Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 317

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 317 Nếu đổi lại là người khác, rất có khả năng sẽ bị mua chuộc. Nhưng người này là Mặc Quốc Thiên, đừng nói bị mua chuộc, ngay cả gặp, Tống Tử Ngư còn chưa bao giờ gặp mặt ông taI Ai có kiểm soát được tâm tư của Mặc Quốc Thiên? Ai dám kiểm soát? Ngoại trừ việc Tống Tử Ngư có vài phần bản lĩnh, không giống như Lưu Đại Văn, chỉ được cái vỏ… Mặc Phùng Dương không thể nghĩ ra bất cứ khả năng nào! Trong lòng hắn rất phức tạp. Những lời Vân Khương Mịch nói không có gì đáng để nghi ngờ, mà hắn cũng có cái nhìn mới về năng lực của nàng. Làm thế nào mà nữ nhân này có thể tìm được Huyền Sơn tiên sinh? Còn nữa, tại sao nữ nhân này có thể thuyết phục Huyền Sơn tiên sinh cho Tống Tử Ngư xuống núi làm việc cho bọn họ? Nàng… Thật sự là một lòng vì hắn! Sau buổi tảo triều, Mặc Phùng Dương không đợi cùng các quần thần xem Lưu Đại Văn bị áp giải đi, hắn đi thẳng ra cửa cung, muốn nhanh chóng trở về phủ Minh Vương, nói chuyện với Vân Khương Mịch. Không ngờ vừa ra khỏi Huyền Vũ môn đã bị Lý ma ma ngăn lại. N Đức phi nương nương có chuyện quan trọng nên mời hắn qua thương nghị. “Có chuyện gì? Bổn vương phải quay về vương phủ.” Hắn không muốn đi. Lý ma ma cũng biết tính tình của vị hoàng tử này, không dám tỏ thái độ cứng rắn, chỉ có thể vừa cười vừa nói: “Vương gia, nương nương nói chuyện này không phải chuyện đùa” “Mời Vương gia đi một chuyến.” Thấy Mặc Phùng Dương đang sốt ruột, bà ta vội vàng nói thêm: “Nhưng nương nương cũng có nói sẽ không mất bao nhiêu thời gian của Vương gia” Bất đắc dĩ, Mặc Phùng Dương đành phải đi đến cung Vĩnh Thọ. Hắn ngàn vạn lần không ngờ, Đức phi gọi hắn qua là vì Vân Khương Mịch. “Phùng Dương, bổn cung nghe nói, hôm qua, Vân Khương Mịch dẫn theo một tiểu bạch kiểm về Vương phủ? Vẻ mặt Đức phi dữ tợn: “Con cứ để mặc nàng làm chuyện hồ đồ như vậy sao?” “Bổn cung biết rõ, nàng trốn nhà ở lại Cố gia là vì nuôi tiểu bạch kiểm! Ngày nào cũng đi sớm về muộn, còn dám nói dối bổn cung!” Đức phi bị chọc tức đến mức muốn lập tức gọi Vân Khương Mịch tiến cung, sau đó phạt đánh roi. Không ngờ lại bị Mặc Phùng Dương cản lại. “Mẫu phi, mẫu phi hiểu lầm Mịch Nhi rồi” Lúc này đây, Mặc Phùng Dương thật lòng muốn bảo vệ Vân Khương Mịch. Hắn chau mày, trầm giọng nói: “Mịch Nhi không giống trong tưởng tượng của mẫu phi, những năm gần đây, là chúng †a đã hiểu lầm nàng. Hy vọng sau này, mẫu phi có thể đối xử tốt với nàng” Đức phi có chút sửng sốt. “Con nói cái gì?” Nguyên đám người bọn hắn đã bị xú nha đầu kia bỏ thuốc mê gì rồi? Hoàng thượng bảo vệ nàng, Lệ Nga bảo vệ nàng, mà hôm nay, ngay cả Phùng Dương cũng một lòng bảo vệ nàng! Mặc dù Đức phi nghe lọt tai những lời Mặc Quốc Thiên nói nên có chút thiện cảm đối với Vân Khương Mịch. Nhưng ngày đó đến Cố gia, bà đã bị xú nha đầu đó chọc cho tức giậi Cộng với lúc này, Vân Khương Mịch công khai đưa tiểu bạch kiểm vào Vương phủ khiến Đức phi giận đến mức đỉnh đầu bốc khói! “Sau này, kính xin mẫu phi đối xử tốt với Mịch Nhi. Nghiên Tuyết hay Nghiên Sương gì đó đều không liên quan đến mẫu phi, chỉ có Mịch Nhi mới là nhi tứ chân chính của mẫu phi.” Mặc Phùng Dương nói rành mạch rõ ràng, điệu bộ nghiêm túc. Nghiên Tuyết, Nghiên Sương cái gì, hẳn trực tiếp nói đến Vân Khương Mịch. “Hả?” Đức phi kinh ngạc: “Phùng Dương, con không sao chứ?”

Chương 317

 

Nếu đổi lại là người khác, rất có khả năng sẽ bị mua chuộc. Nhưng người này là Mặc Quốc Thiên, đừng nói bị mua chuộc, ngay cả gặp, Tống Tử Ngư còn chưa bao giờ gặp mặt ông taI Ai có kiểm soát được tâm tư của Mặc Quốc Thiên?

 

Ai dám kiểm soát?

 

Ngoại trừ việc Tống Tử Ngư có vài phần bản lĩnh, không giống như Lưu Đại Văn, chỉ được cái vỏ…

 

Mặc Phùng Dương không thể nghĩ ra bất cứ khả năng nào!

 

Trong lòng hắn rất phức tạp.

 

Những lời Vân Khương Mịch nói không có gì đáng để nghi ngờ, mà hắn cũng có cái nhìn mới về năng lực của nàng.

 

Làm thế nào mà nữ nhân này có thể tìm được Huyền Sơn tiên sinh?

 

Còn nữa, tại sao nữ nhân này có thể thuyết phục Huyền Sơn tiên sinh cho Tống Tử Ngư xuống núi làm việc cho bọn họ?

 

Nàng… Thật sự là một lòng vì hắn!

 

Sau buổi tảo triều, Mặc Phùng Dương không đợi cùng các quần thần xem Lưu Đại Văn bị áp giải đi, hắn đi thẳng ra cửa cung, muốn nhanh chóng trở về phủ Minh Vương, nói chuyện với Vân Khương Mịch.

 

Không ngờ vừa ra khỏi Huyền Vũ môn đã bị Lý ma ma ngăn lại.

 

N Đức phi nương nương có chuyện quan trọng nên mời hắn qua thương nghị.

 

“Có chuyện gì? Bổn vương phải quay về vương phủ.”

 

Hắn không muốn đi.

 

Lý ma ma cũng biết tính tình của vị hoàng tử này, không dám tỏ thái độ cứng rắn, chỉ có thể vừa cười vừa nói: “Vương gia, nương nương nói chuyện này không phải chuyện đùa”

 

“Mời Vương gia đi một chuyến.”

 

Thấy Mặc Phùng Dương đang sốt ruột, bà ta vội vàng nói thêm: “Nhưng nương nương cũng có nói sẽ không mất bao nhiêu thời gian của Vương gia”

 

Bất đắc dĩ, Mặc Phùng Dương đành phải đi đến cung Vĩnh Thọ.

 

Hắn ngàn vạn lần không ngờ, Đức phi gọi hắn qua là vì Vân Khương Mịch.

 

“Phùng Dương, bổn cung nghe nói, hôm qua, Vân Khương Mịch dẫn theo một tiểu bạch kiểm về Vương phủ?

 

Vẻ mặt Đức phi dữ tợn: “Con cứ để mặc nàng làm chuyện hồ đồ như vậy sao?”

 

“Bổn cung biết rõ, nàng trốn nhà ở lại Cố gia là vì nuôi tiểu bạch kiểm! Ngày nào cũng đi sớm về muộn, còn dám nói dối bổn cung!”

 

Đức phi bị chọc tức đến mức muốn lập tức gọi Vân Khương Mịch tiến cung, sau đó phạt đánh roi.

 

Không ngờ lại bị Mặc Phùng Dương cản lại.

 

“Mẫu phi, mẫu phi hiểu lầm Mịch Nhi rồi”

 

Lúc này đây, Mặc Phùng Dương thật lòng muốn bảo vệ Vân Khương Mịch.

 

Hắn chau mày, trầm giọng nói: “Mịch Nhi không giống trong tưởng tượng của mẫu phi, những năm gần đây, là chúng †a đã hiểu lầm nàng. Hy vọng sau này, mẫu phi có thể đối xử tốt với nàng”

 

Đức phi có chút sửng sốt.

 

“Con nói cái gì?”

 

Nguyên đám người bọn hắn đã bị xú nha đầu kia bỏ thuốc mê gì rồi?

 

Hoàng thượng bảo vệ nàng, Lệ Nga bảo vệ nàng, mà hôm nay, ngay cả Phùng Dương cũng một lòng bảo vệ nàng!

 

Mặc dù Đức phi nghe lọt tai những lời Mặc Quốc Thiên nói nên có chút thiện cảm đối với Vân Khương Mịch.

 

Nhưng ngày đó đến Cố gia, bà đã bị xú nha đầu đó chọc cho tức giậi Cộng với lúc này, Vân Khương Mịch công khai đưa tiểu bạch kiểm vào Vương phủ khiến Đức phi giận đến mức đỉnh đầu bốc khói!

 

“Sau này, kính xin mẫu phi đối xử tốt với Mịch Nhi. Nghiên Tuyết hay Nghiên Sương gì đó đều không liên quan đến mẫu phi, chỉ có Mịch Nhi mới là nhi tứ chân chính của mẫu phi.”

 

Mặc Phùng Dương nói rành mạch rõ ràng, điệu bộ nghiêm túc.

 

Nghiên Tuyết, Nghiên Sương cái gì, hẳn trực tiếp nói đến Vân Khương Mịch.

 

“Hả?”

 

Đức phi kinh ngạc: “Phùng Dương, con không sao chứ?”

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 317 Nếu đổi lại là người khác, rất có khả năng sẽ bị mua chuộc. Nhưng người này là Mặc Quốc Thiên, đừng nói bị mua chuộc, ngay cả gặp, Tống Tử Ngư còn chưa bao giờ gặp mặt ông taI Ai có kiểm soát được tâm tư của Mặc Quốc Thiên? Ai dám kiểm soát? Ngoại trừ việc Tống Tử Ngư có vài phần bản lĩnh, không giống như Lưu Đại Văn, chỉ được cái vỏ… Mặc Phùng Dương không thể nghĩ ra bất cứ khả năng nào! Trong lòng hắn rất phức tạp. Những lời Vân Khương Mịch nói không có gì đáng để nghi ngờ, mà hắn cũng có cái nhìn mới về năng lực của nàng. Làm thế nào mà nữ nhân này có thể tìm được Huyền Sơn tiên sinh? Còn nữa, tại sao nữ nhân này có thể thuyết phục Huyền Sơn tiên sinh cho Tống Tử Ngư xuống núi làm việc cho bọn họ? Nàng… Thật sự là một lòng vì hắn! Sau buổi tảo triều, Mặc Phùng Dương không đợi cùng các quần thần xem Lưu Đại Văn bị áp giải đi, hắn đi thẳng ra cửa cung, muốn nhanh chóng trở về phủ Minh Vương, nói chuyện với Vân Khương Mịch. Không ngờ vừa ra khỏi Huyền Vũ môn đã bị Lý ma ma ngăn lại. N Đức phi nương nương có chuyện quan trọng nên mời hắn qua thương nghị. “Có chuyện gì? Bổn vương phải quay về vương phủ.” Hắn không muốn đi. Lý ma ma cũng biết tính tình của vị hoàng tử này, không dám tỏ thái độ cứng rắn, chỉ có thể vừa cười vừa nói: “Vương gia, nương nương nói chuyện này không phải chuyện đùa” “Mời Vương gia đi một chuyến.” Thấy Mặc Phùng Dương đang sốt ruột, bà ta vội vàng nói thêm: “Nhưng nương nương cũng có nói sẽ không mất bao nhiêu thời gian của Vương gia” Bất đắc dĩ, Mặc Phùng Dương đành phải đi đến cung Vĩnh Thọ. Hắn ngàn vạn lần không ngờ, Đức phi gọi hắn qua là vì Vân Khương Mịch. “Phùng Dương, bổn cung nghe nói, hôm qua, Vân Khương Mịch dẫn theo một tiểu bạch kiểm về Vương phủ? Vẻ mặt Đức phi dữ tợn: “Con cứ để mặc nàng làm chuyện hồ đồ như vậy sao?” “Bổn cung biết rõ, nàng trốn nhà ở lại Cố gia là vì nuôi tiểu bạch kiểm! Ngày nào cũng đi sớm về muộn, còn dám nói dối bổn cung!” Đức phi bị chọc tức đến mức muốn lập tức gọi Vân Khương Mịch tiến cung, sau đó phạt đánh roi. Không ngờ lại bị Mặc Phùng Dương cản lại. “Mẫu phi, mẫu phi hiểu lầm Mịch Nhi rồi” Lúc này đây, Mặc Phùng Dương thật lòng muốn bảo vệ Vân Khương Mịch. Hắn chau mày, trầm giọng nói: “Mịch Nhi không giống trong tưởng tượng của mẫu phi, những năm gần đây, là chúng †a đã hiểu lầm nàng. Hy vọng sau này, mẫu phi có thể đối xử tốt với nàng” Đức phi có chút sửng sốt. “Con nói cái gì?” Nguyên đám người bọn hắn đã bị xú nha đầu kia bỏ thuốc mê gì rồi? Hoàng thượng bảo vệ nàng, Lệ Nga bảo vệ nàng, mà hôm nay, ngay cả Phùng Dương cũng một lòng bảo vệ nàng! Mặc dù Đức phi nghe lọt tai những lời Mặc Quốc Thiên nói nên có chút thiện cảm đối với Vân Khương Mịch. Nhưng ngày đó đến Cố gia, bà đã bị xú nha đầu đó chọc cho tức giậi Cộng với lúc này, Vân Khương Mịch công khai đưa tiểu bạch kiểm vào Vương phủ khiến Đức phi giận đến mức đỉnh đầu bốc khói! “Sau này, kính xin mẫu phi đối xử tốt với Mịch Nhi. Nghiên Tuyết hay Nghiên Sương gì đó đều không liên quan đến mẫu phi, chỉ có Mịch Nhi mới là nhi tứ chân chính của mẫu phi.” Mặc Phùng Dương nói rành mạch rõ ràng, điệu bộ nghiêm túc. Nghiên Tuyết, Nghiên Sương cái gì, hẳn trực tiếp nói đến Vân Khương Mịch. “Hả?” Đức phi kinh ngạc: “Phùng Dương, con không sao chứ?”

Chương 317