Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 75
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 75 Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương quay đầu lại nhìn, đã không còn thấy bóng dáng Tân Nghiên Tuyết. Người vừa rơi xuống nước, là nàng ta. Có điều, rốt cuộc là tự nàng ta nhảy xuống nước, hay là thật sự rơi xuống nước… Ngay cả Vân Khương Mịch cũng không thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy Tân Nghiên tuyết giãy dụa †rong nước “Có nên cứu không?” Nàng quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương. Tân Nghiên Tuyết này, không biết xảy ra chuyện gì. Là chó cùng rứt giậu? Hoàn toàn không còn lý trí! Trước đó muốn hãm hại nàng, tốt xấu còn biết lén Mặc Phùng Dương, để nàng có lý mà không nói được. Nhưng đêm nay, nàng ta cứ thế mà nhảy xuống hồ nước lạnh thấu xương này trước mặt Mặc Phùng Dương. Trời tuyết dày đặc, dòng sông ngự này tuy rằng còn chưa kết băng, nhưng để có dũng khí mà nhảy xuống… Tân Nghiên tuyết quả thật là kẻ hung mãnh! “Không cần” Mặc Phùng Dương vừa dứt lời, đã nghe Tân Nghiên Tuyết la hét: “Cứu mạng! Ta, ta không biết bơi!” Cách đó không xa có hai cung nữ, cũng kinh hoảng chạy đến. Nhưng mà cũng không ai biết bơi. Chỉ có thể hô hoán thật to: “Có ai không! Cứu mạng! Có người rớt xuống nước rồi!” Tân Nghiên Tuyết tuyệt vọng nhìn về phía Mặc Phùng Dương. Tại sao hắn lại không cứu nàng ta?!là kẻ hung mãnh!” Nàng run rẩy bơi về phía Tân Nghiên Tuyết. Mặc Phùng Dương đứng bên cạnh đình nghỉ mát, nhìn chằm chằm vào Vân Khương Mịch. Nàng muốn làm gì? Coi như muốn cứu Tân Nghiên Tuyết, thì ra lệnh cung nữ nhảy xuống là được, tại sao muốn tự mình nhảy xuống cứu? Hắn cũng không cho rằng Vân Khương Mịch có lòng tốt. Mặc Phùng Dương quả nhiên là hiểu rõ Vân Khương Mịch. Sau khi nàng nhảy xuống, trong tay đã cầm ngân châm. Bơi đến sau lưng Tân Nghiên Tuyết , nàng nắm lấy cánh tay nàng ta, dùng sức túm nàng ta lên bờ. Nhưng Tân Nghiên Tuyết đã hét lên thảm thiết. Cũng không biết là bị nước hồ này làm cóng người, hay là xảy ra chuyện gì. Nàng ta dùng sức giãy dụa trong nước, vùng vẫy liên tục, chết sống không chịu đi cùng Vân Khương Mịch. “Ngươi đừng nghĩ ta không biết ngươi có ý đồ gì! Nếu ngươi muốn chờ Mặc Phùng Dương đến cứu ngươi, vậy thì chờ chết đi, hắn sẽ không cứu ngươi đâu” ‘Vân Khương Mịch thở phì phò, dùng sức kéo lấy nàng ta: “Nếu ngươi không đi lên, thì cứ chết đuối trong sông băng này đi!” “Ngươi đã làm gì ta!” Tân Nghiên Tuyết giãy dụa, gào thét về phía nàng. “Mẹ kiếp, ta cứu ngươi! Ta còn có thể làm gì được ngươi!” Vân Khương Mịch cũng gào lại. Lời tuy như thế, nhưng ngân châm trong tay nàng, lại dùng sức đâm vào mắt cá chân Tân Nghiên Tuyết! Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai! Bởi vì cung nữ la to, không ít cung nhân đã bị thu hút đến. Ngay cả Hoàng Thượng và Hoàng Hậu trong điện Thái Hòa cũng đã bị kinh động, lần lượt đi về phía bên này.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 75
Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương quay đầu lại nhìn, đã không còn thấy bóng dáng Tân Nghiên Tuyết.
Người vừa rơi xuống nước, là nàng ta.
Có điều, rốt cuộc là tự nàng ta nhảy xuống nước, hay là thật sự rơi xuống nước… Ngay cả Vân Khương Mịch cũng không thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy Tân Nghiên tuyết giãy dụa †rong nước “Có nên cứu không?” Nàng quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương.
Tân Nghiên Tuyết này, không biết xảy ra chuyện gì.
Là chó cùng rứt giậu?
Hoàn toàn không còn lý trí!
Trước đó muốn hãm hại nàng, tốt xấu còn biết lén Mặc Phùng Dương, để nàng có lý mà không nói được.
Nhưng đêm nay, nàng ta cứ thế mà nhảy xuống hồ nước lạnh thấu xương này trước mặt Mặc Phùng Dương. Trời tuyết dày đặc, dòng sông ngự này tuy rằng còn chưa kết băng, nhưng để có dũng khí mà nhảy xuống…
Tân Nghiên tuyết quả thật là kẻ hung mãnh!
“Không cần” Mặc Phùng Dương vừa dứt lời, đã nghe Tân Nghiên Tuyết la hét: “Cứu mạng! Ta, ta không biết bơi!” Cách đó không xa có hai cung nữ, cũng kinh hoảng chạy đến.
Nhưng mà cũng không ai biết bơi.
Chỉ có thể hô hoán thật to: “Có ai không! Cứu mạng! Có người rớt xuống nước rồi!” Tân Nghiên Tuyết tuyệt vọng nhìn về phía Mặc Phùng Dương.
Tại sao hắn lại không cứu nàng ta?!
là kẻ hung mãnh!” Nàng run rẩy bơi về phía Tân Nghiên Tuyết.
Mặc Phùng Dương đứng bên cạnh đình nghỉ mát, nhìn chằm chằm vào Vân Khương Mịch.
Nàng muốn làm gì?
Coi như muốn cứu Tân Nghiên Tuyết, thì ra lệnh cung nữ nhảy xuống là được, tại sao muốn tự mình nhảy xuống cứu?
Hắn cũng không cho rằng Vân Khương Mịch có lòng tốt.
Mặc Phùng Dương quả nhiên là hiểu rõ Vân Khương Mịch.
Sau khi nàng nhảy xuống, trong tay đã cầm ngân châm.
Bơi đến sau lưng Tân Nghiên Tuyết , nàng nắm lấy cánh tay nàng ta, dùng sức túm nàng ta lên bờ.
Nhưng Tân Nghiên Tuyết đã hét lên thảm thiết.
Cũng không biết là bị nước hồ này làm cóng người, hay là xảy ra chuyện gì.
Nàng ta dùng sức giãy dụa trong nước, vùng vẫy liên tục, chết sống không chịu đi cùng Vân Khương Mịch.
“Ngươi đừng nghĩ ta không biết ngươi có ý đồ gì! Nếu ngươi muốn chờ Mặc Phùng Dương đến cứu ngươi, vậy thì chờ chết đi, hắn sẽ không cứu ngươi đâu” ‘Vân Khương Mịch thở phì phò, dùng sức kéo lấy nàng ta: “Nếu ngươi không đi lên, thì cứ chết đuối trong sông băng này đi!” “Ngươi đã làm gì ta!” Tân Nghiên Tuyết giãy dụa, gào thét về phía nàng.
“Mẹ kiếp, ta cứu ngươi! Ta còn có thể làm gì được ngươi!” Vân Khương Mịch cũng gào lại.
Lời tuy như thế, nhưng ngân châm trong tay nàng, lại dùng sức đâm vào mắt cá chân Tân Nghiên Tuyết!
Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai!
Bởi vì cung nữ la to, không ít cung nhân đã bị thu hút đến.
Ngay cả Hoàng Thượng và Hoàng Hậu trong điện Thái Hòa cũng đã bị kinh động, lần lượt đi về phía bên này.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 75 Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương quay đầu lại nhìn, đã không còn thấy bóng dáng Tân Nghiên Tuyết. Người vừa rơi xuống nước, là nàng ta. Có điều, rốt cuộc là tự nàng ta nhảy xuống nước, hay là thật sự rơi xuống nước… Ngay cả Vân Khương Mịch cũng không thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy Tân Nghiên tuyết giãy dụa †rong nước “Có nên cứu không?” Nàng quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương. Tân Nghiên Tuyết này, không biết xảy ra chuyện gì. Là chó cùng rứt giậu? Hoàn toàn không còn lý trí! Trước đó muốn hãm hại nàng, tốt xấu còn biết lén Mặc Phùng Dương, để nàng có lý mà không nói được. Nhưng đêm nay, nàng ta cứ thế mà nhảy xuống hồ nước lạnh thấu xương này trước mặt Mặc Phùng Dương. Trời tuyết dày đặc, dòng sông ngự này tuy rằng còn chưa kết băng, nhưng để có dũng khí mà nhảy xuống… Tân Nghiên tuyết quả thật là kẻ hung mãnh! “Không cần” Mặc Phùng Dương vừa dứt lời, đã nghe Tân Nghiên Tuyết la hét: “Cứu mạng! Ta, ta không biết bơi!” Cách đó không xa có hai cung nữ, cũng kinh hoảng chạy đến. Nhưng mà cũng không ai biết bơi. Chỉ có thể hô hoán thật to: “Có ai không! Cứu mạng! Có người rớt xuống nước rồi!” Tân Nghiên Tuyết tuyệt vọng nhìn về phía Mặc Phùng Dương. Tại sao hắn lại không cứu nàng ta?!là kẻ hung mãnh!” Nàng run rẩy bơi về phía Tân Nghiên Tuyết. Mặc Phùng Dương đứng bên cạnh đình nghỉ mát, nhìn chằm chằm vào Vân Khương Mịch. Nàng muốn làm gì? Coi như muốn cứu Tân Nghiên Tuyết, thì ra lệnh cung nữ nhảy xuống là được, tại sao muốn tự mình nhảy xuống cứu? Hắn cũng không cho rằng Vân Khương Mịch có lòng tốt. Mặc Phùng Dương quả nhiên là hiểu rõ Vân Khương Mịch. Sau khi nàng nhảy xuống, trong tay đã cầm ngân châm. Bơi đến sau lưng Tân Nghiên Tuyết , nàng nắm lấy cánh tay nàng ta, dùng sức túm nàng ta lên bờ. Nhưng Tân Nghiên Tuyết đã hét lên thảm thiết. Cũng không biết là bị nước hồ này làm cóng người, hay là xảy ra chuyện gì. Nàng ta dùng sức giãy dụa trong nước, vùng vẫy liên tục, chết sống không chịu đi cùng Vân Khương Mịch. “Ngươi đừng nghĩ ta không biết ngươi có ý đồ gì! Nếu ngươi muốn chờ Mặc Phùng Dương đến cứu ngươi, vậy thì chờ chết đi, hắn sẽ không cứu ngươi đâu” ‘Vân Khương Mịch thở phì phò, dùng sức kéo lấy nàng ta: “Nếu ngươi không đi lên, thì cứ chết đuối trong sông băng này đi!” “Ngươi đã làm gì ta!” Tân Nghiên Tuyết giãy dụa, gào thét về phía nàng. “Mẹ kiếp, ta cứu ngươi! Ta còn có thể làm gì được ngươi!” Vân Khương Mịch cũng gào lại. Lời tuy như thế, nhưng ngân châm trong tay nàng, lại dùng sức đâm vào mắt cá chân Tân Nghiên Tuyết! Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai! Bởi vì cung nữ la to, không ít cung nhân đã bị thu hút đến. Ngay cả Hoàng Thượng và Hoàng Hậu trong điện Thái Hòa cũng đã bị kinh động, lần lượt đi về phía bên này.