Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 233
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 233 Mặc Phùng Dương vạch trần lời nói dối của nàng mà không hề do dự: “Có lẽ thứ này không phải có thể nhặt một cách tuỳ tiện được? Thành thật khai ra, rốt cuộc nó là thứ gì?” Nhìn thấy thái độ “thành thật sẽ được khoan hồng, không thành thật sẽ bị xử lý nghiêm khắc” của hắn, Vân Khương Mịch yếu đuối rụt cổ lại. Vừa nãy nàng chỉ nghĩ muốn ghi lâm lại lời nói của Mặc Hàn Vũ, nhưng quên mất giải thích như thế nào. “Ngài nghe này!” Vân Khương Mịch nhấm vào một cái nút, bên trong vang lên lời nói vừa nãy của Mặc Hàn Vũ: “À! Lúc trưa ở trong cung †a có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo” “Khà khà khà, là ta tráo đấy” “Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?” Mặc Phùng Dương rất kinh ngạc. Ngay cả Như Minh đứng ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến mức không ngậm miệng lại được. Ánh mắt hắn ta nhìn chiếc máy ghi âm trong tay Vân Khương Mịch giống như nhìn thấy quái vật gì đó vậy. “Vương phi, cái này… cái này là thứ gì vậy? Nó thần kỳ quái” Nhìn thấy hai chủ tớ bọn họ đều bị thu hút bởi chiếc máy ghi âm này, Vân Khương Mịch nở nụ cười đắc ý: “Ta thích dáng vẻ chưa trải sự đời này của hai người.” “Cái này gọi là máy ghi âm. Sao nào, chưa từng nhìn thấy đúng không?” “Đúng là chưa từng nhìn thấy, đây là lần đầu thuộc hạ nghe thấy” Như Minh giống như nhìn thấy bảo bối, hắn ta nhẹ nhàng xoa chiếc máy ghi âm này, miệng há rộng đến nỗi có thể nhét một quả trứng gà vào. Trong đêm, hàng lông mày của Mặc Phùng Dương không hề giãn ra. Hắn thu ánh mắt lại, kéo Vân Khương Mịch đi: “Nàng ra đây cùng bổn Vương” “Đợi đãi” Vân Khương Mịch cầm lấy máy ghi âm, nhân lúc Mặc Phùng Dương không để ý bèn nhét nó và trong không gian: “Ngươi muốn làm gì, có chuyện gì thì cứ nói đi, còn động tay động chân làm gì hả?” Mặc Phùng Dương kéo nàng đến sau vườn hoa. Ánh trăng sáng ngời chiếu sáng xung quanh. Trong màn đêm, từng cánh hoa đào từ trên cành rơi xuống, khắp mặt đất phủ một lớp thảm hoa” mỏng. “Mặc Phùng Dương, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trước hoa dưới trăng, ngươi muốn tỏ tình với ta hay sao?” Nàng xoa nhẹ cổ tay bị hắn bóp đến đau nhói. Hắn đúng là đồ đàn bà! Hôm nay nàng bị hắn bóp cổ tay hai lần rồi. Hồ dữ không phát uy nên nghĩ nàng là con mèo bệnh dễ ức h**p đúng không? “Rốt cuộc ngươi là ai? Có lai lịch như thế nào?” Mặc Phùng Dương nhìn chằm chằm vào nàng. Tiêu rồi! Trong khoảng thời gian này nàng đã quá buông thả mình khi ở trước mặt hắn, quả nhiên vẫn bị hắn nghỉ ngờ… Trong lòng Vân Khương Mịch đang nhanh chóng suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào. Nàng mỉm cười: “Ta là Vân Khương Mịch mà, lẽ nào còn có thể là người khác được sao?” “Chẳng phải ngươi đã nhìn thấy cái bớt trên người ta rồi sao? Còn gì để nghi ngờ nữa chứ?” Theo lý mà nói, cái bớt ấy không thể làm giả được. Mặc Phùng Dương gần như có thể chắc chắn người đứng trước mặt mình là Vân Khương Mịch. Nhưng so với bốn năm trước, bốn năm sau nàng thật sự đã thay đổi quá lớn.
Chương 233
Mặc Phùng Dương vạch trần lời nói dối của nàng mà không hề do dự: “Có lẽ thứ này không phải có thể nhặt một cách tuỳ tiện được? Thành thật khai ra, rốt cuộc nó là thứ gì?”
Nhìn thấy thái độ “thành thật sẽ được khoan hồng, không thành thật sẽ bị xử lý nghiêm khắc” của hắn, Vân Khương Mịch yếu đuối rụt cổ lại.
Vừa nãy nàng chỉ nghĩ muốn ghi lâm lại lời nói của Mặc Hàn Vũ, nhưng quên mất giải thích như thế nào.
“Ngài nghe này!”
Vân Khương Mịch nhấm vào một cái nút, bên trong vang lên lời nói vừa nãy của Mặc Hàn Vũ: “À! Lúc trưa ở trong cung †a có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo”
“Khà khà khà, là ta tráo đấy”
“Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?”
Mặc Phùng Dương rất kinh ngạc.
Ngay cả Như Minh đứng ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến mức không ngậm miệng lại được.
Ánh mắt hắn ta nhìn chiếc máy ghi âm trong tay Vân Khương Mịch giống như nhìn thấy quái vật gì đó vậy.
“Vương phi, cái này… cái này là thứ gì vậy? Nó thần kỳ quái”
Nhìn thấy hai chủ tớ bọn họ đều bị thu hút bởi chiếc máy ghi âm này, Vân Khương Mịch nở nụ cười đắc ý: “Ta thích dáng vẻ chưa trải sự đời này của hai người.”
“Cái này gọi là máy ghi âm. Sao nào, chưa từng nhìn thấy đúng không?”
“Đúng là chưa từng nhìn thấy, đây là lần đầu thuộc hạ nghe thấy”
Như Minh giống như nhìn thấy bảo bối, hắn ta nhẹ nhàng xoa chiếc máy ghi âm này, miệng há rộng đến nỗi có thể nhét một quả trứng gà vào.
Trong đêm, hàng lông mày của Mặc Phùng Dương không hề giãn ra.
Hắn thu ánh mắt lại, kéo Vân Khương Mịch đi: “Nàng ra đây cùng bổn Vương”
“Đợi đãi”
Vân Khương Mịch cầm lấy máy ghi âm, nhân lúc Mặc Phùng Dương không để ý bèn nhét nó và trong không gian: “Ngươi muốn làm gì, có chuyện gì thì cứ nói đi, còn động tay động chân làm gì hả?”
Mặc Phùng Dương kéo nàng đến sau vườn hoa.
Ánh trăng sáng ngời chiếu sáng xung quanh.
Trong màn đêm, từng cánh hoa đào từ trên cành rơi xuống, khắp mặt đất phủ một lớp thảm hoa” mỏng.
“Mặc Phùng Dương, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trước hoa dưới trăng, ngươi muốn tỏ tình với ta hay sao?”
Nàng xoa nhẹ cổ tay bị hắn bóp đến đau nhói.
Hắn đúng là đồ đàn bà!
Hôm nay nàng bị hắn bóp cổ tay hai lần rồi.
Hồ dữ không phát uy nên nghĩ nàng là con mèo bệnh dễ ức h**p đúng không?
“Rốt cuộc ngươi là ai? Có lai lịch như thế nào?”
Mặc Phùng Dương nhìn chằm chằm vào nàng.
Tiêu rồi!
Trong khoảng thời gian này nàng đã quá buông thả mình khi ở trước mặt hắn, quả nhiên vẫn bị hắn nghỉ ngờ… Trong lòng Vân Khương Mịch đang nhanh chóng suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào.
Nàng mỉm cười: “Ta là Vân Khương Mịch mà, lẽ nào còn có thể là người khác được sao?”
“Chẳng phải ngươi đã nhìn thấy cái bớt trên người ta rồi sao? Còn gì để nghi ngờ nữa chứ?”
Theo lý mà nói, cái bớt ấy không thể làm giả được.
Mặc Phùng Dương gần như có thể chắc chắn người đứng trước mặt mình là Vân Khương Mịch.
Nhưng so với bốn năm trước, bốn năm sau nàng thật sự đã thay đổi quá lớn.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 233 Mặc Phùng Dương vạch trần lời nói dối của nàng mà không hề do dự: “Có lẽ thứ này không phải có thể nhặt một cách tuỳ tiện được? Thành thật khai ra, rốt cuộc nó là thứ gì?” Nhìn thấy thái độ “thành thật sẽ được khoan hồng, không thành thật sẽ bị xử lý nghiêm khắc” của hắn, Vân Khương Mịch yếu đuối rụt cổ lại. Vừa nãy nàng chỉ nghĩ muốn ghi lâm lại lời nói của Mặc Hàn Vũ, nhưng quên mất giải thích như thế nào. “Ngài nghe này!” Vân Khương Mịch nhấm vào một cái nút, bên trong vang lên lời nói vừa nãy của Mặc Hàn Vũ: “À! Lúc trưa ở trong cung †a có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo” “Khà khà khà, là ta tráo đấy” “Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?” Mặc Phùng Dương rất kinh ngạc. Ngay cả Như Minh đứng ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến mức không ngậm miệng lại được. Ánh mắt hắn ta nhìn chiếc máy ghi âm trong tay Vân Khương Mịch giống như nhìn thấy quái vật gì đó vậy. “Vương phi, cái này… cái này là thứ gì vậy? Nó thần kỳ quái” Nhìn thấy hai chủ tớ bọn họ đều bị thu hút bởi chiếc máy ghi âm này, Vân Khương Mịch nở nụ cười đắc ý: “Ta thích dáng vẻ chưa trải sự đời này của hai người.” “Cái này gọi là máy ghi âm. Sao nào, chưa từng nhìn thấy đúng không?” “Đúng là chưa từng nhìn thấy, đây là lần đầu thuộc hạ nghe thấy” Như Minh giống như nhìn thấy bảo bối, hắn ta nhẹ nhàng xoa chiếc máy ghi âm này, miệng há rộng đến nỗi có thể nhét một quả trứng gà vào. Trong đêm, hàng lông mày của Mặc Phùng Dương không hề giãn ra. Hắn thu ánh mắt lại, kéo Vân Khương Mịch đi: “Nàng ra đây cùng bổn Vương” “Đợi đãi” Vân Khương Mịch cầm lấy máy ghi âm, nhân lúc Mặc Phùng Dương không để ý bèn nhét nó và trong không gian: “Ngươi muốn làm gì, có chuyện gì thì cứ nói đi, còn động tay động chân làm gì hả?” Mặc Phùng Dương kéo nàng đến sau vườn hoa. Ánh trăng sáng ngời chiếu sáng xung quanh. Trong màn đêm, từng cánh hoa đào từ trên cành rơi xuống, khắp mặt đất phủ một lớp thảm hoa” mỏng. “Mặc Phùng Dương, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trước hoa dưới trăng, ngươi muốn tỏ tình với ta hay sao?” Nàng xoa nhẹ cổ tay bị hắn bóp đến đau nhói. Hắn đúng là đồ đàn bà! Hôm nay nàng bị hắn bóp cổ tay hai lần rồi. Hồ dữ không phát uy nên nghĩ nàng là con mèo bệnh dễ ức h**p đúng không? “Rốt cuộc ngươi là ai? Có lai lịch như thế nào?” Mặc Phùng Dương nhìn chằm chằm vào nàng. Tiêu rồi! Trong khoảng thời gian này nàng đã quá buông thả mình khi ở trước mặt hắn, quả nhiên vẫn bị hắn nghỉ ngờ… Trong lòng Vân Khương Mịch đang nhanh chóng suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào. Nàng mỉm cười: “Ta là Vân Khương Mịch mà, lẽ nào còn có thể là người khác được sao?” “Chẳng phải ngươi đã nhìn thấy cái bớt trên người ta rồi sao? Còn gì để nghi ngờ nữa chứ?” Theo lý mà nói, cái bớt ấy không thể làm giả được. Mặc Phùng Dương gần như có thể chắc chắn người đứng trước mặt mình là Vân Khương Mịch. Nhưng so với bốn năm trước, bốn năm sau nàng thật sự đã thay đổi quá lớn.