân Khương Mịch cười mà như không cười: “Ngươi không sợ như thế sẽ đắc tội Doanh Vương Phi?” “Nô tỳ.” Ánh mắt tiểu cung nữ né tránh, không trả lời được. “Thôi! Nếu đã như thế, bổn Vương Phi cũng đi nhìn một chút xem!” ‘Vân Khương Mịch cầm lấy khăn gấm nhẹ nhàng lau môi, đứng dậy đi ra. Vừa hay, nàng có đang hơi say. Trong loại trường hợp này, con người ta một khi uống say, thì rất dễ dàng xảy ra chuyện… Nàng vẫn nên đi ra ngoài một chút, hóng gió cho tỉnh rượu mới đúng. Thấy nàng đi ra, tiểu cung nữ yên lặng thở dài một hơi. Theo lời tiểu cung nữ nhắc nhở, Vân Khương Mịch nhanh chóng ra khỏi điện Thái Hòa, đi về phía Ngự Hoa Viên. Lúc này, đèn cung đình đã thắp lên. Hòa vào cùng tuyết đọng, tản ra ánh sáng trắng muốt. Trong Ngự Hoa Viên không có một ai. Chỉ có cách đó không xa, vọng đến vài tiếng khóc nức nở. Nhưng đã bị gió thổi tan rất nhanh, nàng còn tưởng rằng nàng nghe nhầm. Bên môi Vân Khương Mịch ngậm nét cười. Đi sâu vào Ngự Hoa Viên theo con đường mòn nhỏ, tiếng khóc ai oán kia lại càng thêm rõ ràng. Thâm cung nhiều oan hồn. Nếu để người bên ngoài nghe được tiếng khóc này, chắc chắn sẽ lạnh hết sống lưng, rùng mình. Nhưng Vân Khương Minh đã quá quen thuộc với tiếng khóc này. Còn nhớ bữa tiệc trong cung vào bốn năm trước… Đó cũng là một đêm đầy tuyết đọng như thế này, cũng là trong Ngự Hoa Viên tĩnh mịch này. Tân Nghiên Tuyết khóc sướt mướt nức nở, lên án Vân Khương Mịch hại nàng ta.