Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 236
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 236 “Không phải muội khoe khoang đâu, Nhị tẩu chưa từng uống qua rượu này” Vân Khương Mịch lấy rượu xái ra rồi đưa cho nàng ta: “Nhị †ẩu nếm thử xem?” Chu Vũ Oanh cũng có thể uống được hai lượng. Nhưng lúc này, nàng ta nhìn thấy vò rượư’ kỳ lạ kia thì vẻ mặt kinh ngạc giống y hệt Mặc Hàn Vũ. “Đây là cái gì?” “Rượu đó, tên là rượu xái.” Vân Khương Mịch trả lời: “Bây giờ Nhị tẩu không uống thì có thể mang về nếm thử. Rượu này là do muội đích thân ủ, mùi vị rất khác so với rượu nữ nhi hồng” Ngoài rượu xái ra, nàng còn có “đòn sát thủ’ khác. Nếu như Chu Vũ Oanh không thích rượu xái, nàng còn có rượu vang và rượu mơ. Rồi sẽ có một loại mà nàng ta thích. Lôi kéo Chu Vũ Oanh tốt hơn là đối đầu với nàng ta. Bình thường Chu Vũ Oanh luôn ngang ngược càn rỡ hơn trong số chị em dâu bọn họ, cũng là người kiêu ngạo… Chu Uy, cha của nàng ta là võ tướng được Mặc Quốc Thiên coi trọng nhất. Là người đứng đầu võ tướng trong triều. Cho nên nàng ta cũng không cần phải cố ý nịnh nọt người khác, thường ngày có chuyện gì là nói thẳng. “Rượu này của muội mạnh quá” Chu Vũ Oanh tỏ ý không thích, đặt rượu xái lên trên bàn. “Bởi vì rượu mạnh nên Hàn Vương mới say như vậy đó.” Vân Khương Mịch mỉm cười. Nếu như rượu mạnh nên cũng khó trách Mặc Hàn Vũ sẽ say giống như heo vậy. Trong lòng Chu Vũ Oanh biết rõ, nhưng trên mặt nàng ta vẫn không vui. “Lão Thất, Minh Vương phi” Nàng ta đặt hai tay lên trên đầu gối, nói với vẻ không vui: “Đây là thời điểm quan trọng.” “Hai người còn để mặc cho chàng ấy uống say như vậy, đây chẳng phải là cố tình kiếm chuyện sao?” Vân Khương Mịch lườm nàng ta một cái. “Muội thấy tỷ mới giống như đang kiếm chuyện” Nàng nói không hề khách khí: “Vương gia nhà tỷ uống say, tỷ không vui thì nổi giận với huynh ấy là được rồi. Tỷ nổi giận với bọn ta làm gì?” Ban đầu nàng muốn tiếp xúc thân thiện với Chu Vũ Oanh, nhưng lần này rõ ràng là nàng ta kiếm chuyện. Vân Khương Mịch nàng cũng không phải là bánh bao mềm để mặc người ta nhào nặn. Triệu hoàng hậu và Đức phi thì bỏ qua, bọn họ là trưởng bối. Nhưng Chu Vũ Oanh và Vân Khương Mịch là chị em dâu, nhưng lấy dáng vẻ trưởng bối để giáo huấn nàng thì đương nhiên trong lòng nàng rất khó chịu: “Nếu như tỷ tức giận thì bây giờ xách tai huynh ấy lên, đánh cho huynh ấy một trận” Lúc đầu Mặc Phùng Dương muốn ngăn cản. Nhưng thấy dáng vẻ kinh ngạc của Chu Vũ Oanh thì hắn lại không lên tiếng nữa, để mặc cho Vân Khương Mịch oán giận nàng ta. “Đâu phải là tỷ không biết tính cách của Hàn Vương, huynh ấy muốn uống, chẳng lẽ bọn ta có thể ngăn cản được sao?” Vân Khương Mịch gừ lạnh: “Khó khăn lắm Hàn Vương mới đến nhà làm khách, đương nhiên phủ Minh Vương bọn ta nên tiếp đãi tử tế. Nếu không chẳng phải tỷ lại nói phủ Minh Vương bọn ta không nhiệt tình với Vương gia nhà tỷ sao?” Cho dù Mặc Phùng Dương là trực nam hay là Chu Vũ Oanh là trực nữ, hoặc là Tân Nghiên Tuyết trà xanh như vậy… Vân Khương Mịch nàng luôn không phục! Chu Vũ Oanh trợn tròn mắt.
Chương 236
“Không phải muội khoe khoang đâu, Nhị tẩu chưa từng uống qua rượu này”
Vân Khương Mịch lấy rượu xái ra rồi đưa cho nàng ta: “Nhị †ẩu nếm thử xem?”
Chu Vũ Oanh cũng có thể uống được hai lượng.
Nhưng lúc này, nàng ta nhìn thấy vò rượư’ kỳ lạ kia thì vẻ mặt kinh ngạc giống y hệt Mặc Hàn Vũ.
“Đây là cái gì?”
“Rượu đó, tên là rượu xái.”
Vân Khương Mịch trả lời: “Bây giờ Nhị tẩu không uống thì có thể mang về nếm thử. Rượu này là do muội đích thân ủ, mùi vị rất khác so với rượu nữ nhi hồng”
Ngoài rượu xái ra, nàng còn có “đòn sát thủ’ khác.
Nếu như Chu Vũ Oanh không thích rượu xái, nàng còn có rượu vang và rượu mơ.
Rồi sẽ có một loại mà nàng ta thích.
Lôi kéo Chu Vũ Oanh tốt hơn là đối đầu với nàng ta.
Bình thường Chu Vũ Oanh luôn ngang ngược càn rỡ hơn trong số chị em dâu bọn họ, cũng là người kiêu ngạo… Chu Uy, cha của nàng ta là võ tướng được Mặc Quốc Thiên coi trọng nhất.
Là người đứng đầu võ tướng trong triều.
Cho nên nàng ta cũng không cần phải cố ý nịnh nọt người khác, thường ngày có chuyện gì là nói thẳng.
“Rượu này của muội mạnh quá”
Chu Vũ Oanh tỏ ý không thích, đặt rượu xái lên trên bàn.
“Bởi vì rượu mạnh nên Hàn Vương mới say như vậy đó.”
Vân Khương Mịch mỉm cười.
Nếu như rượu mạnh nên cũng khó trách Mặc Hàn Vũ sẽ say giống như heo vậy. Trong lòng Chu Vũ Oanh biết rõ, nhưng trên mặt nàng ta vẫn không vui.
“Lão Thất, Minh Vương phi”
Nàng ta đặt hai tay lên trên đầu gối, nói với vẻ không vui: “Đây là thời điểm quan trọng.”
“Hai người còn để mặc cho chàng ấy uống say như vậy, đây chẳng phải là cố tình kiếm chuyện sao?”
Vân Khương Mịch lườm nàng ta một cái.
“Muội thấy tỷ mới giống như đang kiếm chuyện”
Nàng nói không hề khách khí: “Vương gia nhà tỷ uống say, tỷ không vui thì nổi giận với huynh ấy là được rồi. Tỷ nổi giận với bọn ta làm gì?”
Ban đầu nàng muốn tiếp xúc thân thiện với Chu Vũ Oanh, nhưng lần này rõ ràng là nàng ta kiếm chuyện. Vân Khương Mịch nàng cũng không phải là bánh bao mềm để mặc người ta nhào nặn.
Triệu hoàng hậu và Đức phi thì bỏ qua, bọn họ là trưởng bối.
Nhưng Chu Vũ Oanh và Vân Khương Mịch là chị em dâu, nhưng lấy dáng vẻ trưởng bối để giáo huấn nàng thì đương nhiên trong lòng nàng rất khó chịu: “Nếu như tỷ tức giận thì bây giờ xách tai huynh ấy lên, đánh cho huynh ấy một trận”
Lúc đầu Mặc Phùng Dương muốn ngăn cản.
Nhưng thấy dáng vẻ kinh ngạc của Chu Vũ Oanh thì hắn lại không lên tiếng nữa, để mặc cho Vân Khương Mịch oán giận nàng ta.
“Đâu phải là tỷ không biết tính cách của Hàn Vương, huynh ấy muốn uống, chẳng lẽ bọn ta có thể ngăn cản được sao?”
Vân Khương Mịch gừ lạnh: “Khó khăn lắm Hàn Vương mới đến nhà làm khách, đương nhiên phủ Minh Vương bọn ta nên tiếp đãi tử tế. Nếu không chẳng phải tỷ lại nói phủ Minh Vương bọn ta không nhiệt tình với Vương gia nhà tỷ sao?”
Cho dù Mặc Phùng Dương là trực nam hay là Chu Vũ Oanh là trực nữ, hoặc là Tân Nghiên Tuyết trà xanh như vậy…
Vân Khương Mịch nàng luôn không phục!
Chu Vũ Oanh trợn tròn mắt.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 236 “Không phải muội khoe khoang đâu, Nhị tẩu chưa từng uống qua rượu này” Vân Khương Mịch lấy rượu xái ra rồi đưa cho nàng ta: “Nhị †ẩu nếm thử xem?” Chu Vũ Oanh cũng có thể uống được hai lượng. Nhưng lúc này, nàng ta nhìn thấy vò rượư’ kỳ lạ kia thì vẻ mặt kinh ngạc giống y hệt Mặc Hàn Vũ. “Đây là cái gì?” “Rượu đó, tên là rượu xái.” Vân Khương Mịch trả lời: “Bây giờ Nhị tẩu không uống thì có thể mang về nếm thử. Rượu này là do muội đích thân ủ, mùi vị rất khác so với rượu nữ nhi hồng” Ngoài rượu xái ra, nàng còn có “đòn sát thủ’ khác. Nếu như Chu Vũ Oanh không thích rượu xái, nàng còn có rượu vang và rượu mơ. Rồi sẽ có một loại mà nàng ta thích. Lôi kéo Chu Vũ Oanh tốt hơn là đối đầu với nàng ta. Bình thường Chu Vũ Oanh luôn ngang ngược càn rỡ hơn trong số chị em dâu bọn họ, cũng là người kiêu ngạo… Chu Uy, cha của nàng ta là võ tướng được Mặc Quốc Thiên coi trọng nhất. Là người đứng đầu võ tướng trong triều. Cho nên nàng ta cũng không cần phải cố ý nịnh nọt người khác, thường ngày có chuyện gì là nói thẳng. “Rượu này của muội mạnh quá” Chu Vũ Oanh tỏ ý không thích, đặt rượu xái lên trên bàn. “Bởi vì rượu mạnh nên Hàn Vương mới say như vậy đó.” Vân Khương Mịch mỉm cười. Nếu như rượu mạnh nên cũng khó trách Mặc Hàn Vũ sẽ say giống như heo vậy. Trong lòng Chu Vũ Oanh biết rõ, nhưng trên mặt nàng ta vẫn không vui. “Lão Thất, Minh Vương phi” Nàng ta đặt hai tay lên trên đầu gối, nói với vẻ không vui: “Đây là thời điểm quan trọng.” “Hai người còn để mặc cho chàng ấy uống say như vậy, đây chẳng phải là cố tình kiếm chuyện sao?” Vân Khương Mịch lườm nàng ta một cái. “Muội thấy tỷ mới giống như đang kiếm chuyện” Nàng nói không hề khách khí: “Vương gia nhà tỷ uống say, tỷ không vui thì nổi giận với huynh ấy là được rồi. Tỷ nổi giận với bọn ta làm gì?” Ban đầu nàng muốn tiếp xúc thân thiện với Chu Vũ Oanh, nhưng lần này rõ ràng là nàng ta kiếm chuyện. Vân Khương Mịch nàng cũng không phải là bánh bao mềm để mặc người ta nhào nặn. Triệu hoàng hậu và Đức phi thì bỏ qua, bọn họ là trưởng bối. Nhưng Chu Vũ Oanh và Vân Khương Mịch là chị em dâu, nhưng lấy dáng vẻ trưởng bối để giáo huấn nàng thì đương nhiên trong lòng nàng rất khó chịu: “Nếu như tỷ tức giận thì bây giờ xách tai huynh ấy lên, đánh cho huynh ấy một trận” Lúc đầu Mặc Phùng Dương muốn ngăn cản. Nhưng thấy dáng vẻ kinh ngạc của Chu Vũ Oanh thì hắn lại không lên tiếng nữa, để mặc cho Vân Khương Mịch oán giận nàng ta. “Đâu phải là tỷ không biết tính cách của Hàn Vương, huynh ấy muốn uống, chẳng lẽ bọn ta có thể ngăn cản được sao?” Vân Khương Mịch gừ lạnh: “Khó khăn lắm Hàn Vương mới đến nhà làm khách, đương nhiên phủ Minh Vương bọn ta nên tiếp đãi tử tế. Nếu không chẳng phải tỷ lại nói phủ Minh Vương bọn ta không nhiệt tình với Vương gia nhà tỷ sao?” Cho dù Mặc Phùng Dương là trực nam hay là Chu Vũ Oanh là trực nữ, hoặc là Tân Nghiên Tuyết trà xanh như vậy… Vân Khương Mịch nàng luôn không phục! Chu Vũ Oanh trợn tròn mắt.