Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 183
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 183 “Vậy ngươi nói xem bây giờ nên gì?” Đức phi hỏi. Kỳ thật mấy loại dược này cũng không cần phải đến Thái Y Viện lấy. Dược thanh hỏa xua hàn phủ Minh Vương vẫn có, bên ngoài hiệu thuốc cũng có thể mua được. Huống chỉ Vân Khương Mịch có không gian vạn năng trong tay, có chuyện gì mà nàng không làm được? Chỉ là người của Thái Y Viện… Nếu lúc này đây để bọn họ tùy ý khi dễ Đức phi, sợ rằng sẽ có hại với Đức phi sau này! Nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Suy nghĩ một lát, Vân Khương Mịch đứng dậy, lên tiếng: “Con đích thân đến Thái Y Viện một chuyến” “Nếu bọn họ không cho… Con sẽ đi tìm phụ hoàng cáo trạng” Nàng mới vừa đi được vài bước, giọng nói của Đức phi đã truyền đến từ phía sau: “Nếu bọn họ không cho, ngươi cứ đốt trụi Thái Y Viện! Bổn cung gánh cho ngươi!” Ôi Đức phi tỷ của tôi… Vân Khương Mịch bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Mẫu phi, người vẫn nên nhắm mắt dưỡng thần, đừng nói chuyện” “Lý ma ma, ngươi chăm sóc mẫu phi cho tốt, ngàn vạn lần đừng để bà ấy ra khỏi cửa” Nếu Đức phi thật sự chạy khỏi cung Vĩnh Thọ rồi gây chuyện, vậy chuyện này dù cho bên bọn họ có lý cũng sẽ thành vô lý. “Vâng, Vương phi.” Hiện giờ Vân Khương Mịch nói gì Lý ma ma cũng răm rắp nghe theo. Cho dù Vân Khương Mịch ăn nói như vậy…, nhưng bà ta vẫn có thể nhìn ra nàng thật sự suy nghĩ cho Đức phi. Thế nên bà ta vẫn luôn canh giữ bên mép giường, không chịu đi đâu cả. Thấy thế, Đức phi chỉ đành phải nén giận: “Bổn cung tức ngực khó thở, muốn ra ngoài đi dạo một lát” “Nương nương, lúc nãy Vương phi đã cố ý dặn dò, người không thể ra ngoài” “Bổn cung khó chịu” “Nương nương, nô tỳ mở cửa sổ để thông gió.” Lý ma ma mở cửa sổ, không khí tươi mới từ bên ngoài truyền vào: “Nương nương, bây giờ người cảm thấy khá hơn chút nào không?” Đức phi thấy ngoài cửa sổ có hoa mai nên càng muốn ra ngoài đi dạo. “Không được, nương nương! Người không được đi đâu hết!” “Bổn cung cũng chỉ đi dạo loanh quanh trong cung Vĩnh Thọ một lát thôi” “Không thể! Vương phi đã nói người không được bước ra khỏi cửa!” “Ngươi cái bà lão này! Bây giờ ngươi lại nghe lời của tiểu tiện nhân kia sao! Lời của bổn cung mà ngươi cũng không nghe?” “Nương nương, bây giờ tình huống của người rất đặc thù, nô tỳ phải chăm sóc người thật tốt” Lý ma ma rất có nề nếp đáp. Đức phi kéo chăn che đầu, quay lưng về phía Lý ma ma: “… Được thôi, bổn cung đi ngủ là được!” “Đúng vậy, nương nương.” Lúc này Lý ma ma mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vui vẻ canh giữ ở ngoài cửa. Rất nhanh Vân Khương Mịch đã đến Thái Y Viện. Ngoại trừ Đức phi, bây giờ trong cung cũng không có quý nhân nào sinh bệnh. Thân thể Mặc Quốc Thiên là do Minh Vương phi tự mình điều trị, thế nên người của Thái Y Viện hết sức rảnh rồi. Bọn họ tốp năm tốp ba ngồi ở hành lang phơi nắng. Chỉ có hai tiểu thái y nhỏ tuổi đang sửa sang lại quầy đựng dược. Đoạn thời gian này Vân Khương Mịch đang điều trị thân thể cho Mặc Quốc Thiên nên cũng thường xuyên ra vào Thái Y Viện. Cho nên các thái y ở đây đều biết nàng là Minh Vương phi.
Chương 183
“Vậy ngươi nói xem bây giờ nên gì?” Đức phi hỏi.
Kỳ thật mấy loại dược này cũng không cần phải đến Thái Y Viện lấy.
Dược thanh hỏa xua hàn phủ Minh Vương vẫn có, bên ngoài hiệu thuốc cũng có thể mua được.
Huống chỉ Vân Khương Mịch có không gian vạn năng trong tay, có chuyện gì mà nàng không làm được?
Chỉ là người của Thái Y Viện… Nếu lúc này đây để bọn họ tùy ý khi dễ Đức phi, sợ rằng sẽ có hại với Đức phi sau này!
Nàng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Suy nghĩ một lát, Vân Khương Mịch đứng dậy, lên tiếng: “Con đích thân đến Thái Y Viện một chuyến”
“Nếu bọn họ không cho… Con sẽ đi tìm phụ hoàng cáo trạng” Nàng mới vừa đi được vài bước, giọng nói của Đức phi đã truyền đến từ phía sau: “Nếu bọn họ không cho, ngươi cứ đốt trụi Thái Y Viện! Bổn cung gánh cho ngươi!” Ôi Đức phi tỷ của tôi…
Vân Khương Mịch bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Mẫu phi, người vẫn nên nhắm mắt dưỡng thần, đừng nói chuyện”
“Lý ma ma, ngươi chăm sóc mẫu phi cho tốt, ngàn vạn lần đừng để bà ấy ra khỏi cửa” Nếu Đức phi thật sự chạy khỏi cung Vĩnh Thọ rồi gây chuyện, vậy chuyện này dù cho bên bọn họ có lý cũng sẽ thành vô lý.
“Vâng, Vương phi.” Hiện giờ Vân Khương Mịch nói gì Lý ma ma cũng răm rắp nghe theo.
Cho dù Vân Khương Mịch ăn nói như vậy…, nhưng bà ta vẫn có thể nhìn ra nàng thật sự suy nghĩ cho Đức phi. Thế nên bà ta vẫn luôn canh giữ bên mép giường, không chịu đi đâu cả.
Thấy thế, Đức phi chỉ đành phải nén giận: “Bổn cung tức ngực khó thở, muốn ra ngoài đi dạo một lát”
“Nương nương, lúc nãy Vương phi đã cố ý dặn dò, người không thể ra ngoài”
“Bổn cung khó chịu”
“Nương nương, nô tỳ mở cửa sổ để thông gió.” Lý ma ma mở cửa sổ, không khí tươi mới từ bên ngoài truyền vào: “Nương nương, bây giờ người cảm thấy khá hơn chút nào không?” Đức phi thấy ngoài cửa sổ có hoa mai nên càng muốn ra ngoài đi dạo.
“Không được, nương nương! Người không được đi đâu hết!”
“Bổn cung cũng chỉ đi dạo loanh quanh trong cung Vĩnh Thọ một lát thôi”
“Không thể! Vương phi đã nói người không được bước ra khỏi cửa!”
“Ngươi cái bà lão này! Bây giờ ngươi lại nghe lời của tiểu tiện nhân kia sao! Lời của bổn cung mà ngươi cũng không nghe?”
“Nương nương, bây giờ tình huống của người rất đặc thù, nô tỳ phải chăm sóc người thật tốt” Lý ma ma rất có nề nếp đáp.
Đức phi kéo chăn che đầu, quay lưng về phía Lý ma ma: “…
Được thôi, bổn cung đi ngủ là được!”
“Đúng vậy, nương nương.” Lúc này Lý ma ma mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vui vẻ canh giữ ở ngoài cửa.
Rất nhanh Vân Khương Mịch đã đến Thái Y Viện.
Ngoại trừ Đức phi, bây giờ trong cung cũng không có quý nhân nào sinh bệnh. Thân thể Mặc Quốc Thiên là do Minh Vương phi tự mình điều trị, thế nên người của Thái Y Viện hết sức rảnh rồi.
Bọn họ tốp năm tốp ba ngồi ở hành lang phơi nắng.
Chỉ có hai tiểu thái y nhỏ tuổi đang sửa sang lại quầy đựng dược.
Đoạn thời gian này Vân Khương Mịch đang điều trị thân thể cho Mặc Quốc Thiên nên cũng thường xuyên ra vào Thái Y Viện.
Cho nên các thái y ở đây đều biết nàng là Minh Vương phi.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 183 “Vậy ngươi nói xem bây giờ nên gì?” Đức phi hỏi. Kỳ thật mấy loại dược này cũng không cần phải đến Thái Y Viện lấy. Dược thanh hỏa xua hàn phủ Minh Vương vẫn có, bên ngoài hiệu thuốc cũng có thể mua được. Huống chỉ Vân Khương Mịch có không gian vạn năng trong tay, có chuyện gì mà nàng không làm được? Chỉ là người của Thái Y Viện… Nếu lúc này đây để bọn họ tùy ý khi dễ Đức phi, sợ rằng sẽ có hại với Đức phi sau này! Nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Suy nghĩ một lát, Vân Khương Mịch đứng dậy, lên tiếng: “Con đích thân đến Thái Y Viện một chuyến” “Nếu bọn họ không cho… Con sẽ đi tìm phụ hoàng cáo trạng” Nàng mới vừa đi được vài bước, giọng nói của Đức phi đã truyền đến từ phía sau: “Nếu bọn họ không cho, ngươi cứ đốt trụi Thái Y Viện! Bổn cung gánh cho ngươi!” Ôi Đức phi tỷ của tôi… Vân Khương Mịch bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Mẫu phi, người vẫn nên nhắm mắt dưỡng thần, đừng nói chuyện” “Lý ma ma, ngươi chăm sóc mẫu phi cho tốt, ngàn vạn lần đừng để bà ấy ra khỏi cửa” Nếu Đức phi thật sự chạy khỏi cung Vĩnh Thọ rồi gây chuyện, vậy chuyện này dù cho bên bọn họ có lý cũng sẽ thành vô lý. “Vâng, Vương phi.” Hiện giờ Vân Khương Mịch nói gì Lý ma ma cũng răm rắp nghe theo. Cho dù Vân Khương Mịch ăn nói như vậy…, nhưng bà ta vẫn có thể nhìn ra nàng thật sự suy nghĩ cho Đức phi. Thế nên bà ta vẫn luôn canh giữ bên mép giường, không chịu đi đâu cả. Thấy thế, Đức phi chỉ đành phải nén giận: “Bổn cung tức ngực khó thở, muốn ra ngoài đi dạo một lát” “Nương nương, lúc nãy Vương phi đã cố ý dặn dò, người không thể ra ngoài” “Bổn cung khó chịu” “Nương nương, nô tỳ mở cửa sổ để thông gió.” Lý ma ma mở cửa sổ, không khí tươi mới từ bên ngoài truyền vào: “Nương nương, bây giờ người cảm thấy khá hơn chút nào không?” Đức phi thấy ngoài cửa sổ có hoa mai nên càng muốn ra ngoài đi dạo. “Không được, nương nương! Người không được đi đâu hết!” “Bổn cung cũng chỉ đi dạo loanh quanh trong cung Vĩnh Thọ một lát thôi” “Không thể! Vương phi đã nói người không được bước ra khỏi cửa!” “Ngươi cái bà lão này! Bây giờ ngươi lại nghe lời của tiểu tiện nhân kia sao! Lời của bổn cung mà ngươi cũng không nghe?” “Nương nương, bây giờ tình huống của người rất đặc thù, nô tỳ phải chăm sóc người thật tốt” Lý ma ma rất có nề nếp đáp. Đức phi kéo chăn che đầu, quay lưng về phía Lý ma ma: “… Được thôi, bổn cung đi ngủ là được!” “Đúng vậy, nương nương.” Lúc này Lý ma ma mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vui vẻ canh giữ ở ngoài cửa. Rất nhanh Vân Khương Mịch đã đến Thái Y Viện. Ngoại trừ Đức phi, bây giờ trong cung cũng không có quý nhân nào sinh bệnh. Thân thể Mặc Quốc Thiên là do Minh Vương phi tự mình điều trị, thế nên người của Thái Y Viện hết sức rảnh rồi. Bọn họ tốp năm tốp ba ngồi ở hành lang phơi nắng. Chỉ có hai tiểu thái y nhỏ tuổi đang sửa sang lại quầy đựng dược. Đoạn thời gian này Vân Khương Mịch đang điều trị thân thể cho Mặc Quốc Thiên nên cũng thường xuyên ra vào Thái Y Viện. Cho nên các thái y ở đây đều biết nàng là Minh Vương phi.