Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 340
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 340 Dừng một chút, Mặc Lệ Nga nghiến răng kèn kẹt, dường như có điều gì đó khó mở lời. “Thất tẩu tẩu, chúng ta đều là người một nhà, ta có chuyện nên nói thẳng, hôm nay ta đến đây là nhờ ngươi giúp một việc!” Thì ra, hôm nay Mặc Lệ Nga có chuyện nhờ nàng. Vân Khương Mịch nhấp một ngụm trà: “Muội nói đi. Chỉ cần ta có thể giúp chuyện gì, chắc chăn ta sẽ giúp muội.” “Thất tẩu tẩu, việc này chỉ có ngươi có thể giúp ta thôi!” Trong lúc nóng vội, Mặc Lệ Nga nắm chặt tay Vân Khương Mịch… Tách trà trong tay nàng lắc lư, suýt nữa nước trà hắt đầy người Vân Khương Mịch. “Xin lỗi Thất tẩu tẩu” Mặc Lệ Nga vội vàng thu tay về, vẻ mặt lúng túng: “Chỉ vì †a quá sốt ruột!” “Không sao, muội cứ nói từ từ.” Vân Khương Mịch bỏ tách trà xuống, không so đo với nàng ta. Nàng hiểu tính nết của Mặc Lệ Nga. Từ nhỏ đến lớn tiểu nha đầu này bị Mặc Quốc Thiên và Đức Phi chiều hư rồi, tuy tính tình có hơi kiêu căng. Nhưng thực chất bên trong không xấu. Nếu không phải thật sự nàng ta cùng đường thì cũng không tìm nàng. “Ta…” Nàng ta tức giận đập bàn! Vân Khương Mịch hơi hoảng: “Thật vậy à?” “Đương nhiên là thật! Nếu không ta cũng sẽ không nổi giận như vậy!” Mặc Lệ Nga tức đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn vặn vẹo. ‘Vân Khương Mịch trầm ngâm nhìn nàng ta một cá như vậy thì Tôn Đáp Ứng này… Thật sự không biết trời cao đất dày, quả là ỷ vào sự cưng chiều của phụ hoàng rồi nhỉ?” Gia cảnh Tôn Đáp Ứng cũng không hẳn là bần hàn, nhưng cũng không thể trở thành quyền quý trong Kinh Thành. Phụ thân nàng ta là một Hộ bộ thị lang nho nhỏ. Vì muốn lấy lòng Hộ bộ thượng thư, đề xuất ngay trong nhà có đứa con gái xinh đẹp lại còn trẻ. Dâng Tôn Đáp Ứng cho Hộ bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư lại gửi vào cung. Tôn Đáp Ứng này còn nhỏ hơn Vân Khương Mịch hai tuổi! Tính ra chỉ hơn Mặc Lệ Nga một tuổi. Gần đây nàng ta được cưng chiều, theo đó phụ thân nàng †a cũng được Mặc Quốc Thiên coi trọng, cho hắn thăng một cấp. Nên Tôn Đáp Ứng này tự nhận nàng ta có thể trở thành người trong lòng Mặc Quốc Thiên, thay thế địa vị của Đức Phi. “Ca ca Tôn Trọng Mạnh của nàng ta năm nay đã hai mươi lăm rồi vẫn chưa cưới dâu” Mặc Lệ Nga lấy khăn gấm ra lau lau nước mắt ở khóe mi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 340
Dừng một chút, Mặc Lệ Nga nghiến răng kèn kẹt, dường như có điều gì đó khó mở lời.
“Thất tẩu tẩu, chúng ta đều là người một nhà, ta có chuyện nên nói thẳng, hôm nay ta đến đây là nhờ ngươi giúp một việc!”
Thì ra, hôm nay Mặc Lệ Nga có chuyện nhờ nàng.
Vân Khương Mịch nhấp một ngụm trà: “Muội nói đi. Chỉ cần ta có thể giúp chuyện gì, chắc chăn ta sẽ giúp muội.”
“Thất tẩu tẩu, việc này chỉ có ngươi có thể giúp ta thôi!”
Trong lúc nóng vội, Mặc Lệ Nga nắm chặt tay Vân Khương Mịch… Tách trà trong tay nàng lắc lư, suýt nữa nước trà hắt đầy người Vân Khương Mịch.
“Xin lỗi Thất tẩu tẩu”
Mặc Lệ Nga vội vàng thu tay về, vẻ mặt lúng túng: “Chỉ vì †a quá sốt ruột!”
“Không sao, muội cứ nói từ từ.”
Vân Khương Mịch bỏ tách trà xuống, không so đo với nàng ta.
Nàng hiểu tính nết của Mặc Lệ Nga.
Từ nhỏ đến lớn tiểu nha đầu này bị Mặc Quốc Thiên và Đức Phi chiều hư rồi, tuy tính tình có hơi kiêu căng. Nhưng thực chất bên trong không xấu.
Nếu không phải thật sự nàng ta cùng đường thì cũng không tìm nàng.
“Ta…”
Nàng ta tức giận đập bàn!
Vân Khương Mịch hơi hoảng: “Thật vậy à?”
“Đương nhiên là thật! Nếu không ta cũng sẽ không nổi giận như vậy!”
Mặc Lệ Nga tức đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn vặn vẹo.
‘Vân Khương Mịch trầm ngâm nhìn nàng ta một cá như vậy thì Tôn Đáp Ứng này… Thật sự không biết trời cao đất dày, quả là ỷ vào sự cưng chiều của phụ hoàng rồi nhỉ?”
Gia cảnh Tôn Đáp Ứng cũng không hẳn là bần hàn, nhưng cũng không thể trở thành quyền quý trong Kinh Thành.
Phụ thân nàng ta là một Hộ bộ thị lang nho nhỏ.
Vì muốn lấy lòng Hộ bộ thượng thư, đề xuất ngay trong nhà có đứa con gái xinh đẹp lại còn trẻ. Dâng Tôn Đáp Ứng cho Hộ bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư lại gửi vào cung.
Tôn Đáp Ứng này còn nhỏ hơn Vân Khương Mịch hai tuổi!
Tính ra chỉ hơn Mặc Lệ Nga một tuổi.
Gần đây nàng ta được cưng chiều, theo đó phụ thân nàng †a cũng được Mặc Quốc Thiên coi trọng, cho hắn thăng một cấp.
Nên Tôn Đáp Ứng này tự nhận nàng ta có thể trở thành người trong lòng Mặc Quốc Thiên, thay thế địa vị của Đức Phi.
“Ca ca Tôn Trọng Mạnh của nàng ta năm nay đã hai mươi lăm rồi vẫn chưa cưới dâu”
Mặc Lệ Nga lấy khăn gấm ra lau lau nước mắt ở khóe mi.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 340 Dừng một chút, Mặc Lệ Nga nghiến răng kèn kẹt, dường như có điều gì đó khó mở lời. “Thất tẩu tẩu, chúng ta đều là người một nhà, ta có chuyện nên nói thẳng, hôm nay ta đến đây là nhờ ngươi giúp một việc!” Thì ra, hôm nay Mặc Lệ Nga có chuyện nhờ nàng. Vân Khương Mịch nhấp một ngụm trà: “Muội nói đi. Chỉ cần ta có thể giúp chuyện gì, chắc chăn ta sẽ giúp muội.” “Thất tẩu tẩu, việc này chỉ có ngươi có thể giúp ta thôi!” Trong lúc nóng vội, Mặc Lệ Nga nắm chặt tay Vân Khương Mịch… Tách trà trong tay nàng lắc lư, suýt nữa nước trà hắt đầy người Vân Khương Mịch. “Xin lỗi Thất tẩu tẩu” Mặc Lệ Nga vội vàng thu tay về, vẻ mặt lúng túng: “Chỉ vì †a quá sốt ruột!” “Không sao, muội cứ nói từ từ.” Vân Khương Mịch bỏ tách trà xuống, không so đo với nàng ta. Nàng hiểu tính nết của Mặc Lệ Nga. Từ nhỏ đến lớn tiểu nha đầu này bị Mặc Quốc Thiên và Đức Phi chiều hư rồi, tuy tính tình có hơi kiêu căng. Nhưng thực chất bên trong không xấu. Nếu không phải thật sự nàng ta cùng đường thì cũng không tìm nàng. “Ta…” Nàng ta tức giận đập bàn! Vân Khương Mịch hơi hoảng: “Thật vậy à?” “Đương nhiên là thật! Nếu không ta cũng sẽ không nổi giận như vậy!” Mặc Lệ Nga tức đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn vặn vẹo. ‘Vân Khương Mịch trầm ngâm nhìn nàng ta một cá như vậy thì Tôn Đáp Ứng này… Thật sự không biết trời cao đất dày, quả là ỷ vào sự cưng chiều của phụ hoàng rồi nhỉ?” Gia cảnh Tôn Đáp Ứng cũng không hẳn là bần hàn, nhưng cũng không thể trở thành quyền quý trong Kinh Thành. Phụ thân nàng ta là một Hộ bộ thị lang nho nhỏ. Vì muốn lấy lòng Hộ bộ thượng thư, đề xuất ngay trong nhà có đứa con gái xinh đẹp lại còn trẻ. Dâng Tôn Đáp Ứng cho Hộ bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư lại gửi vào cung. Tôn Đáp Ứng này còn nhỏ hơn Vân Khương Mịch hai tuổi! Tính ra chỉ hơn Mặc Lệ Nga một tuổi. Gần đây nàng ta được cưng chiều, theo đó phụ thân nàng †a cũng được Mặc Quốc Thiên coi trọng, cho hắn thăng một cấp. Nên Tôn Đáp Ứng này tự nhận nàng ta có thể trở thành người trong lòng Mặc Quốc Thiên, thay thế địa vị của Đức Phi. “Ca ca Tôn Trọng Mạnh của nàng ta năm nay đã hai mươi lăm rồi vẫn chưa cưới dâu” Mặc Lệ Nga lấy khăn gấm ra lau lau nước mắt ở khóe mi.