Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 186
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 186 Nàng biết, Triệu Hoàng hậu có tự tin đấu một trận với nàng, chỉ cần bà ta nói đơn thuốc kia không có vấn đề… Lại nói tiếp, quả thật dược kia cũng không có vấn đề gì cả. Thậm chí nếu để các đại phu khác xem qua, họ cũng chỉ nói Lưu thái y tăng thêm dược liệu cho Đức phi, có thể nói ông †a đã “Tận tâm tận lực” hết sức. Đơn giản là vì Lưu thái y biết lợi dụng sơ hở. Cũng nhờ Vân Khương Mịch cẩn thận, nên mới phát hiện ra trong đơn thuốc có hai loại dược xung khắc với nhau, từ đó khiến bệnh tình của người sử dụng càng thêm nghiêm trọng… Vị Lưu thái y này không đơn giản! Hay là nói, người đứng phía sau ông ta- Triệu Hoàng hậu, không hề đơn giản. “Một khi đã như vậy, ngươi thừa nhận chuyện hôm nay ngươi hồ ngôn loạn ngữ, cố ý gây chuyện với Thái Y Viện?” Triệu Hoàng hậu nhìn nàng với ánh mắt u ám. Vân Khương Mịch chỉ cảm thấy buồn cười Nàng thừa nhận chuyện hôm nay nàng cố ý gây chuyện với Thái Y Viện lúc nào? Chỉ là còn chưa đợi nàng lên tiếng, Triệu Hoàng hậu đã sầm mặt, tức giận ra lệnh: “Người đâu! Kéo người càn rỡ hồ đồ này xuống, đánh hai mươi đại bản!” Đây là muốn bức cung nàng? Cùng lúc đó, tin tức Vân Khương Mịch bị Trương ma ma mang đi cung Khôn Ninh đã truyền tới Ngự thư phòng và cung Vĩnh Thọ. Trong Ngự thư phòng, Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương đang nghị sự.Viện mà không biết nàng ra mặt vì Đức phi. “Chẳng qua…” Giọng điệu của Mặc Quốc Thiên chợt đổi: “Rơi vào trong tay Hoàng hậu, thì phải xem vận may hôm nay của nàng rồi. Không biết nàng có thể từ trong tay Hoàng hậu bình yên vô sự thoát ra không.” Ông ta và Triệu Hoàng hậu đã là phu thê hơn hai mươi năm. Dĩ nhiên ông ta biết tính tình của nữ nhân này. Bề ngoài trông bà ta dịu dàng hiền thục, nhưng kỳ thật lại rất độc ác. Khoảng thời gian này, Triệu Hoàng hậu đã nhiều lần nói trước mặt ông ta rằng Vân Khương Mịch không làm được việc lớn, nàng không xứng làm con dâu của hoàng thất… Hôm nay Vân Khương Mịch rơi vào trong tay Triệu Hoàng hậu, chẳng khác gì dê vào miệng cọp. Hơn nữa “con cọp” này đã nhìn chằm chằm “dê non” từ lâu! “Không liên quan đến nhi tử” Trên mặt Mặc Phùng Dương không có chút biểu cảm nào gọi là lo lắng: “Là chính nàng trêu chọc mẫu hậu, nên tự mình gánh vác. Nhi tử là nam nhân, không thể cứ dung túng nàng” Giọng điệu như vậy mà bảo không quan tâm? Mặc Quốc Thiên nhướng mày. Đúng lúc này, Tô Bính Thiện tiến vào cong người đáp lời, nói Hoàng hậu hạ lệnh trượng hình Minh Vương phi. “Hả?” Mặc Quốc Thiên nhướng mày càng cao: “Phùng Dương, còn không đi chống lưng cho tức phụ của con?” Cung Vĩnh Thọ, Lý ma ma đang dựa vào cửa đại điện ngủ gật.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 186
Nàng biết, Triệu Hoàng hậu có tự tin đấu một trận với nàng, chỉ cần bà ta nói đơn thuốc kia không có vấn đề…
Lại nói tiếp, quả thật dược kia cũng không có vấn đề gì cả.
Thậm chí nếu để các đại phu khác xem qua, họ cũng chỉ nói Lưu thái y tăng thêm dược liệu cho Đức phi, có thể nói ông †a đã “Tận tâm tận lực” hết sức.
Đơn giản là vì Lưu thái y biết lợi dụng sơ hở.
Cũng nhờ Vân Khương Mịch cẩn thận, nên mới phát hiện ra trong đơn thuốc có hai loại dược xung khắc với nhau, từ đó khiến bệnh tình của người sử dụng càng thêm nghiêm trọng…
Vị Lưu thái y này không đơn giản!
Hay là nói, người đứng phía sau ông ta- Triệu Hoàng hậu, không hề đơn giản.
“Một khi đã như vậy, ngươi thừa nhận chuyện hôm nay ngươi hồ ngôn loạn ngữ, cố ý gây chuyện với Thái Y Viện?” Triệu Hoàng hậu nhìn nàng với ánh mắt u ám.
Vân Khương Mịch chỉ cảm thấy buồn cười Nàng thừa nhận chuyện hôm nay nàng cố ý gây chuyện với Thái Y Viện lúc nào?
Chỉ là còn chưa đợi nàng lên tiếng, Triệu Hoàng hậu đã sầm mặt, tức giận ra lệnh: “Người đâu! Kéo người càn rỡ hồ đồ này xuống, đánh hai mươi đại bản!” Đây là muốn bức cung nàng?
Cùng lúc đó, tin tức Vân Khương Mịch bị Trương ma ma mang đi cung Khôn Ninh đã truyền tới Ngự thư phòng và cung Vĩnh Thọ.
Trong Ngự thư phòng, Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương đang nghị sự.
Viện mà không biết nàng ra mặt vì Đức phi.
“Chẳng qua…” Giọng điệu của Mặc Quốc Thiên chợt đổi: “Rơi vào trong tay Hoàng hậu, thì phải xem vận may hôm nay của nàng rồi.
Không biết nàng có thể từ trong tay Hoàng hậu bình yên vô sự thoát ra không.” Ông ta và Triệu Hoàng hậu đã là phu thê hơn hai mươi năm.
Dĩ nhiên ông ta biết tính tình của nữ nhân này.
Bề ngoài trông bà ta dịu dàng hiền thục, nhưng kỳ thật lại rất độc ác.
Khoảng thời gian này, Triệu Hoàng hậu đã nhiều lần nói trước mặt ông ta rằng Vân Khương Mịch không làm được việc lớn, nàng không xứng làm con dâu của hoàng thất…
Hôm nay Vân Khương Mịch rơi vào trong tay Triệu Hoàng hậu, chẳng khác gì dê vào miệng cọp.
Hơn nữa “con cọp” này đã nhìn chằm chằm “dê non” từ lâu!
“Không liên quan đến nhi tử” Trên mặt Mặc Phùng Dương không có chút biểu cảm nào gọi là lo lắng: “Là chính nàng trêu chọc mẫu hậu, nên tự mình gánh vác. Nhi tử là nam nhân, không thể cứ dung túng nàng” Giọng điệu như vậy mà bảo không quan tâm?
Mặc Quốc Thiên nhướng mày.
Đúng lúc này, Tô Bính Thiện tiến vào cong người đáp lời, nói Hoàng hậu hạ lệnh trượng hình Minh Vương phi.
“Hả?” Mặc Quốc Thiên nhướng mày càng cao: “Phùng Dương, còn không đi chống lưng cho tức phụ của con?” Cung Vĩnh Thọ, Lý ma ma đang dựa vào cửa đại điện ngủ gật.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 186 Nàng biết, Triệu Hoàng hậu có tự tin đấu một trận với nàng, chỉ cần bà ta nói đơn thuốc kia không có vấn đề… Lại nói tiếp, quả thật dược kia cũng không có vấn đề gì cả. Thậm chí nếu để các đại phu khác xem qua, họ cũng chỉ nói Lưu thái y tăng thêm dược liệu cho Đức phi, có thể nói ông †a đã “Tận tâm tận lực” hết sức. Đơn giản là vì Lưu thái y biết lợi dụng sơ hở. Cũng nhờ Vân Khương Mịch cẩn thận, nên mới phát hiện ra trong đơn thuốc có hai loại dược xung khắc với nhau, từ đó khiến bệnh tình của người sử dụng càng thêm nghiêm trọng… Vị Lưu thái y này không đơn giản! Hay là nói, người đứng phía sau ông ta- Triệu Hoàng hậu, không hề đơn giản. “Một khi đã như vậy, ngươi thừa nhận chuyện hôm nay ngươi hồ ngôn loạn ngữ, cố ý gây chuyện với Thái Y Viện?” Triệu Hoàng hậu nhìn nàng với ánh mắt u ám. Vân Khương Mịch chỉ cảm thấy buồn cười Nàng thừa nhận chuyện hôm nay nàng cố ý gây chuyện với Thái Y Viện lúc nào? Chỉ là còn chưa đợi nàng lên tiếng, Triệu Hoàng hậu đã sầm mặt, tức giận ra lệnh: “Người đâu! Kéo người càn rỡ hồ đồ này xuống, đánh hai mươi đại bản!” Đây là muốn bức cung nàng? Cùng lúc đó, tin tức Vân Khương Mịch bị Trương ma ma mang đi cung Khôn Ninh đã truyền tới Ngự thư phòng và cung Vĩnh Thọ. Trong Ngự thư phòng, Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương đang nghị sự.Viện mà không biết nàng ra mặt vì Đức phi. “Chẳng qua…” Giọng điệu của Mặc Quốc Thiên chợt đổi: “Rơi vào trong tay Hoàng hậu, thì phải xem vận may hôm nay của nàng rồi. Không biết nàng có thể từ trong tay Hoàng hậu bình yên vô sự thoát ra không.” Ông ta và Triệu Hoàng hậu đã là phu thê hơn hai mươi năm. Dĩ nhiên ông ta biết tính tình của nữ nhân này. Bề ngoài trông bà ta dịu dàng hiền thục, nhưng kỳ thật lại rất độc ác. Khoảng thời gian này, Triệu Hoàng hậu đã nhiều lần nói trước mặt ông ta rằng Vân Khương Mịch không làm được việc lớn, nàng không xứng làm con dâu của hoàng thất… Hôm nay Vân Khương Mịch rơi vào trong tay Triệu Hoàng hậu, chẳng khác gì dê vào miệng cọp. Hơn nữa “con cọp” này đã nhìn chằm chằm “dê non” từ lâu! “Không liên quan đến nhi tử” Trên mặt Mặc Phùng Dương không có chút biểu cảm nào gọi là lo lắng: “Là chính nàng trêu chọc mẫu hậu, nên tự mình gánh vác. Nhi tử là nam nhân, không thể cứ dung túng nàng” Giọng điệu như vậy mà bảo không quan tâm? Mặc Quốc Thiên nhướng mày. Đúng lúc này, Tô Bính Thiện tiến vào cong người đáp lời, nói Hoàng hậu hạ lệnh trượng hình Minh Vương phi. “Hả?” Mặc Quốc Thiên nhướng mày càng cao: “Phùng Dương, còn không đi chống lưng cho tức phụ của con?” Cung Vĩnh Thọ, Lý ma ma đang dựa vào cửa đại điện ngủ gật.