Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 120

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 120 Cho dù là Vân lão phu nhân qua đời, bà ta chỉ giả mù sa mưa mà rơi vài giọt nước mắt trước mặt mọi người, nhưng lại không cho phép Vân Lan Thanh lên tiếng khóc lớn. Hình như làm như thế thì có thể đánh thắng được Vân lão phu nhân đã qua đời. “Muội len lén chạy tới phía sau hòn giả sơn để khóc” Vân Lan Thanh nhớ lại ngày hôm đó, sắc mặt nàng ta dần dần trở nên ngưng trọng: “Ai mà biết là sẽ nghe thấy được âm thanh kỳ lạt” “Lúc đó trời vừa mới tối, muội sợ có ma, nhưng lại nghe thấy tiếng có chút quen tai, nên đã lén lút chạy ra phía sau hòn giả sơn để xem” Không ngờ được rằng nàng ta đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời không thể quên. Cảnh tượng đó khiến nàng ta thấy tởm đến mức suýt nữa thì nôn ra. Mặc Vân Khinh nâng đùi Vân Ngọc Linh, Vân Ngọc Linh dựa lên hòn non bộ… Sắc mặt ửng hồng, r3n rỉ từng hồi. Tư thế của hai người rất mờ ám, khiến người xem mặt đỏ tía tai. “Lúc đó muội còn nhỏ, không biết được đó là đang làm cái gì! Muội chỉ cho rằng Doanh Vương là đang bắt nạt Nhị tỷ tỷ. Muội đã nhặt đá lên, đập hắn ta.” Nàng ta còn uy h**p Doanh Vương là thả Vân Ngọc Linh ra, nếu không nàng ta lập tức gọi người đến. Nghe thấy thế, Vân Khương Mịch thật sự không nhịn được mà cười ha ha. Tiểu nha đầu này, đúng là đáng yêu! “Sau đó thì sao?” Hai tay nàng chống má, tràn đầy phấn khởi nhìn Vân Lan Thanh. Chỉ thấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng ta ửng hồng, hạ thấp giọng nói: “Sau đó bọn họ bị dọa sợ, Doanh Vương vộ vàng thả Nhị tỷ tỷ ta, hắn ta hung hăng trợn mắt với muội rồi rời đi” “Sau đó nữa thì Nhị tỷ tỷ sửa sang lại xiêm y” “Tỷ ấy đi đến trước mặt muội, hung hăng tát cho muội một cái bạt tai… Ba năm trước, Vân Lan Thanh mới có mười hai tuổi!ở bên ngoài khi nam phách nữ, ông ta đã đánh chết mấy đời thê tử rồi. Bây giờ đã qua tuổi sáu mươi rồi mà vẫn còn ở bên ngoài uống rượu, cả ngày uống say bí tỉ. Dù sao thì cũng không phải hạng gì tốt! Lúc đó Vân Lan Thanh chỉ mới mười hai tuổi, bị Vân Ngọc Linh uy h**p như thế thì tất nhiên là sợ rồi. “Từ đó về sau, muội không dám ở một mình với Nhị tỷ tỷ. Vốn là muội muốn nói cho phụ mẫu biết, nhưng phụ mẫu vẫn luôn ưu ái tỷ ấy nên muội cũng không dám nói chuyện này ra” Dứt lời, nước mắt nàng ta rơi xuống. “Mãi cho đến hai ngày trước, trong lúc vô tình muội đã nghe được Nhị tỷ tỷ và nương nói chuyện với nhau” Vân Lan Thanh bưng mặt: thế nào để hại Doanh Vương p| “Muội bị dọa sợ rồi, lúc hoảng hốt chạy trốn thì không cẩn ọn họ đang bàn bạc phải làm thận ngã sấp xuống, rồi bị Nhị tỷ tỷ phát hiện. Nàng ta nói, nàng ta nói muốn hạ độc cho muội câm, rồi bán muội vào kỹ viện!” Mà Trần thị thì cũng không hề ngăn cản. Thậm chí bà ta còn ngoảnh mặt làm thinh, mặc cho Vân Ngọc Linh uy h**p Vân Lan Thanh! Giờ thì Vân Khương Mịch cũng không ngồi yên được nữa rồi.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 120

 

Cho dù là Vân lão phu nhân qua đời, bà ta chỉ giả mù sa mưa mà rơi vài giọt nước mắt trước mặt mọi người, nhưng lại không cho phép Vân Lan Thanh lên tiếng khóc lớn.

 

Hình như làm như thế thì có thể đánh thắng được Vân lão phu nhân đã qua đời.

 

“Muội len lén chạy tới phía sau hòn giả sơn để khóc” Vân Lan Thanh nhớ lại ngày hôm đó, sắc mặt nàng ta dần dần trở nên ngưng trọng: “Ai mà biết là sẽ nghe thấy được âm thanh kỳ lạt”

 

“Lúc đó trời vừa mới tối, muội sợ có ma, nhưng lại nghe thấy tiếng có chút quen tai, nên đã lén lút chạy ra phía sau hòn giả sơn để xem” Không ngờ được rằng nàng ta đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời không thể quên.

 

Cảnh tượng đó khiến nàng ta thấy tởm đến mức suýt nữa thì nôn ra.

 

Mặc Vân Khinh nâng đùi Vân Ngọc Linh, Vân Ngọc Linh dựa lên hòn non bộ…

 

Sắc mặt ửng hồng, r3n rỉ từng hồi.

 

Tư thế của hai người rất mờ ám, khiến người xem mặt đỏ tía tai.

 

“Lúc đó muội còn nhỏ, không biết được đó là đang làm cái gì! Muội chỉ cho rằng Doanh Vương là đang bắt nạt Nhị tỷ tỷ.

 

Muội đã nhặt đá lên, đập hắn ta.” Nàng ta còn uy h**p Doanh Vương là thả Vân Ngọc Linh ra, nếu không nàng ta lập tức gọi người đến.

 

Nghe thấy thế, Vân Khương Mịch thật sự không nhịn được mà cười ha ha.

 

Tiểu nha đầu này, đúng là đáng yêu!

 

“Sau đó thì sao?” Hai tay nàng chống má, tràn đầy phấn khởi nhìn Vân Lan Thanh.

 

Chỉ thấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng ta ửng hồng, hạ thấp giọng nói: “Sau đó bọn họ bị dọa sợ, Doanh Vương vộ vàng thả Nhị tỷ tỷ ta, hắn ta hung hăng trợn mắt với muội rồi rời đi”

 

“Sau đó nữa thì Nhị tỷ tỷ sửa sang lại xiêm y”

 

“Tỷ ấy đi đến trước mặt muội, hung hăng tát cho muội một cái bạt tai…

 

Ba năm trước, Vân Lan Thanh mới có mười hai tuổi!

ở bên ngoài khi nam phách nữ, ông ta đã đánh chết mấy đời thê tử rồi.

 

Bây giờ đã qua tuổi sáu mươi rồi mà vẫn còn ở bên ngoài uống rượu, cả ngày uống say bí tỉ.

 

Dù sao thì cũng không phải hạng gì tốt!

 

Lúc đó Vân Lan Thanh chỉ mới mười hai tuổi, bị Vân Ngọc Linh uy h**p như thế thì tất nhiên là sợ rồi.

 

“Từ đó về sau, muội không dám ở một mình với Nhị tỷ tỷ.

 

Vốn là muội muốn nói cho phụ mẫu biết, nhưng phụ mẫu vẫn luôn ưu ái tỷ ấy nên muội cũng không dám nói chuyện này ra” Dứt lời, nước mắt nàng ta rơi xuống.

 

“Mãi cho đến hai ngày trước, trong lúc vô tình muội đã nghe được Nhị tỷ tỷ và nương nói chuyện với nhau” Vân Lan Thanh bưng mặt: thế nào để hại Doanh Vương p| “Muội bị dọa sợ rồi, lúc hoảng hốt chạy trốn thì không cẩn ọn họ đang bàn bạc phải làm thận ngã sấp xuống, rồi bị Nhị tỷ tỷ phát hiện. Nàng ta nói, nàng ta nói muốn hạ độc cho muội câm, rồi bán muội vào kỹ viện!” Mà Trần thị thì cũng không hề ngăn cản.

 

Thậm chí bà ta còn ngoảnh mặt làm thinh, mặc cho Vân Ngọc Linh uy h**p Vân Lan Thanh!

 

Giờ thì Vân Khương Mịch cũng không ngồi yên được nữa rồi.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 120 Cho dù là Vân lão phu nhân qua đời, bà ta chỉ giả mù sa mưa mà rơi vài giọt nước mắt trước mặt mọi người, nhưng lại không cho phép Vân Lan Thanh lên tiếng khóc lớn. Hình như làm như thế thì có thể đánh thắng được Vân lão phu nhân đã qua đời. “Muội len lén chạy tới phía sau hòn giả sơn để khóc” Vân Lan Thanh nhớ lại ngày hôm đó, sắc mặt nàng ta dần dần trở nên ngưng trọng: “Ai mà biết là sẽ nghe thấy được âm thanh kỳ lạt” “Lúc đó trời vừa mới tối, muội sợ có ma, nhưng lại nghe thấy tiếng có chút quen tai, nên đã lén lút chạy ra phía sau hòn giả sơn để xem” Không ngờ được rằng nàng ta đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời không thể quên. Cảnh tượng đó khiến nàng ta thấy tởm đến mức suýt nữa thì nôn ra. Mặc Vân Khinh nâng đùi Vân Ngọc Linh, Vân Ngọc Linh dựa lên hòn non bộ… Sắc mặt ửng hồng, r3n rỉ từng hồi. Tư thế của hai người rất mờ ám, khiến người xem mặt đỏ tía tai. “Lúc đó muội còn nhỏ, không biết được đó là đang làm cái gì! Muội chỉ cho rằng Doanh Vương là đang bắt nạt Nhị tỷ tỷ. Muội đã nhặt đá lên, đập hắn ta.” Nàng ta còn uy h**p Doanh Vương là thả Vân Ngọc Linh ra, nếu không nàng ta lập tức gọi người đến. Nghe thấy thế, Vân Khương Mịch thật sự không nhịn được mà cười ha ha. Tiểu nha đầu này, đúng là đáng yêu! “Sau đó thì sao?” Hai tay nàng chống má, tràn đầy phấn khởi nhìn Vân Lan Thanh. Chỉ thấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng ta ửng hồng, hạ thấp giọng nói: “Sau đó bọn họ bị dọa sợ, Doanh Vương vộ vàng thả Nhị tỷ tỷ ta, hắn ta hung hăng trợn mắt với muội rồi rời đi” “Sau đó nữa thì Nhị tỷ tỷ sửa sang lại xiêm y” “Tỷ ấy đi đến trước mặt muội, hung hăng tát cho muội một cái bạt tai… Ba năm trước, Vân Lan Thanh mới có mười hai tuổi!ở bên ngoài khi nam phách nữ, ông ta đã đánh chết mấy đời thê tử rồi. Bây giờ đã qua tuổi sáu mươi rồi mà vẫn còn ở bên ngoài uống rượu, cả ngày uống say bí tỉ. Dù sao thì cũng không phải hạng gì tốt! Lúc đó Vân Lan Thanh chỉ mới mười hai tuổi, bị Vân Ngọc Linh uy h**p như thế thì tất nhiên là sợ rồi. “Từ đó về sau, muội không dám ở một mình với Nhị tỷ tỷ. Vốn là muội muốn nói cho phụ mẫu biết, nhưng phụ mẫu vẫn luôn ưu ái tỷ ấy nên muội cũng không dám nói chuyện này ra” Dứt lời, nước mắt nàng ta rơi xuống. “Mãi cho đến hai ngày trước, trong lúc vô tình muội đã nghe được Nhị tỷ tỷ và nương nói chuyện với nhau” Vân Lan Thanh bưng mặt: thế nào để hại Doanh Vương p| “Muội bị dọa sợ rồi, lúc hoảng hốt chạy trốn thì không cẩn ọn họ đang bàn bạc phải làm thận ngã sấp xuống, rồi bị Nhị tỷ tỷ phát hiện. Nàng ta nói, nàng ta nói muốn hạ độc cho muội câm, rồi bán muội vào kỹ viện!” Mà Trần thị thì cũng không hề ngăn cản. Thậm chí bà ta còn ngoảnh mặt làm thinh, mặc cho Vân Ngọc Linh uy h**p Vân Lan Thanh! Giờ thì Vân Khương Mịch cũng không ngồi yên được nữa rồi.

Chương 120