Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 130

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 130 “Cha, Tam muội muội nàng, nàng chết rồi!” “Con nói cái gì?!” Vân Bách Tùng như gặp sấm sét giữa trời quang, sắc mặt xám trắng càng thêm cứng ngắc. Thân thể ông run nhẹ, lảo đảo lùi về sau một bước: “Lan Thanh chết rồi? Điều này sao có thể? Chẳng phải hôm qua vẫn khỏe mạnh sao?!” Ông còn cố ý phân phó, bảo nàng ấy đến Minh Vương phủ một chuyến. Mấy ngày nữa là sinh nhật mười lăm tuổi của Vân Lan Thanh, còn chưa cập kê sao nàng ấy lại chết?! Vân Ngọc Linh nghiêng người sang để ông đi vào: “Tam muội muội nàng…” Còn chưa nói dứt câu, lão Trần quản gia trong phủ liền sắc mặt kinh hoảng vào thưa: “Lão gia, phu nhân, Nhị tiểu thư, việc lớn không tốt rồi!” “Minh Vương phi tới! Còn, còn đưa theo ngõ tác! Nói là muốn khám nghiệm tử thi cho Tam tiểu thư!” “Cái gì?!” Nghe thấy lời này, Vân Ngọc Linh biến sắc, không dám tin hỏi lại: “Vân Khương Mịch muốn làm cái gì?!” Lão Trần cuống quýt trả lời lại một lần nữa: “Minh Vương Phi mang theo pháp ý, đến khám xác cho Tam tiểu thư!” Vân Ngọc Linh lân này đã nghe rõ rồi, hai mắt trợn lên, suýt nữa thì ngất đi. Trần thị cũng nhanh chóng đứng dậy: “Minh Vương Phi này rốt cuộc có ý gì?! Lan Thanh chết chúng ta đã vô cùng đau thương, tại sao lại còn muốn khám xác?!” “Lão gia, thiếp nghe nói, nếu khám xác thì phải xé thi thể rat” Bà ta vội vàng nắm lấy tay Vân Bách Tùng, sốt ruột nói: “Lan Thanh đã chết rồi, lại còn không để cho con bé được chết bình an” “Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường. Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!” “Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!” “Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu. Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công. Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay… Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh. “Phu nhân, bà đứng lên trước đi.” “Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường. Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!” “Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!” “Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu. Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công. Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay… Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh. “Phu nhân, bà đứng lên trước đi.” Ông thở dài một hơi, dìu Trần thị đứng lên: “Chuyện này ta sẽ tự mình điều tra rõ ràng! Muốn để pháp y khám xác cho Lan Thanh, ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý!” Nghe nói như thế, Vân Ngọc Linh và Trần thị nhìn nhau, lúc này mới thở ra một hơi. Vân Bách Tùng nặng nề nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, quay người đi ra.

Chương 130

 

“Cha, Tam muội muội nàng, nàng chết rồi!”

 

“Con nói cái gì?!” Vân Bách Tùng như gặp sấm sét giữa trời quang, sắc mặt xám trắng càng thêm cứng ngắc.

 

Thân thể ông run nhẹ, lảo đảo lùi về sau một bước: “Lan Thanh chết rồi? Điều này sao có thể? Chẳng phải hôm qua vẫn khỏe mạnh sao?!” Ông còn cố ý phân phó, bảo nàng ấy đến Minh Vương phủ một chuyến.

 

Mấy ngày nữa là sinh nhật mười lăm tuổi của Vân Lan Thanh, còn chưa cập kê sao nàng ấy lại chết?!

 

Vân Ngọc Linh nghiêng người sang để ông đi vào: “Tam muội muội nàng…” Còn chưa nói dứt câu, lão Trần quản gia trong phủ liền sắc mặt kinh hoảng vào thưa: “Lão gia, phu nhân, Nhị tiểu thư, việc lớn không tốt rồi!”

 

“Minh Vương phi tới! Còn, còn đưa theo ngõ tác! Nói là muốn khám nghiệm tử thi cho Tam tiểu thư!”

 

“Cái gì?!” Nghe thấy lời này, Vân Ngọc Linh biến sắc, không dám tin hỏi lại: “Vân Khương Mịch muốn làm cái gì?!”

 

Lão Trần cuống quýt trả lời lại một lần nữa: “Minh Vương Phi mang theo pháp ý, đến khám xác cho Tam tiểu thư!” Vân Ngọc Linh lân này đã nghe rõ rồi, hai mắt trợn lên, suýt nữa thì ngất đi.

 

Trần thị cũng nhanh chóng đứng dậy: “Minh Vương Phi này rốt cuộc có ý gì?! Lan Thanh chết chúng ta đã vô cùng đau thương, tại sao lại còn muốn khám xác?!”

 

“Lão gia, thiếp nghe nói, nếu khám xác thì phải xé thi thể rat” Bà ta vội vàng nắm lấy tay Vân Bách Tùng, sốt ruột nói: “Lan Thanh đã chết rồi, lại còn không để cho con bé được chết bình an”

 

“Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường.

 

Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”

 

“Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!”

 

“Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu.

 

Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công.

 

Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay…

 

Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh.

 

“Phu nhân, bà đứng lên trước đi.”

 

“Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường.

 

Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”

 

“Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!”

 

“Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu.

 

Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công.

 

Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay…

 

Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh.

 

“Phu nhân, bà đứng lên trước đi.” Ông thở dài một hơi, dìu Trần thị đứng lên: “Chuyện này ta sẽ tự mình điều tra rõ ràng! Muốn để pháp y khám xác cho Lan Thanh, ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý!” Nghe nói như thế, Vân Ngọc Linh và Trần thị nhìn nhau, lúc này mới thở ra một hơi.

 

Vân Bách Tùng nặng nề nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, quay người đi ra.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 130 “Cha, Tam muội muội nàng, nàng chết rồi!” “Con nói cái gì?!” Vân Bách Tùng như gặp sấm sét giữa trời quang, sắc mặt xám trắng càng thêm cứng ngắc. Thân thể ông run nhẹ, lảo đảo lùi về sau một bước: “Lan Thanh chết rồi? Điều này sao có thể? Chẳng phải hôm qua vẫn khỏe mạnh sao?!” Ông còn cố ý phân phó, bảo nàng ấy đến Minh Vương phủ một chuyến. Mấy ngày nữa là sinh nhật mười lăm tuổi của Vân Lan Thanh, còn chưa cập kê sao nàng ấy lại chết?! Vân Ngọc Linh nghiêng người sang để ông đi vào: “Tam muội muội nàng…” Còn chưa nói dứt câu, lão Trần quản gia trong phủ liền sắc mặt kinh hoảng vào thưa: “Lão gia, phu nhân, Nhị tiểu thư, việc lớn không tốt rồi!” “Minh Vương phi tới! Còn, còn đưa theo ngõ tác! Nói là muốn khám nghiệm tử thi cho Tam tiểu thư!” “Cái gì?!” Nghe thấy lời này, Vân Ngọc Linh biến sắc, không dám tin hỏi lại: “Vân Khương Mịch muốn làm cái gì?!” Lão Trần cuống quýt trả lời lại một lần nữa: “Minh Vương Phi mang theo pháp ý, đến khám xác cho Tam tiểu thư!” Vân Ngọc Linh lân này đã nghe rõ rồi, hai mắt trợn lên, suýt nữa thì ngất đi. Trần thị cũng nhanh chóng đứng dậy: “Minh Vương Phi này rốt cuộc có ý gì?! Lan Thanh chết chúng ta đã vô cùng đau thương, tại sao lại còn muốn khám xác?!” “Lão gia, thiếp nghe nói, nếu khám xác thì phải xé thi thể rat” Bà ta vội vàng nắm lấy tay Vân Bách Tùng, sốt ruột nói: “Lan Thanh đã chết rồi, lại còn không để cho con bé được chết bình an” “Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường. Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!” “Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!” “Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu. Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công. Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay… Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh. “Phu nhân, bà đứng lên trước đi.” “Minh Vương Phi thật quá đáng! Đây chẳng phải là cắm một đao vào lòng thiếp sao?” Nói dứt lời, Trần thị buông tay ra, lại nhào lên giường. Bà ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vân Lan Thanh, than trời trách đất: “Đứa con gái đáng thương của ta! Ông trời không có mắt mà, để cho ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!” “Ta chỉ có hai đứa con gái, tuổi xế chiều đã phải chịu tang con gái, lấy mạng của ta cho rồi đi!” “Ông trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, tại sao ông không cho con chết thay Lan Thanh đi chứ!” Nhìn bộ dạng Trần thị đang vô cùng bi thương, trong lòng Vân Bách Tùng cũng cực kì khó chịu. Ông còn không biết rõ ràng nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh, Vân Khương Mịch đã mang theo pháp y đến phủ Quốc Công. Kết hợp với chuyện trong cung sáng nay… Trong lòng Vân Bách Tùng đã hiểu rõ, có lẽ Vân Khương Mịch biết nguyên nhân cái chết của Vân Lan Thanh. “Phu nhân, bà đứng lên trước đi.” Ông thở dài một hơi, dìu Trần thị đứng lên: “Chuyện này ta sẽ tự mình điều tra rõ ràng! Muốn để pháp y khám xác cho Lan Thanh, ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý!” Nghe nói như thế, Vân Ngọc Linh và Trần thị nhìn nhau, lúc này mới thở ra một hơi. Vân Bách Tùng nặng nề nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, quay người đi ra.

Chương 130