Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 85

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 85 Một phen thuyết phục này của nàng ta, không những không khiến nộ khí của Mặc Vân Khinh giảm bớt mà còn tăng thêm! Thế nhưng Tân Nghiên Tuyết cũng bị tức bốc khói, nhịn không được nói ra: “Ai là tỷ tỷ của ngươi?” “Tỷ tỷ của ngươi là Minh Vương Phi! Bổn Vương phi không dám nhận!” Vừa dứt lời, Mặc Vân Khinh nắm gối đầu trong tay quăng ra: “Linh Nhi gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ là vinh hạnh của ngươi!” Tân Nghiên Tuyết vô cùng uất ức! Nàng ta ôm mặt, muốn lao ra tìm Mặc Quốc Thiên cáo trạng. Lại bị Mặc Vân Khinh bắt trở lại: “Ngươi muốn làm gì?” Vân Ngọc Linh che chặt chăn mần, khóc nức nở: “Đều do thiếp không tốt! Tỷ tỷ chịu uất ức là lỗi của thiếp! Tự thiếp đi đến trước mặt Hoàng Thượng thỉnh tội” Mặc Vân Khinh tức nổ đầu. Tân Nghiên Tuyết trợn mắt nhìn: “Có bản lĩnh thì người đi đi! Ở đây châm ngòi ly gián làm gì?” Lần này nàng ta coi như đã hiểu rõ. Lúc nàng ta trà xanh trước mặt Vân Khương Mịch, tâm trạng của Vân Khương Mịch là như thế nào. Sợ là, cũng không nhịn được muốn dùng tay xé nàng ta ra nhỉ? Tiểu tiện nhân Vân Ngọc Linh này, đẳng cấp trà xanh thế mà còn cao hơn nàng ta… Đây là thứ Tân Nghiên Tuyết không thể tha thứ nhất, lập tức giống như con mèo xù lông đuôi! Dưới cơn giận dữ, nàng ta cũng ôm mặt khóc. “Vương Gia, thần thiếp theo ngài gần năm năm, vì ngài sinh được hai đứa con gái.” Nàng ta ngồi sụp xuống đất, che mặt khóc: “Thần thiếp không có công lao cũng có khổ lao! Hôm nay Vương Gia vì tân hoan mà đối xử với thần thiếp như thế, thần thiếp trong lòng khổi” “Thần thiếp một lòng suy nghĩ cho Vương Gia, nào ngờ kết quả..” Nàng ta nghẹn ngào không nói nên lời. Vân Ngọc Lini Tân Nghiên Tuyết này, thế mà lại còn khóc dữ dội hơn nàng ta? Vân Ngọc Linh hít sâu một hơi, hăng giọng lại khóc tiếp. Nhìn xem hai người trên giường dưới giường khóc lớn, Mặc Vân Khinh càng thêm đau đầu, rất muốn trực tiếp phất tay áo bỏ đi. Lúc này, cửa điện bị người gõ. Ngoài cửa vọng vào tiếng của Tử Tô: “Vương Phi, là Minh Vương Phi đến!” Vân Khương Mịch đến?! Không xong! Tân Nghiên Tuyết nhanh chóng lau nước mắt đứng dậy, bộ dạng chật vật này không thể để cho tiểu tiện nhân kia nhìn thấy. Nếu không, không biết sau này sẽ bị nàng chế giễu như thế nào! Nàng ta còn chưa mở miệng, cửa điện đã bị người đây ra. Vân Khương Mịch đi đến: “Ôi chao! Ở đây làm sao thế?” “Khi nãy ta ở bên ngoài, từ xa đã nghe được trong đây có tiếng quỷ khóc sói gào, là có ai chết hay là thế nào?” Tân Nghiên Tuyết: …… Vân Ngọc Linh: ….. Mặc Vân Khinh: “Câm miệng!” “Minh Vương Phi, hôm nay thế nhưng là sinh nhật của Đức Phi, ngươi nói lời xúi quẩy như thế. Chẳng lẽ không sợ Đức Phi nghe được sẽ tức giận à?” Tân nghiên Tuyết cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng là hai mắt khóc đỏ đã tố cáo nàng ta. “Doanh Vương Phi thế nào đây? Bột phấn rơi vào mắt à? Sao mắt lại đỏ thế?” Vân Khương Mịch không cần nghĩ ngợi đã vạch trần nàng ta. Ánh mắt nhìn về Vân Ngọc Linh đang nằm trên giường, quấn chặt chăn mề ¡, Nhị muội muội, tại sao ngươi lại ở đây? Xảy ra chuyện gì rồi?” Gương mặt nhỏ của Vân Ngọc Linh đỏ bừng: “Tỷ tỷ..” “Vân nhị tiểu thư cũng có nhiều tỷ tỷ thật nhỉ!” Tân Nghiên Tuyết bắt đầu châm chọc khiêu khích. “Vừa rồi còn gọi bổn Vương Phi là tỷ tỷ! Bây giờ chị ruột của ngươi đến, sợ người tỷ tỷ là bổn Vương Phi đây, đã chẳng là cái thá gì nhỉ” Nàng ta nghiêng qua nhìn Vân Khương Mịch một chút: “Bổn Vương Phi đúng thật là không biết…” “Giáo dưỡng trong phủ Ứng Quốc Công chính là như thế.

Chương 85

 

Một phen thuyết phục này của nàng ta, không những không khiến nộ khí của Mặc Vân Khinh giảm bớt mà còn tăng thêm!

 

Thế nhưng Tân Nghiên Tuyết cũng bị tức bốc khói, nhịn không được nói ra: “Ai là tỷ tỷ của ngươi?”

 

“Tỷ tỷ của ngươi là Minh Vương Phi! Bổn Vương phi không dám nhận!” Vừa dứt lời, Mặc Vân Khinh nắm gối đầu trong tay quăng ra: “Linh Nhi gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ là vinh hạnh của ngươi!” Tân Nghiên Tuyết vô cùng uất ức!

 

Nàng ta ôm mặt, muốn lao ra tìm Mặc Quốc Thiên cáo trạng.

 

Lại bị Mặc Vân Khinh bắt trở lại: “Ngươi muốn làm gì?” Vân Ngọc Linh che chặt chăn mần, khóc nức nở: “Đều do thiếp không tốt! Tỷ tỷ chịu uất ức là lỗi của thiếp! Tự thiếp đi đến trước mặt Hoàng Thượng thỉnh tội” Mặc Vân Khinh tức nổ đầu.

 

Tân Nghiên Tuyết trợn mắt nhìn: “Có bản lĩnh thì người đi đi! Ở đây châm ngòi ly gián làm gì?” Lần này nàng ta coi như đã hiểu rõ.

 

Lúc nàng ta trà xanh trước mặt Vân Khương Mịch, tâm trạng của Vân Khương Mịch là như thế nào.

 

Sợ là, cũng không nhịn được muốn dùng tay xé nàng ta ra nhỉ?

 

Tiểu tiện nhân Vân Ngọc Linh này, đẳng cấp trà xanh thế mà còn cao hơn nàng ta… Đây là thứ Tân Nghiên Tuyết không thể tha thứ nhất, lập tức giống như con mèo xù lông đuôi!

 

Dưới cơn giận dữ, nàng ta cũng ôm mặt khóc.

 

“Vương Gia, thần thiếp theo ngài gần năm năm, vì ngài sinh được hai đứa con gái.” Nàng ta ngồi sụp xuống đất, che mặt khóc: “Thần thiếp không có công lao cũng có khổ lao! Hôm nay Vương Gia vì tân hoan mà đối xử với thần thiếp như thế, thần thiếp trong lòng khổi”

 

“Thần thiếp một lòng suy nghĩ cho Vương Gia, nào ngờ kết quả..” Nàng ta nghẹn ngào không nói nên lời.

 

Vân Ngọc Lini Tân Nghiên Tuyết này, thế mà lại còn khóc dữ dội hơn nàng ta?

 

Vân Ngọc Linh hít sâu một hơi, hăng giọng lại khóc tiếp.

 

Nhìn xem hai người trên giường dưới giường khóc lớn, Mặc Vân Khinh càng thêm đau đầu, rất muốn trực tiếp phất tay áo bỏ đi.

 

Lúc này, cửa điện bị người gõ.

 

Ngoài cửa vọng vào tiếng của Tử Tô: “Vương Phi, là Minh Vương Phi đến!” Vân Khương Mịch đến?!

 

Không xong!

 

Tân Nghiên Tuyết nhanh chóng lau nước mắt đứng dậy, bộ dạng chật vật này không thể để cho tiểu tiện nhân kia nhìn thấy. Nếu không, không biết sau này sẽ bị nàng chế giễu như thế nào!

 

Nàng ta còn chưa mở miệng, cửa điện đã bị người đây ra.

 

Vân Khương Mịch đi đến: “Ôi chao! Ở đây làm sao thế?”

 

“Khi nãy ta ở bên ngoài, từ xa đã nghe được trong đây có tiếng quỷ khóc sói gào, là có ai chết hay là thế nào?” Tân Nghiên Tuyết: ……

 

Vân Ngọc Linh: …..

 

Mặc Vân Khinh: “Câm miệng!”

 

“Minh Vương Phi, hôm nay thế nhưng là sinh nhật của Đức Phi, ngươi nói lời xúi quẩy như thế. Chẳng lẽ không sợ Đức Phi nghe được sẽ tức giận à?” Tân nghiên Tuyết cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Nhưng là hai mắt khóc đỏ đã tố cáo nàng ta.

 

“Doanh Vương Phi thế nào đây? Bột phấn rơi vào mắt à?

 

Sao mắt lại đỏ thế?” Vân Khương Mịch không cần nghĩ ngợi đã vạch trần nàng ta.

 

Ánh mắt nhìn về Vân Ngọc Linh đang nằm trên giường, quấn chặt chăn mề ¡, Nhị muội muội, tại sao ngươi lại ở đây? Xảy ra chuyện gì rồi?” Gương mặt nhỏ của Vân Ngọc Linh đỏ bừng: “Tỷ tỷ..”

 

“Vân nhị tiểu thư cũng có nhiều tỷ tỷ thật nhỉ!” Tân Nghiên Tuyết bắt đầu châm chọc khiêu khích.

 

“Vừa rồi còn gọi bổn Vương Phi là tỷ tỷ! Bây giờ chị ruột của ngươi đến, sợ người tỷ tỷ là bổn Vương Phi đây, đã chẳng là cái thá gì nhỉ” Nàng ta nghiêng qua nhìn Vân Khương Mịch một chút: “Bổn Vương Phi đúng thật là không biết…”

 

“Giáo dưỡng trong phủ Ứng Quốc Công chính là như thế.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 85 Một phen thuyết phục này của nàng ta, không những không khiến nộ khí của Mặc Vân Khinh giảm bớt mà còn tăng thêm! Thế nhưng Tân Nghiên Tuyết cũng bị tức bốc khói, nhịn không được nói ra: “Ai là tỷ tỷ của ngươi?” “Tỷ tỷ của ngươi là Minh Vương Phi! Bổn Vương phi không dám nhận!” Vừa dứt lời, Mặc Vân Khinh nắm gối đầu trong tay quăng ra: “Linh Nhi gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ là vinh hạnh của ngươi!” Tân Nghiên Tuyết vô cùng uất ức! Nàng ta ôm mặt, muốn lao ra tìm Mặc Quốc Thiên cáo trạng. Lại bị Mặc Vân Khinh bắt trở lại: “Ngươi muốn làm gì?” Vân Ngọc Linh che chặt chăn mần, khóc nức nở: “Đều do thiếp không tốt! Tỷ tỷ chịu uất ức là lỗi của thiếp! Tự thiếp đi đến trước mặt Hoàng Thượng thỉnh tội” Mặc Vân Khinh tức nổ đầu. Tân Nghiên Tuyết trợn mắt nhìn: “Có bản lĩnh thì người đi đi! Ở đây châm ngòi ly gián làm gì?” Lần này nàng ta coi như đã hiểu rõ. Lúc nàng ta trà xanh trước mặt Vân Khương Mịch, tâm trạng của Vân Khương Mịch là như thế nào. Sợ là, cũng không nhịn được muốn dùng tay xé nàng ta ra nhỉ? Tiểu tiện nhân Vân Ngọc Linh này, đẳng cấp trà xanh thế mà còn cao hơn nàng ta… Đây là thứ Tân Nghiên Tuyết không thể tha thứ nhất, lập tức giống như con mèo xù lông đuôi! Dưới cơn giận dữ, nàng ta cũng ôm mặt khóc. “Vương Gia, thần thiếp theo ngài gần năm năm, vì ngài sinh được hai đứa con gái.” Nàng ta ngồi sụp xuống đất, che mặt khóc: “Thần thiếp không có công lao cũng có khổ lao! Hôm nay Vương Gia vì tân hoan mà đối xử với thần thiếp như thế, thần thiếp trong lòng khổi” “Thần thiếp một lòng suy nghĩ cho Vương Gia, nào ngờ kết quả..” Nàng ta nghẹn ngào không nói nên lời. Vân Ngọc Lini Tân Nghiên Tuyết này, thế mà lại còn khóc dữ dội hơn nàng ta? Vân Ngọc Linh hít sâu một hơi, hăng giọng lại khóc tiếp. Nhìn xem hai người trên giường dưới giường khóc lớn, Mặc Vân Khinh càng thêm đau đầu, rất muốn trực tiếp phất tay áo bỏ đi. Lúc này, cửa điện bị người gõ. Ngoài cửa vọng vào tiếng của Tử Tô: “Vương Phi, là Minh Vương Phi đến!” Vân Khương Mịch đến?! Không xong! Tân Nghiên Tuyết nhanh chóng lau nước mắt đứng dậy, bộ dạng chật vật này không thể để cho tiểu tiện nhân kia nhìn thấy. Nếu không, không biết sau này sẽ bị nàng chế giễu như thế nào! Nàng ta còn chưa mở miệng, cửa điện đã bị người đây ra. Vân Khương Mịch đi đến: “Ôi chao! Ở đây làm sao thế?” “Khi nãy ta ở bên ngoài, từ xa đã nghe được trong đây có tiếng quỷ khóc sói gào, là có ai chết hay là thế nào?” Tân Nghiên Tuyết: …… Vân Ngọc Linh: ….. Mặc Vân Khinh: “Câm miệng!” “Minh Vương Phi, hôm nay thế nhưng là sinh nhật của Đức Phi, ngươi nói lời xúi quẩy như thế. Chẳng lẽ không sợ Đức Phi nghe được sẽ tức giận à?” Tân nghiên Tuyết cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng là hai mắt khóc đỏ đã tố cáo nàng ta. “Doanh Vương Phi thế nào đây? Bột phấn rơi vào mắt à? Sao mắt lại đỏ thế?” Vân Khương Mịch không cần nghĩ ngợi đã vạch trần nàng ta. Ánh mắt nhìn về Vân Ngọc Linh đang nằm trên giường, quấn chặt chăn mề ¡, Nhị muội muội, tại sao ngươi lại ở đây? Xảy ra chuyện gì rồi?” Gương mặt nhỏ của Vân Ngọc Linh đỏ bừng: “Tỷ tỷ..” “Vân nhị tiểu thư cũng có nhiều tỷ tỷ thật nhỉ!” Tân Nghiên Tuyết bắt đầu châm chọc khiêu khích. “Vừa rồi còn gọi bổn Vương Phi là tỷ tỷ! Bây giờ chị ruột của ngươi đến, sợ người tỷ tỷ là bổn Vương Phi đây, đã chẳng là cái thá gì nhỉ” Nàng ta nghiêng qua nhìn Vân Khương Mịch một chút: “Bổn Vương Phi đúng thật là không biết…” “Giáo dưỡng trong phủ Ứng Quốc Công chính là như thế.

Chương 85