Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 348
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 348 Tôn đáp ứng không đắc tội với nàng nhưng đắc tội với Mặc Lệ Nga, tiểu cô của nàng. Đắc tội Mặc Lệ Nga là một chuyện. Nhưng mà không biết trời cao đất rộng, xúi dục Mặc Quốc Thiên đem Mặc Lệ Nga gả cho Tôn Trọng Mạnh, ca ca của nàng ta… Chuyện này, Vân Khương Mịch không nhịn được! Tôn đáp ứng: “…” Nàng biết, chuyện của Mặc Lệ Nga nằm ngoài tầm tay của nàng. Vân Khương Mịch quay đầu nhìn về phía Lương tiểu công công: “Lương tiểu công công, phiền ngươi lập tức xuất cung một chuyến dẫn ca ca của Tôn đáp ứng đến Ngự thư phòng” “Nhưng Vương phi, chuyện này không được hay đâu? Hay là báo với Hoàng thượng trước đ: Lương tiểu công công tỏ vẻ khó xử. Ngự thư phòng là nơi nào chứ? Đâu thể tuỳ tiện dẫn người khác vào Ngự thư phòng được đâu! “Không cần, ngươi chỉ cần đi mời. Bên phía phụ hoàng, có 1a đỡ” “Bản lĩnh” của Minh Vương phi, Lương tiểu công công biết rõ. Thế nên cung kính vâng lời, xoay người xuất cung. Lương tiểu công công rời đi, Tôn đáp ứng càng không dám chọc vào Vân Khương Mịch. Nàng ta lo lắng nhìn nàng mang theo tiếng khóc nức nở: “Minh Vương phi, ta có thể đi được chưa?” Lúc này, nàng ta mới nhớ đến những lời trước đây Triệu hoàng hậu nói với nàng ta… Vị Minh Vương phi này, quả nhiên là người hung hãn! “Đường đi ngay dưới chân, ngươi cứ tự nhiên.” Vân Khương Mịch hếch căm lên. Nhưng Tôn đáp ứng vẫn đứng yên, rất lâu không dám động đậy. Vân Khương Mịch nhíu mày: “Sao lại không đi? Còn muốn †a cõng ngươi sao?” “Không…không phải” Tôn đáp ứng lúng túng giải thích: “Sau khi ngã ta bị thương ở đầu gối, đau quá. Hơn nữa chân có chút tê nên…nên đi không được…” Vân Khương Mịch giễu cợt: “Ngươi thật đúng là thân thể ngọc ngà.” “Còn không nhanh đưa tiểu chủ của các ngươi đi?” Nàng nhìn về phía mấy tiểu cung nữ với ánh mắt sắc bén. Các cung nữ vội vàng đáp lại, trực tiếp khiêng Tô đáp ứng lên, luống cuống rời đi. Lúc này, Vân Khương Mịch mới chắp hai tay sau lưng đi về hướng Ngự thư phòng. Trong khi đó, cửa điện Ngự thư phòng đang mở, Tô Bính Thiện đang đứng đợi ngoài cửa. Rất rõ ràng là đang đợi nàng. Thấy nàng đến, Tô Bính Thiện vội vàng nghênh đón, bất lực nói: “Tiểu tổ tông của ta! Người đó, lại dám gây ra chuyện nữa!” “Ta làm sao?” Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô tội. “Mau vào, Hoàng thượng đợi người lâu lắm rồi đó” Tô Bính Thiện lắc đầu, cúi đầu thở dài một hơi. Vân Khương Mịch không thèm để ý tiến vào Ngự thư phòng. E rằng nàng là người đầu tiên để cho Hoàng thượng chờ đợi. “Phụ hoàng, nhi tức đến thỉnh tội với người” Nhìn thấy Mặc Quốc Thiên đang ngồi sau án thư, Vân Khương Mịch ngoan ngoãn nhận sai: “Vừa rồi ở Ngự Hoa Viên, nhi tức đã trêu đùa với vị phi tần mà gần đây người rất sủng ái, Tôn Tam…Tôn đáp ứng.” “Kính xin phụ hoàng, đại nhân không chấp tiểu nhân, không nên chấp nhặt với nhỉ tức.” Mặc Quốc Thiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Lần này nhận sai lại nhanh hơn trước.” Nha đầu này, ông ta hiểu rõ nhất. Mỗi lần thái độ nhận sai đều rất tốt nhưng nhất định không thay đổi! “Tôn Tam cái gì?” Mặc Quốc Thiên hiếu kỳ.
Chương 348
Tôn đáp ứng không đắc tội với nàng nhưng đắc tội với Mặc Lệ Nga, tiểu cô của nàng.
Đắc tội Mặc Lệ Nga là một chuyện.
Nhưng mà không biết trời cao đất rộng, xúi dục Mặc Quốc Thiên đem Mặc Lệ Nga gả cho Tôn Trọng Mạnh, ca ca của nàng ta…
Chuyện này, Vân Khương Mịch không nhịn được!
Tôn đáp ứng: “…”
Nàng biết, chuyện của Mặc Lệ Nga nằm ngoài tầm tay của nàng.
Vân Khương Mịch quay đầu nhìn về phía Lương tiểu công công: “Lương tiểu công công, phiền ngươi lập tức xuất cung một chuyến dẫn ca ca của Tôn đáp ứng đến Ngự thư phòng”
“Nhưng Vương phi, chuyện này không được hay đâu? Hay là báo với Hoàng thượng trước đ: Lương tiểu công công tỏ vẻ khó xử.
Ngự thư phòng là nơi nào chứ?
Đâu thể tuỳ tiện dẫn người khác vào Ngự thư phòng được đâu!
“Không cần, ngươi chỉ cần đi mời. Bên phía phụ hoàng, có 1a đỡ”
“Bản lĩnh” của Minh Vương phi, Lương tiểu công công biết rõ.
Thế nên cung kính vâng lời, xoay người xuất cung.
Lương tiểu công công rời đi, Tôn đáp ứng càng không dám chọc vào Vân Khương Mịch. Nàng ta lo lắng nhìn nàng mang theo tiếng khóc nức nở: “Minh Vương phi, ta có thể đi được chưa?”
Lúc này, nàng ta mới nhớ đến những lời trước đây Triệu hoàng hậu nói với nàng ta…
Vị Minh Vương phi này, quả nhiên là người hung hãn!
“Đường đi ngay dưới chân, ngươi cứ tự nhiên.”
Vân Khương Mịch hếch căm lên.
Nhưng Tôn đáp ứng vẫn đứng yên, rất lâu không dám động đậy.
Vân Khương Mịch nhíu mày: “Sao lại không đi? Còn muốn †a cõng ngươi sao?”
“Không…không phải”
Tôn đáp ứng lúng túng giải thích: “Sau khi ngã ta bị thương ở đầu gối, đau quá. Hơn nữa chân có chút tê nên…nên đi không được…”
Vân Khương Mịch giễu cợt: “Ngươi thật đúng là thân thể ngọc ngà.”
“Còn không nhanh đưa tiểu chủ của các ngươi đi?”
Nàng nhìn về phía mấy tiểu cung nữ với ánh mắt sắc bén.
Các cung nữ vội vàng đáp lại, trực tiếp khiêng Tô đáp ứng lên, luống cuống rời đi.
Lúc này, Vân Khương Mịch mới chắp hai tay sau lưng đi về hướng Ngự thư phòng.
Trong khi đó, cửa điện Ngự thư phòng đang mở, Tô Bính Thiện đang đứng đợi ngoài cửa.
Rất rõ ràng là đang đợi nàng.
Thấy nàng đến, Tô Bính Thiện vội vàng nghênh đón, bất lực nói: “Tiểu tổ tông của ta! Người đó, lại dám gây ra chuyện nữa!”
“Ta làm sao?”
Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô tội.
“Mau vào, Hoàng thượng đợi người lâu lắm rồi đó”
Tô Bính Thiện lắc đầu, cúi đầu thở dài một hơi.
Vân Khương Mịch không thèm để ý tiến vào Ngự thư phòng.
E rằng nàng là người đầu tiên để cho Hoàng thượng chờ đợi.
“Phụ hoàng, nhi tức đến thỉnh tội với người”
Nhìn thấy Mặc Quốc Thiên đang ngồi sau án thư, Vân Khương Mịch ngoan ngoãn nhận sai: “Vừa rồi ở Ngự Hoa Viên, nhi tức đã trêu đùa với vị phi tần mà gần đây người rất sủng ái, Tôn Tam…Tôn đáp ứng.”
“Kính xin phụ hoàng, đại nhân không chấp tiểu nhân, không nên chấp nhặt với nhỉ tức.”
Mặc Quốc Thiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Lần này nhận sai lại nhanh hơn trước.”
Nha đầu này, ông ta hiểu rõ nhất.
Mỗi lần thái độ nhận sai đều rất tốt nhưng nhất định không thay đổi!
“Tôn Tam cái gì?” Mặc Quốc Thiên hiếu kỳ.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 348 Tôn đáp ứng không đắc tội với nàng nhưng đắc tội với Mặc Lệ Nga, tiểu cô của nàng. Đắc tội Mặc Lệ Nga là một chuyện. Nhưng mà không biết trời cao đất rộng, xúi dục Mặc Quốc Thiên đem Mặc Lệ Nga gả cho Tôn Trọng Mạnh, ca ca của nàng ta… Chuyện này, Vân Khương Mịch không nhịn được! Tôn đáp ứng: “…” Nàng biết, chuyện của Mặc Lệ Nga nằm ngoài tầm tay của nàng. Vân Khương Mịch quay đầu nhìn về phía Lương tiểu công công: “Lương tiểu công công, phiền ngươi lập tức xuất cung một chuyến dẫn ca ca của Tôn đáp ứng đến Ngự thư phòng” “Nhưng Vương phi, chuyện này không được hay đâu? Hay là báo với Hoàng thượng trước đ: Lương tiểu công công tỏ vẻ khó xử. Ngự thư phòng là nơi nào chứ? Đâu thể tuỳ tiện dẫn người khác vào Ngự thư phòng được đâu! “Không cần, ngươi chỉ cần đi mời. Bên phía phụ hoàng, có 1a đỡ” “Bản lĩnh” của Minh Vương phi, Lương tiểu công công biết rõ. Thế nên cung kính vâng lời, xoay người xuất cung. Lương tiểu công công rời đi, Tôn đáp ứng càng không dám chọc vào Vân Khương Mịch. Nàng ta lo lắng nhìn nàng mang theo tiếng khóc nức nở: “Minh Vương phi, ta có thể đi được chưa?” Lúc này, nàng ta mới nhớ đến những lời trước đây Triệu hoàng hậu nói với nàng ta… Vị Minh Vương phi này, quả nhiên là người hung hãn! “Đường đi ngay dưới chân, ngươi cứ tự nhiên.” Vân Khương Mịch hếch căm lên. Nhưng Tôn đáp ứng vẫn đứng yên, rất lâu không dám động đậy. Vân Khương Mịch nhíu mày: “Sao lại không đi? Còn muốn †a cõng ngươi sao?” “Không…không phải” Tôn đáp ứng lúng túng giải thích: “Sau khi ngã ta bị thương ở đầu gối, đau quá. Hơn nữa chân có chút tê nên…nên đi không được…” Vân Khương Mịch giễu cợt: “Ngươi thật đúng là thân thể ngọc ngà.” “Còn không nhanh đưa tiểu chủ của các ngươi đi?” Nàng nhìn về phía mấy tiểu cung nữ với ánh mắt sắc bén. Các cung nữ vội vàng đáp lại, trực tiếp khiêng Tô đáp ứng lên, luống cuống rời đi. Lúc này, Vân Khương Mịch mới chắp hai tay sau lưng đi về hướng Ngự thư phòng. Trong khi đó, cửa điện Ngự thư phòng đang mở, Tô Bính Thiện đang đứng đợi ngoài cửa. Rất rõ ràng là đang đợi nàng. Thấy nàng đến, Tô Bính Thiện vội vàng nghênh đón, bất lực nói: “Tiểu tổ tông của ta! Người đó, lại dám gây ra chuyện nữa!” “Ta làm sao?” Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô tội. “Mau vào, Hoàng thượng đợi người lâu lắm rồi đó” Tô Bính Thiện lắc đầu, cúi đầu thở dài một hơi. Vân Khương Mịch không thèm để ý tiến vào Ngự thư phòng. E rằng nàng là người đầu tiên để cho Hoàng thượng chờ đợi. “Phụ hoàng, nhi tức đến thỉnh tội với người” Nhìn thấy Mặc Quốc Thiên đang ngồi sau án thư, Vân Khương Mịch ngoan ngoãn nhận sai: “Vừa rồi ở Ngự Hoa Viên, nhi tức đã trêu đùa với vị phi tần mà gần đây người rất sủng ái, Tôn Tam…Tôn đáp ứng.” “Kính xin phụ hoàng, đại nhân không chấp tiểu nhân, không nên chấp nhặt với nhỉ tức.” Mặc Quốc Thiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Lần này nhận sai lại nhanh hơn trước.” Nha đầu này, ông ta hiểu rõ nhất. Mỗi lần thái độ nhận sai đều rất tốt nhưng nhất định không thay đổi! “Tôn Tam cái gì?” Mặc Quốc Thiên hiếu kỳ.