Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 224
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 224 Nếu như người đã kiệt quệ như vậy, dù cho Hoa Đà tái thế cũng bất lực. Tình trạnh như thế này của Mặc Vĩ mà có thể sống đến ngày hôm nay thật sự chính là kỳ tích. Ánh mắt của Mặc Phùng Dương run lên: “Vậy nàng có chắc tìm ra được nguyên nhân không?” Vân Khương Mịch nhẹ nhàng lắc đầu: “Chỉ nắm chắc khoảng ba mươi phần trăm” Mặc Phùng Dương trâm mặc. “Hôm nay, nếu ta và ngài bị cuốn vào chuyện này, cho dù lúc này thoát ra cũng không có cách nào chỉ lo cho thân mình. Huống hồ, đây là lần đầu tiên ta gặp phải tình huống này, thật ra muốn thử một lần” Nụ cười tự tin hiện lên trên gương mặt của Vân Khương Mịch: “Ta có ý định sẽ đương đầu với thử thách này” Tốt nhất Mặc Vĩ có thể được chữa khỏi. Nếu hắn ta không khỏi bệnh… Dù sao hắn ta cũng chỉ còn thời gian nửa năm, không bằng dứt khoát liều mạng một phen. Mặc Phùng Dương vẫn tiếp tục im lặng, rất lâu sau mới gật đầu: “Được” “Bổn Vương sẽ thuyết phục Tứ ca, để hắn hợp tác tiếp nhận trị liệu của nàng” Nhìn Trần bá đang nằm dưới chân, cuối cùng gọi nha hoàn đến để đưa Trần bá về phòng. Ai bảo vừa nãy lão già thúi này nghỉ ngờ y thuật của Vân Khương Mịch? Mặc Phùng Dương hắn không chỉ bao che khuyết điểm mà còn thù dail Đi ra khỏi phủ Chu Vương thì trời đã không còn sớm nữa. Hai người ngồi trong xe ngựa nói về bệnh của Mặc Vĩ. “Ta không thể xác định rốt cuộc có phải bị ung thư không, nhưng nếu không phải ung thư thì là bệnh gì đây?” Vân Khương Mịch cau mày, nhẹ nhàng nói: “Đây là lần đầu tiên ta gặp phải, trên đời này lại có căn bệnh lạ như vậy sao, rõ ràng nó tra tấn người khác hơn cả bệnh ung thư” Mặc Phùng Dương nhìn nàng: “Rốt cuộc ung thư là cái gì?” Thỉnh thoảng có một vài từ hắn chưa bao giờ nghe thấy thốt ra từ miệng nàng, vừa mới lạ vừa thần bí. Nhưng sau khi nghe xong, chắc chắn ung thư là chứng bệnh rất nghiêm trọng. “Ung thư… làm sao để giải thích cho ngươi đây” Vân Khương Mịch trầm ngâm: “Dù sao, ngươi chỉ cần nhớ Kĩ ung thư chính là căn bệnh dày vò con người nhất” Mặc Phùng Dương suy nghĩ rồi gật đầu, cũng không biết rốt cuộc nghe có hiểu được không. “Hôm nay, ngươi cố ý làm Tứ ca ngất đi đúng không?” “Sao ngươi biết?” Vân Khương Mịch có chút ngạc nhiên. Nàng không chỉ cố ý làm cho Mặc Vĩ tức giận đến ngất đi, mà còn cố ý làm cho hắn ta nôn ra máu… Nàng định làm kiểm tra toàn bộ cơ thể cho Mặc Vĩ. Nếu như hắn ta tỉnh táo, chắc chăn sẽ không chịu phối hợp. Hơn những dụng cụ dùng để chữa bệnh, không tiện để cho hắn ta nhìn thấy. Tương lai nếu muốn chữa trị cho hắn ta, tốt nhất là tiêm một mũi cho hắn ta ngủ, hoặc là… vẫn phải khiến hắn ta tức giận đến ngất đi! Vân Khương Mịch thầm nghĩ mà cảm thấy buồn cười. “Ngươi là ai, bổn Vương còn không hiểu sao?” Mặc Phùng Dương hừ lạnh: “Trong thiên hạ này, không có người nào không bị ngươi chọc đến tức chết!” Đức phi, Triệu hoàng hậu đều bị nàng chọc tức đến sinh bệnh.
Chương 224
Nếu như người đã kiệt quệ như vậy, dù cho Hoa Đà tái thế cũng bất lực.
Tình trạnh như thế này của Mặc Vĩ mà có thể sống đến ngày hôm nay thật sự chính là kỳ tích.
Ánh mắt của Mặc Phùng Dương run lên: “Vậy nàng có chắc tìm ra được nguyên nhân không?”
Vân Khương Mịch nhẹ nhàng lắc đầu: “Chỉ nắm chắc khoảng ba mươi phần trăm”
Mặc Phùng Dương trâm mặc.
“Hôm nay, nếu ta và ngài bị cuốn vào chuyện này, cho dù lúc này thoát ra cũng không có cách nào chỉ lo cho thân mình.
Huống hồ, đây là lần đầu tiên ta gặp phải tình huống này, thật ra muốn thử một lần”
Nụ cười tự tin hiện lên trên gương mặt của Vân Khương Mịch: “Ta có ý định sẽ đương đầu với thử thách này”
Tốt nhất Mặc Vĩ có thể được chữa khỏi.
Nếu hắn ta không khỏi bệnh…
Dù sao hắn ta cũng chỉ còn thời gian nửa năm, không bằng dứt khoát liều mạng một phen.
Mặc Phùng Dương vẫn tiếp tục im lặng, rất lâu sau mới gật đầu: “Được”
“Bổn Vương sẽ thuyết phục Tứ ca, để hắn hợp tác tiếp nhận trị liệu của nàng”
Nhìn Trần bá đang nằm dưới chân, cuối cùng gọi nha hoàn đến để đưa Trần bá về phòng. Ai bảo vừa nãy lão già thúi này nghỉ ngờ y thuật của Vân Khương Mịch?
Mặc Phùng Dương hắn không chỉ bao che khuyết điểm mà còn thù dail Đi ra khỏi phủ Chu Vương thì trời đã không còn sớm nữa.
Hai người ngồi trong xe ngựa nói về bệnh của Mặc Vĩ.
“Ta không thể xác định rốt cuộc có phải bị ung thư không, nhưng nếu không phải ung thư thì là bệnh gì đây?”
Vân Khương Mịch cau mày, nhẹ nhàng nói: “Đây là lần đầu tiên ta gặp phải, trên đời này lại có căn bệnh lạ như vậy sao, rõ ràng nó tra tấn người khác hơn cả bệnh ung thư”
Mặc Phùng Dương nhìn nàng: “Rốt cuộc ung thư là cái gì?”
Thỉnh thoảng có một vài từ hắn chưa bao giờ nghe thấy thốt ra từ miệng nàng, vừa mới lạ vừa thần bí.
Nhưng sau khi nghe xong, chắc chắn ung thư là chứng bệnh rất nghiêm trọng.
“Ung thư… làm sao để giải thích cho ngươi đây”
Vân Khương Mịch trầm ngâm: “Dù sao, ngươi chỉ cần nhớ Kĩ ung thư chính là căn bệnh dày vò con người nhất”
Mặc Phùng Dương suy nghĩ rồi gật đầu, cũng không biết rốt cuộc nghe có hiểu được không.
“Hôm nay, ngươi cố ý làm Tứ ca ngất đi đúng không?”
“Sao ngươi biết?”
Vân Khương Mịch có chút ngạc nhiên.
Nàng không chỉ cố ý làm cho Mặc Vĩ tức giận đến ngất đi, mà còn cố ý làm cho hắn ta nôn ra máu… Nàng định làm kiểm tra toàn bộ cơ thể cho Mặc Vĩ.
Nếu như hắn ta tỉnh táo, chắc chăn sẽ không chịu phối hợp.
Hơn những dụng cụ dùng để chữa bệnh, không tiện để cho hắn ta nhìn thấy.
Tương lai nếu muốn chữa trị cho hắn ta, tốt nhất là tiêm một mũi cho hắn ta ngủ, hoặc là… vẫn phải khiến hắn ta tức giận đến ngất đi!
Vân Khương Mịch thầm nghĩ mà cảm thấy buồn cười.
“Ngươi là ai, bổn Vương còn không hiểu sao?”
Mặc Phùng Dương hừ lạnh: “Trong thiên hạ này, không có người nào không bị ngươi chọc đến tức chết!”
Đức phi, Triệu hoàng hậu đều bị nàng chọc tức đến sinh bệnh.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 224 Nếu như người đã kiệt quệ như vậy, dù cho Hoa Đà tái thế cũng bất lực. Tình trạnh như thế này của Mặc Vĩ mà có thể sống đến ngày hôm nay thật sự chính là kỳ tích. Ánh mắt của Mặc Phùng Dương run lên: “Vậy nàng có chắc tìm ra được nguyên nhân không?” Vân Khương Mịch nhẹ nhàng lắc đầu: “Chỉ nắm chắc khoảng ba mươi phần trăm” Mặc Phùng Dương trâm mặc. “Hôm nay, nếu ta và ngài bị cuốn vào chuyện này, cho dù lúc này thoát ra cũng không có cách nào chỉ lo cho thân mình. Huống hồ, đây là lần đầu tiên ta gặp phải tình huống này, thật ra muốn thử một lần” Nụ cười tự tin hiện lên trên gương mặt của Vân Khương Mịch: “Ta có ý định sẽ đương đầu với thử thách này” Tốt nhất Mặc Vĩ có thể được chữa khỏi. Nếu hắn ta không khỏi bệnh… Dù sao hắn ta cũng chỉ còn thời gian nửa năm, không bằng dứt khoát liều mạng một phen. Mặc Phùng Dương vẫn tiếp tục im lặng, rất lâu sau mới gật đầu: “Được” “Bổn Vương sẽ thuyết phục Tứ ca, để hắn hợp tác tiếp nhận trị liệu của nàng” Nhìn Trần bá đang nằm dưới chân, cuối cùng gọi nha hoàn đến để đưa Trần bá về phòng. Ai bảo vừa nãy lão già thúi này nghỉ ngờ y thuật của Vân Khương Mịch? Mặc Phùng Dương hắn không chỉ bao che khuyết điểm mà còn thù dail Đi ra khỏi phủ Chu Vương thì trời đã không còn sớm nữa. Hai người ngồi trong xe ngựa nói về bệnh của Mặc Vĩ. “Ta không thể xác định rốt cuộc có phải bị ung thư không, nhưng nếu không phải ung thư thì là bệnh gì đây?” Vân Khương Mịch cau mày, nhẹ nhàng nói: “Đây là lần đầu tiên ta gặp phải, trên đời này lại có căn bệnh lạ như vậy sao, rõ ràng nó tra tấn người khác hơn cả bệnh ung thư” Mặc Phùng Dương nhìn nàng: “Rốt cuộc ung thư là cái gì?” Thỉnh thoảng có một vài từ hắn chưa bao giờ nghe thấy thốt ra từ miệng nàng, vừa mới lạ vừa thần bí. Nhưng sau khi nghe xong, chắc chắn ung thư là chứng bệnh rất nghiêm trọng. “Ung thư… làm sao để giải thích cho ngươi đây” Vân Khương Mịch trầm ngâm: “Dù sao, ngươi chỉ cần nhớ Kĩ ung thư chính là căn bệnh dày vò con người nhất” Mặc Phùng Dương suy nghĩ rồi gật đầu, cũng không biết rốt cuộc nghe có hiểu được không. “Hôm nay, ngươi cố ý làm Tứ ca ngất đi đúng không?” “Sao ngươi biết?” Vân Khương Mịch có chút ngạc nhiên. Nàng không chỉ cố ý làm cho Mặc Vĩ tức giận đến ngất đi, mà còn cố ý làm cho hắn ta nôn ra máu… Nàng định làm kiểm tra toàn bộ cơ thể cho Mặc Vĩ. Nếu như hắn ta tỉnh táo, chắc chăn sẽ không chịu phối hợp. Hơn những dụng cụ dùng để chữa bệnh, không tiện để cho hắn ta nhìn thấy. Tương lai nếu muốn chữa trị cho hắn ta, tốt nhất là tiêm một mũi cho hắn ta ngủ, hoặc là… vẫn phải khiến hắn ta tức giận đến ngất đi! Vân Khương Mịch thầm nghĩ mà cảm thấy buồn cười. “Ngươi là ai, bổn Vương còn không hiểu sao?” Mặc Phùng Dương hừ lạnh: “Trong thiên hạ này, không có người nào không bị ngươi chọc đến tức chết!” Đức phi, Triệu hoàng hậu đều bị nàng chọc tức đến sinh bệnh.