Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 302
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 302 Cố Bắc Trung châm biếm: “Chẳng phải ngươi có cái gì mà, Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ sao? Nếu đã biết Mịch Nhi ra ngoài làm gì thì ngươi nói ra xem nào?” Nghe hai người tranh chấp, Vân Khương Mịch tin rằng nếu như nàng không tiến vào… Chỉ vấn đề này thôi hai người cũng có thể cãi nhau đến nửa đêm! Bất đắc dĩ nàng đành nhắm mắt đi vào: “Mẫu phi, ngoại tổ phụ” “A, về rồi à?” Lúc này Đức phi mới ngồi xuống, lạnh mặt nhìn nàng: “Vân Khương Mịch, Hoàng thượng bảo Bổn cung đến xem ngươi, ai ngờ Bổn cung đợi lâu như vậy, trà đã nguội rồi mới nhìn thấy bóng dáng của ngươi.” “Ngươi ra ngoài làm gì?” “Không có Phùng Dương quản thúc liền ra ngoài làm loạn?” “Ngươi xứng với Phùng Dương sao?!” Đức phi hỏi liền ba câu. Vân Khương Mịch muốn trợn trắng mắt lên nhưng nàng nhịn! Nàng tin rằng chỉ cần nàng liếc một cái thì khẳng định Đức phi sẽ lại bị nàng làm cho ‘tức đến sinh bệnh vì thế liền thấp giọng đáp, “Hôm nay tâm tình con dâu không tốt nên ra ngoài giải sầu” “Giải sâu?” Hiển nhiên Đức phi không tin. “Giải sầu với ai? Giải sầu phải đi sớm về trễ, giải tháng sao?” Câu sau so với câu trước càng chanh chua. Vân Khương Mịch không nhịn nổi nữa: “Mẫu phi có ý gì? Lẽ nào Mẫu phi càng nguyện ý tin rằng con dâu ra ngoài lêu lổng cùng nam nhân sao?” “Ngươi… Đức phi cả kinh trừng lớn hai mắt: “Ngươi muốn làm Bổn cung tức chết sao?” Vân Khương Mịch tự mình ngồi xuống bên cạnh. Đức phi biết miệng lưỡi nàng bén nhọn. “Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.” Cố Bắc Trung đưa tay vuốt chòm râu, vui mừng hớn hở nở nụ cười. Đức phi: “…” Được! Bà không trêu chọc nổi nhưng có thể tránh được! Đức phi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. Sáng sớm hôm sau. Vân Khương Mịch dự định trốn ra ngoài bằng của sau, vậy mà vừa mới ra khỏi Cố gia liền nhìn thấy Mặc Phùng Dương canh giữ ở đầu hẻm. Thấy nàng ra ngoài hắn cũng ngay lập tức từng bước áp sát nàng. Vân Khương Mịch không chút nghĩ ngợi xoay người rời đi. “Nếu Minh vương có thể nhãn nại săn sóc Mịch Nhi một chút thì Mịch Nhi cũng chắc chắn có thể hầu hạ phu quân thật tốt” Đức phi cau mày: “Ông đang giáo huấn Bổn cung?” “Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 302
Cố Bắc Trung châm biếm: “Chẳng phải ngươi có cái gì mà, Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ sao? Nếu đã biết Mịch Nhi ra ngoài làm gì thì ngươi nói ra xem nào?”
Nghe hai người tranh chấp, Vân Khương Mịch tin rằng nếu như nàng không tiến vào…
Chỉ vấn đề này thôi hai người cũng có thể cãi nhau đến nửa đêm!
Bất đắc dĩ nàng đành nhắm mắt đi vào: “Mẫu phi, ngoại tổ phụ”
“A, về rồi à?”
Lúc này Đức phi mới ngồi xuống, lạnh mặt nhìn nàng: “Vân Khương Mịch, Hoàng thượng bảo Bổn cung đến xem ngươi, ai ngờ Bổn cung đợi lâu như vậy, trà đã nguội rồi mới nhìn thấy bóng dáng của ngươi.”
“Ngươi ra ngoài làm gì?”
“Không có Phùng Dương quản thúc liền ra ngoài làm loạn?”
“Ngươi xứng với Phùng Dương sao?!”
Đức phi hỏi liền ba câu.
Vân Khương Mịch muốn trợn trắng mắt lên nhưng nàng nhịn!
Nàng tin rằng chỉ cần nàng liếc một cái thì khẳng định Đức phi sẽ lại bị nàng làm cho ‘tức đến sinh bệnh vì thế liền thấp giọng đáp, “Hôm nay tâm tình con dâu không tốt nên ra ngoài giải sầu”
“Giải sâu?”
Hiển nhiên Đức phi không tin.
“Giải sầu với ai? Giải sầu phải đi sớm về trễ, giải tháng sao?”
Câu sau so với câu trước càng chanh chua.
Vân Khương Mịch không nhịn nổi nữa: “Mẫu phi có ý gì? Lẽ nào Mẫu phi càng nguyện ý tin rằng con dâu ra ngoài lêu lổng cùng nam nhân sao?”
“Ngươi…
Đức phi cả kinh trừng lớn hai mắt: “Ngươi muốn làm Bổn cung tức chết sao?”
Vân Khương Mịch tự mình ngồi xuống bên cạnh.
Đức phi biết miệng lưỡi nàng bén nhọn.
“Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.”
Cố Bắc Trung đưa tay vuốt chòm râu, vui mừng hớn hở nở nụ cười.
Đức phi: “…”
Được!
Bà không trêu chọc nổi nhưng có thể tránh được!
Đức phi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Sáng sớm hôm sau.
Vân Khương Mịch dự định trốn ra ngoài bằng của sau, vậy mà vừa mới ra khỏi Cố gia liền nhìn thấy Mặc Phùng Dương canh giữ ở đầu hẻm. Thấy nàng ra ngoài hắn cũng ngay lập tức từng bước áp sát nàng.
Vân Khương Mịch không chút nghĩ ngợi xoay người rời đi.
“Nếu Minh vương có thể nhãn nại săn sóc Mịch Nhi một chút thì Mịch Nhi cũng chắc chắn có thể hầu hạ phu quân thật tốt”
Đức phi cau mày: “Ông đang giáo huấn Bổn cung?”
“Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.”
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 302 Cố Bắc Trung châm biếm: “Chẳng phải ngươi có cái gì mà, Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ sao? Nếu đã biết Mịch Nhi ra ngoài làm gì thì ngươi nói ra xem nào?” Nghe hai người tranh chấp, Vân Khương Mịch tin rằng nếu như nàng không tiến vào… Chỉ vấn đề này thôi hai người cũng có thể cãi nhau đến nửa đêm! Bất đắc dĩ nàng đành nhắm mắt đi vào: “Mẫu phi, ngoại tổ phụ” “A, về rồi à?” Lúc này Đức phi mới ngồi xuống, lạnh mặt nhìn nàng: “Vân Khương Mịch, Hoàng thượng bảo Bổn cung đến xem ngươi, ai ngờ Bổn cung đợi lâu như vậy, trà đã nguội rồi mới nhìn thấy bóng dáng của ngươi.” “Ngươi ra ngoài làm gì?” “Không có Phùng Dương quản thúc liền ra ngoài làm loạn?” “Ngươi xứng với Phùng Dương sao?!” Đức phi hỏi liền ba câu. Vân Khương Mịch muốn trợn trắng mắt lên nhưng nàng nhịn! Nàng tin rằng chỉ cần nàng liếc một cái thì khẳng định Đức phi sẽ lại bị nàng làm cho ‘tức đến sinh bệnh vì thế liền thấp giọng đáp, “Hôm nay tâm tình con dâu không tốt nên ra ngoài giải sầu” “Giải sâu?” Hiển nhiên Đức phi không tin. “Giải sầu với ai? Giải sầu phải đi sớm về trễ, giải tháng sao?” Câu sau so với câu trước càng chanh chua. Vân Khương Mịch không nhịn nổi nữa: “Mẫu phi có ý gì? Lẽ nào Mẫu phi càng nguyện ý tin rằng con dâu ra ngoài lêu lổng cùng nam nhân sao?” “Ngươi… Đức phi cả kinh trừng lớn hai mắt: “Ngươi muốn làm Bổn cung tức chết sao?” Vân Khương Mịch tự mình ngồi xuống bên cạnh. Đức phi biết miệng lưỡi nàng bén nhọn. “Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.” Cố Bắc Trung đưa tay vuốt chòm râu, vui mừng hớn hở nở nụ cười. Đức phi: “…” Được! Bà không trêu chọc nổi nhưng có thể tránh được! Đức phi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. Sáng sớm hôm sau. Vân Khương Mịch dự định trốn ra ngoài bằng của sau, vậy mà vừa mới ra khỏi Cố gia liền nhìn thấy Mặc Phùng Dương canh giữ ở đầu hẻm. Thấy nàng ra ngoài hắn cũng ngay lập tức từng bước áp sát nàng. Vân Khương Mịch không chút nghĩ ngợi xoay người rời đi. “Nếu Minh vương có thể nhãn nại săn sóc Mịch Nhi một chút thì Mịch Nhi cũng chắc chắn có thể hầu hạ phu quân thật tốt” Đức phi cau mày: “Ông đang giáo huấn Bổn cung?” “Giáo huấn thì không dám, chỉ là một ý kiến nho nhỏ của lão hủ mà thôi.”