Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 253

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 253 Nhìn thấy bóng lưng hai người rời đi, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ lắc đầu: “Nha đầu này…” Khi Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương xuất cung đã là lúc hoàng hôn. Nữ nhân đi bên cạnh cứ luôn than thở, Mặc Phùng Dương không chịu được, quay đầu chau mày nhìn nàng: “Ngươi bị đau răng à? Không phải vẫn nói răng đau thì phải hát sao?” Vân Khương Mịch liếc mắt nhìn hắn: “Ta đang hát ư? Đó là do cổ họng ta đau thôi” Sắc mặt Mặc Phùng Dương không thay đổi. Vân Khương Mịch túm lấy cánh tay của hắn: “Mặc Phùng Dương, ngươi quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng ra, việc gì phải đoán mò như vậy. Chỉ cần ngươi hỏi ta bị làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi” Mặc Phùng Dương nhìn lướt qua cái tay không theo phép tắc của nàng, rũ mắt xuống: “Vậy ngươi bị làm sao thế?” Đây có phải là hắn đã thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng không? Vân Khương Mịch vô cùng vui vẻ. Giống như là bắt được cơ hội, nàng nhướng mày vui vẻ nói: “Còn lâu mới nói cho ngươi biết” Mặc Phùng Dương: “… Ba ngày không đánh thì sẽ nghịch ngợm không theo phép tắc. Không nên dễ dãi với nữ nhân này, nàng chính là món nợ. Nhìn thấy hắn bước nhanh hơn, Vân Khương Mịch vội vàng đuổi theo: “Ngươi giận rồi à? Ngươi không cần phải đi nhanh như vậy chứ, chân ta ngắn không đuổi theo kịp!” Hai chân dài của Mặc Phùng Dương bước cách xa nàng hai bước. Trong chớp mắt, đã bỏ rơi nàng ở phía sau. Vân Khương Mịch thở hồng hộc đuổi theo tới cửa cung, Mặc Phùng Dương đã ngồi trong xe ngựa chờ nàng. Nàng dùng cả chân tay để bò lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th ở dốc: “Ngươi, cái đồ cậy mình chân dài” “Có bản lĩnh thì chân nàng cũng mọc dài như vậy đi” Trong ánh mắt của Mặc Phùng Dương nhìn nàng, lộ ra sự khinh thường. Cuối cùng, còn gọi nàng một cách đầy khiêu khích: “Ếch chân ngắn” “Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì đấy?” Vân Khương Mịch vẫn cho rằng bản thân mình nghe nhầm, ngoáy ngoáy lỗ tai, đưa tay nhéo lỗ tai của Mặc Phùng Dương: “Có phải gần đây ta nhường nhịn ngươi quá nhiều rồi không? Cái miệng này của ngươi nuốt dao hả? Sao lại sắc như vậy?” Mặc Phùng Dương nghiêng đầu tránh đi, nắm lấy tay nàng. Vân Khương Mịch vươn tay ra thở hồng hộc: “Bồi thường phí tổn thất danh dự cho ta” Danh dự? Nữ nhân này sao không tự nhìn lại bản thân mình chứ? “Nàng còn có danh dự hả?” Mặc Phùng Dương thản nhiên như không thốt lên một câu, suýt chút nữa làm nàng tắc thở. Sở dĩ nàng không có danh dự, đây chẳng phải là vì Tân Nghiên Tuyết hại sao? “Còn không phải là nhờ lòng tốt của vị bạch nguyệt quang kia của ngươi sao?” Nàng hung dữ trừng mắt nhìn: “Mặc Phùng Dương, ngươi đợi đấy cho ta, nếu ngươi càng đả kích †a, ta lại càng vui vẻ. Sớm muộn gì ta cũng hành chết vị bạch nguyệt quang kia của ngươi.” Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái cũng không thèm hé răng. Hắn biết, nữ nhân này chỉ là khẩu xà tâm phật. Nàng nói sẽ hành chết Tân Nghiên Tuyết, ngược lại sẽ không làm vậy. Cho dù có hành chết đi nữa thì cũng chẳng có liên quan gì đến hắn. Vương phi của hắn là Vân Khương Mịch không phải là Tân Nghiên Tuyết.

Chương 253

 

Nhìn thấy bóng lưng hai người rời đi, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ lắc đầu: “Nha đầu này…”

 

Khi Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương xuất cung đã là lúc hoàng hôn.

 

Nữ nhân đi bên cạnh cứ luôn than thở, Mặc Phùng Dương không chịu được, quay đầu chau mày nhìn nàng: “Ngươi bị đau răng à? Không phải vẫn nói răng đau thì phải hát sao?”

 

Vân Khương Mịch liếc mắt nhìn hắn: “Ta đang hát ư? Đó là do cổ họng ta đau thôi”

 

Sắc mặt Mặc Phùng Dương không thay đổi.

 

Vân Khương Mịch túm lấy cánh tay của hắn: “Mặc Phùng Dương, ngươi quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng ra, việc gì phải đoán mò như vậy. Chỉ cần ngươi hỏi ta bị làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi”

 

Mặc Phùng Dương nhìn lướt qua cái tay không theo phép tắc của nàng, rũ mắt xuống: “Vậy ngươi bị làm sao thế?”

 

Đây có phải là hắn đã thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng không?

 

Vân Khương Mịch vô cùng vui vẻ. Giống như là bắt được cơ hội, nàng nhướng mày vui vẻ nói: “Còn lâu mới nói cho ngươi biết”

 

Mặc Phùng Dương: “…

 

Ba ngày không đánh thì sẽ nghịch ngợm không theo phép tắc.

 

Không nên dễ dãi với nữ nhân này, nàng chính là món nợ.

 

Nhìn thấy hắn bước nhanh hơn, Vân Khương Mịch vội vàng đuổi theo: “Ngươi giận rồi à? Ngươi không cần phải đi nhanh như vậy chứ, chân ta ngắn không đuổi theo kịp!”

 

Hai chân dài của Mặc Phùng Dương bước cách xa nàng hai bước.

 

Trong chớp mắt, đã bỏ rơi nàng ở phía sau.

 

Vân Khương Mịch thở hồng hộc đuổi theo tới cửa cung, Mặc Phùng Dương đã ngồi trong xe ngựa chờ nàng.

 

Nàng dùng cả chân tay để bò lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th ở dốc: “Ngươi, cái đồ cậy mình chân dài”

 

“Có bản lĩnh thì chân nàng cũng mọc dài như vậy đi”

 

Trong ánh mắt của Mặc Phùng Dương nhìn nàng, lộ ra sự khinh thường.

 

Cuối cùng, còn gọi nàng một cách đầy khiêu khích: “Ếch chân ngắn”

 

“Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì đấy?”

 

Vân Khương Mịch vẫn cho rằng bản thân mình nghe nhầm, ngoáy ngoáy lỗ tai, đưa tay nhéo lỗ tai của Mặc Phùng Dương: “Có phải gần đây ta nhường nhịn ngươi quá nhiều rồi không?

 

Cái miệng này của ngươi nuốt dao hả? Sao lại sắc như vậy?”

 

Mặc Phùng Dương nghiêng đầu tránh đi, nắm lấy tay nàng.

 

Vân Khương Mịch vươn tay ra thở hồng hộc: “Bồi thường phí tổn thất danh dự cho ta”

 

Danh dự?

 

Nữ nhân này sao không tự nhìn lại bản thân mình chứ?

 

“Nàng còn có danh dự hả?” Mặc Phùng Dương thản nhiên như không thốt lên một câu, suýt chút nữa làm nàng tắc thở.

 

Sở dĩ nàng không có danh dự, đây chẳng phải là vì Tân Nghiên Tuyết hại sao?

 

“Còn không phải là nhờ lòng tốt của vị bạch nguyệt quang kia của ngươi sao?” Nàng hung dữ trừng mắt nhìn: “Mặc Phùng Dương, ngươi đợi đấy cho ta, nếu ngươi càng đả kích †a, ta lại càng vui vẻ. Sớm muộn gì ta cũng hành chết vị bạch nguyệt quang kia của ngươi.”

 

Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái cũng không thèm hé răng.

 

Hắn biết, nữ nhân này chỉ là khẩu xà tâm phật. Nàng nói sẽ hành chết Tân Nghiên Tuyết, ngược lại sẽ không làm vậy. Cho dù có hành chết đi nữa thì cũng chẳng có liên quan gì đến hắn.

 

Vương phi của hắn là Vân Khương Mịch không phải là Tân Nghiên Tuyết.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 253 Nhìn thấy bóng lưng hai người rời đi, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ lắc đầu: “Nha đầu này…” Khi Vân Khương Mịch và Mặc Phùng Dương xuất cung đã là lúc hoàng hôn. Nữ nhân đi bên cạnh cứ luôn than thở, Mặc Phùng Dương không chịu được, quay đầu chau mày nhìn nàng: “Ngươi bị đau răng à? Không phải vẫn nói răng đau thì phải hát sao?” Vân Khương Mịch liếc mắt nhìn hắn: “Ta đang hát ư? Đó là do cổ họng ta đau thôi” Sắc mặt Mặc Phùng Dương không thay đổi. Vân Khương Mịch túm lấy cánh tay của hắn: “Mặc Phùng Dương, ngươi quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng ra, việc gì phải đoán mò như vậy. Chỉ cần ngươi hỏi ta bị làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi” Mặc Phùng Dương nhìn lướt qua cái tay không theo phép tắc của nàng, rũ mắt xuống: “Vậy ngươi bị làm sao thế?” Đây có phải là hắn đã thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng không? Vân Khương Mịch vô cùng vui vẻ. Giống như là bắt được cơ hội, nàng nhướng mày vui vẻ nói: “Còn lâu mới nói cho ngươi biết” Mặc Phùng Dương: “… Ba ngày không đánh thì sẽ nghịch ngợm không theo phép tắc. Không nên dễ dãi với nữ nhân này, nàng chính là món nợ. Nhìn thấy hắn bước nhanh hơn, Vân Khương Mịch vội vàng đuổi theo: “Ngươi giận rồi à? Ngươi không cần phải đi nhanh như vậy chứ, chân ta ngắn không đuổi theo kịp!” Hai chân dài của Mặc Phùng Dương bước cách xa nàng hai bước. Trong chớp mắt, đã bỏ rơi nàng ở phía sau. Vân Khương Mịch thở hồng hộc đuổi theo tới cửa cung, Mặc Phùng Dương đã ngồi trong xe ngựa chờ nàng. Nàng dùng cả chân tay để bò lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th ở dốc: “Ngươi, cái đồ cậy mình chân dài” “Có bản lĩnh thì chân nàng cũng mọc dài như vậy đi” Trong ánh mắt của Mặc Phùng Dương nhìn nàng, lộ ra sự khinh thường. Cuối cùng, còn gọi nàng một cách đầy khiêu khích: “Ếch chân ngắn” “Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì đấy?” Vân Khương Mịch vẫn cho rằng bản thân mình nghe nhầm, ngoáy ngoáy lỗ tai, đưa tay nhéo lỗ tai của Mặc Phùng Dương: “Có phải gần đây ta nhường nhịn ngươi quá nhiều rồi không? Cái miệng này của ngươi nuốt dao hả? Sao lại sắc như vậy?” Mặc Phùng Dương nghiêng đầu tránh đi, nắm lấy tay nàng. Vân Khương Mịch vươn tay ra thở hồng hộc: “Bồi thường phí tổn thất danh dự cho ta” Danh dự? Nữ nhân này sao không tự nhìn lại bản thân mình chứ? “Nàng còn có danh dự hả?” Mặc Phùng Dương thản nhiên như không thốt lên một câu, suýt chút nữa làm nàng tắc thở. Sở dĩ nàng không có danh dự, đây chẳng phải là vì Tân Nghiên Tuyết hại sao? “Còn không phải là nhờ lòng tốt của vị bạch nguyệt quang kia của ngươi sao?” Nàng hung dữ trừng mắt nhìn: “Mặc Phùng Dương, ngươi đợi đấy cho ta, nếu ngươi càng đả kích †a, ta lại càng vui vẻ. Sớm muộn gì ta cũng hành chết vị bạch nguyệt quang kia của ngươi.” Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái cũng không thèm hé răng. Hắn biết, nữ nhân này chỉ là khẩu xà tâm phật. Nàng nói sẽ hành chết Tân Nghiên Tuyết, ngược lại sẽ không làm vậy. Cho dù có hành chết đi nữa thì cũng chẳng có liên quan gì đến hắn. Vương phi của hắn là Vân Khương Mịch không phải là Tân Nghiên Tuyết.

Chương 253